Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 467
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 467Sau đó, Ngọc Cần ra tay!Lòng bàn tay khẽ động, vô số tia sáng đột nhiên xuất hiện.Hệt như bầu trời vào buổi đêm với những vì sao lấp lánh. Cảnh tượng loá mắt khiến Sở Trực không khỏi sững sờ.“Phồn Tinh Điểm Điểm!”Ngọc Cần nói nhỏ. Giọng nói dịu dàng như đang thì thầm dưới bầu trời đêm.Sở Trực lập tức bị tấn công từ mọi phía, năng lượng đáng sợ gần như lập tức xuyên thẳng qua áo choàng của hắn ta.“Âm Dương Huyền Long Kiếm!”Trong cơn nguy hiểm, Sở Trực vẫn dùng kiếm thuật của mình.Kiếm khí không ngừng b*n r*, mang theo những tia sáng lấp lánh.Sở Trực liên tục lùi về phía sau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, một tia quang mang bắn tới, suýt nữa thì trúng hắn ta.Hắn ta không ngờ một người trầm tĩnh nhã nhặn như nước, không vướng bụi trần như Ngọc Cần sư tỷ lại ra tay tàn nhẫn đến thế.Sở Trực nghiến răng, trường kiếm chắn ngang người rồi một đường kiếm quét tới.“Kiếm trận!”Âm dương bát quát trận dưới chân bỗng lan ra gấp mười lần.Từng đạo canh kính ngưng tụ, như một thanh trường kiếm thực sự xuất hiện trước mặt Ngọc Cần.Lúc này, Sở Trực đã lên kế hoạch lưỡng bại câu thương.Ngọc Cần lại vẫy tay, bỗng nhiên, một chiếc vòng tay bằng bạc xuất hiện trên tay phải của cô ta, trên đó còn khắc cả tỉnh cả.Đây chính là vũ khí của Ngọc Cần, vòng tay Toái Tỉnh.Nói là vũ khí chứ người thông minh đều biết rằng, đó là tác phẩm tâm đắc của một vị linh khí sư.Võ giả có thể dùng nó, luyện khí sĩ cũng có thể sử dụng nó.Canh kình được truyền vào, rồi lắc nhẹ một cái, một làn sóng vô hình đánh tan kiếm khí đang bắn tới.Sau đó lại lắc thêm một lần nữa, âm dương bát quái trận dưới chân Sở Trực như sắp vơ xtan.Lúc này, cả người Ngọc Cần được bao phủ bởi ánh sáng. Áo choàng trên người cô ta chói mắt tới mức không thể nhìn thẳng.Đến cả Cửu Thiên và đại sư huynh cũng phải nheo mắt.Xoet.Tiếng y phục bị xé rách vang lên, cánh tay phải của Sở Trực bị một tia sáng trực tiếp xuyên thủng.Cổ tay hắn ta run lên, suýt chút không cầm nổi trường kiếm trong tay.“Không ổn rồi, Sở Trực sư huynh sắp thua rồi.”Hàn Liên trông rất lo lắng nhưng cũng không giúp được gì.Sở Trực lại không kịp tránh một tia sáng khác nên nó trực tiếp xuyên qua mắt cá chân hắn ta.Sở Chính và Cửu Thiên hơi biến sắc.Chẳng lẽ Sở Trực sẽ thua như thế sao?Thấy thế, Ngọc Cần vung tay chuẩn bị tung ra chiêu cuối cùng.
Chương 467
Sau đó, Ngọc Cần ra tay!
Lòng bàn tay khẽ động, vô số tia sáng đột nhiên xuất hiện.
Hệt như bầu trời vào buổi đêm với những vì sao lấp lánh. Cảnh tượng loá mắt khiến Sở Trực không khỏi sững sờ.
“Phồn Tinh Điểm Điểm!”
Ngọc Cần nói nhỏ. Giọng nói dịu dàng như đang thì thầm dưới bầu trời đêm.
Sở Trực lập tức bị tấn công từ mọi phía, năng lượng đáng sợ gần như lập tức xuyên thẳng qua áo choàng của hắn ta.
“Âm Dương Huyền Long Kiếm!”
Trong cơn nguy hiểm, Sở Trực vẫn dùng kiếm thuật của mình.
Kiếm khí không ngừng b*n r*, mang theo những tia sáng lấp lánh.
Sở Trực liên tục lùi về phía sau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, một tia quang mang bắn tới, suýt nữa thì trúng hắn ta.
Hắn ta không ngờ một người trầm tĩnh nhã nhặn như nước, không vướng bụi trần như Ngọc Cần sư tỷ lại ra tay tàn nhẫn đến thế.
Sở Trực nghiến răng, trường kiếm chắn ngang người rồi một đường kiếm quét tới.
“Kiếm trận!”
Âm dương bát quát trận dưới chân bỗng lan ra gấp mười lần.
Từng đạo canh kính ngưng tụ, như một thanh trường kiếm thực sự xuất hiện trước mặt Ngọc Cần.
Lúc này, Sở Trực đã lên kế hoạch lưỡng bại câu thương.
Ngọc Cần lại vẫy tay, bỗng nhiên, một chiếc vòng tay bằng bạc xuất hiện trên tay phải của cô ta, trên đó còn khắc cả tỉnh cả.
Đây chính là vũ khí của Ngọc Cần, vòng tay Toái Tỉnh.
Nói là vũ khí chứ người thông minh đều biết rằng, đó là tác phẩm tâm đắc của một vị linh khí sư.
Võ giả có thể dùng nó, luyện khí sĩ cũng có thể sử dụng nó.
Canh kình được truyền vào, rồi lắc nhẹ một cái, một làn sóng vô hình đánh tan kiếm khí đang bắn tới.
Sau đó lại lắc thêm một lần nữa, âm dương bát quái trận dưới chân Sở Trực như sắp vơ xtan.
Lúc này, cả người Ngọc Cần được bao phủ bởi ánh sáng. Áo choàng trên người cô ta chói mắt tới mức không thể nhìn thẳng.
Đến cả Cửu Thiên và đại sư huynh cũng phải nheo mắt.
Xoet.
Tiếng y phục bị xé rách vang lên, cánh tay phải của Sở Trực bị một tia sáng trực tiếp xuyên thủng.
Cổ tay hắn ta run lên, suýt chút không cầm nổi trường kiếm trong tay.
“Không ổn rồi, Sở Trực sư huynh sắp thua rồi.”
Hàn Liên trông rất lo lắng nhưng cũng không giúp được gì.
Sở Trực lại không kịp tránh một tia sáng khác nên nó trực tiếp xuyên qua mắt cá chân hắn ta.
Sở Chính và Cửu Thiên hơi biến sắc.
Chẳng lẽ Sở Trực sẽ thua như thế sao?
Thấy thế, Ngọc Cần vung tay chuẩn bị tung ra chiêu cuối cùng.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 467Sau đó, Ngọc Cần ra tay!Lòng bàn tay khẽ động, vô số tia sáng đột nhiên xuất hiện.Hệt như bầu trời vào buổi đêm với những vì sao lấp lánh. Cảnh tượng loá mắt khiến Sở Trực không khỏi sững sờ.“Phồn Tinh Điểm Điểm!”Ngọc Cần nói nhỏ. Giọng nói dịu dàng như đang thì thầm dưới bầu trời đêm.Sở Trực lập tức bị tấn công từ mọi phía, năng lượng đáng sợ gần như lập tức xuyên thẳng qua áo choàng của hắn ta.“Âm Dương Huyền Long Kiếm!”Trong cơn nguy hiểm, Sở Trực vẫn dùng kiếm thuật của mình.Kiếm khí không ngừng b*n r*, mang theo những tia sáng lấp lánh.Sở Trực liên tục lùi về phía sau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, một tia quang mang bắn tới, suýt nữa thì trúng hắn ta.Hắn ta không ngờ một người trầm tĩnh nhã nhặn như nước, không vướng bụi trần như Ngọc Cần sư tỷ lại ra tay tàn nhẫn đến thế.Sở Trực nghiến răng, trường kiếm chắn ngang người rồi một đường kiếm quét tới.“Kiếm trận!”Âm dương bát quát trận dưới chân bỗng lan ra gấp mười lần.Từng đạo canh kính ngưng tụ, như một thanh trường kiếm thực sự xuất hiện trước mặt Ngọc Cần.Lúc này, Sở Trực đã lên kế hoạch lưỡng bại câu thương.Ngọc Cần lại vẫy tay, bỗng nhiên, một chiếc vòng tay bằng bạc xuất hiện trên tay phải của cô ta, trên đó còn khắc cả tỉnh cả.Đây chính là vũ khí của Ngọc Cần, vòng tay Toái Tỉnh.Nói là vũ khí chứ người thông minh đều biết rằng, đó là tác phẩm tâm đắc của một vị linh khí sư.Võ giả có thể dùng nó, luyện khí sĩ cũng có thể sử dụng nó.Canh kình được truyền vào, rồi lắc nhẹ một cái, một làn sóng vô hình đánh tan kiếm khí đang bắn tới.Sau đó lại lắc thêm một lần nữa, âm dương bát quái trận dưới chân Sở Trực như sắp vơ xtan.Lúc này, cả người Ngọc Cần được bao phủ bởi ánh sáng. Áo choàng trên người cô ta chói mắt tới mức không thể nhìn thẳng.Đến cả Cửu Thiên và đại sư huynh cũng phải nheo mắt.Xoet.Tiếng y phục bị xé rách vang lên, cánh tay phải của Sở Trực bị một tia sáng trực tiếp xuyên thủng.Cổ tay hắn ta run lên, suýt chút không cầm nổi trường kiếm trong tay.“Không ổn rồi, Sở Trực sư huynh sắp thua rồi.”Hàn Liên trông rất lo lắng nhưng cũng không giúp được gì.Sở Trực lại không kịp tránh một tia sáng khác nên nó trực tiếp xuyên qua mắt cá chân hắn ta.Sở Chính và Cửu Thiên hơi biến sắc.Chẳng lẽ Sở Trực sẽ thua như thế sao?Thấy thế, Ngọc Cần vung tay chuẩn bị tung ra chiêu cuối cùng.