Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 128: 128: Quả Thực Là Không Cần Điều Hòa
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Mặc dù em trai Tiêu Sách quen biết với con gái tôi nhưng đại ca vẫn muốn giới thiệu với cậu một chút.Đây là con gái của tôi, tên là Lâm Bán Thanh.Đứa con gái này được mẹ chiều hư cho nên tính tình không được tốt lắm, nhưng tôi thấy tuổi của hai người chênh lệch không nhiều, sau này có thể qua lại với nhau nhiều hơn.Sau này tôi có thể khá bận rộn, lúc cậu chữa trị cho ông cụ có thể tìm Bán Thanh để con bé dẫn đường, con bé sẽ thu xếp mọi chuyện.”Tiêu Sách nghe thấy vậy có chút kinh ngạc, Lâm Vân giới thiệu con gái của mình cho anh là có ý gì chứ?Không phải là thấy anh anh tuấn tài giỏi nên muốn tác hợp cho hai người họ đấy chứ?Nhưng từ chuyện lần trước xem ra Lâm Bán Thanh không nghe lời của Lâm Vân, chỉ e Lâm Bán Thanh cũng không phải là người Lâm Vân có thể làm mối được, điều này là có ý gì chứ?Lâm Bán Thanh mặc dù hơi lạnh lùng nhưng quả thực rất xinh đẹp, là một trong bốn người đẹp của Giang Lăng.Có cơ hội có thể tiếp xúc với người đẹp của Giang Lăng, đương nhiên Tiêu Sách cũng không từ chối, nếu như nói với Cổ Minh, Phương Bác, anh và Lâm Bán Thanh một trong bốn người đẹp của Giang Lăng là bạn bè chỉ sợ họ sẽ hâm mộ chết mất.Kể ra đây cũng ra chuyện rất đẹp mắt mà có người đàn ông nào không có lòng hư vinh chứ, Tiêu Sách cũng không phải là ngoại lệ.Anh nhất thời mỉm cười nói: “Đại ca quá khiêm tốn rồi, cũng chỉ có người như anh mới có thể nuôi dưỡng được một cô con gái vừa xinh đẹp vừa xuất sắc như cô Bán Thanh.”Cái gọi là vươn tay không đánh vào khuôn mặt tươi cười, câu nói lấy lòng này của Tiêu Sách bất luận là Lâm Vân hay Lâm Bán Thanh nghe thấy cũng cảm thấy rất thoải mái.Cho dù hoa khôi Lâm Bán Thanh lạnh lùng thường được rất nhiều người gọi là “tôm hùm nhở” lúc này cũng nhìn Tiêu Sách mỉm cười.Cô ấy mở miệng nói: “So với anh Tiêu Sách thì tôi vẫn chưa được xem là xuất sắc đâu.”“Cô Bán Thanh quá khiêm tốn rồi.”“Được rồi, người trẻ tuổi các cậu nói chuyện đi, tôi quay lại xem ông cụ thể nào đã, sau đó còn có việc bận nữa, em trai Tiêu Sách ông cụ phải dựa phải cậu rồi.”“Lâm đại ca yên tâm.”Sau khi Lâm Vân rời đi, hành lang ngoài phòng bệnh chỉ còn lại Tiêu Sách và Lâm Bán Thanh, mặc dù trước đó hai người nịnh bợ lẫn nhau nhưng Lâm Vân vừa đi, cả hai nhất thời rơi vào trầm mặc lúng túng.Mà đến lúc này, Tiêu Sách mới hiểu, cảm giác ở chung với một núi băng thực sự rốt cuộc là như thế nào.Quả thực là không cần điều hòa, cũng có thể lạnh thấu tim!Mà núi băng này lại xinh đẹp như vậy làm hại anh không nỡ rời đi.“Cô Bán Thanh...”“Anh Tiêu Sách lớn hơn tôi mấy tuổi, gọi tôi là Bán Thanh được rồi.” Lâm Bán Thanh bình tĩnh nói.Giọng nói của cô ấy vẫn luôn nhẹ nhàng, không giống như vẻ ngoài và khí chất của cô ấy.Mà lúc cô ấy mở miệng nói chuyện, khí chất lạnh lùng giống như đã biến mất đi rất nhiều..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Mặc dù em trai Tiêu Sách quen biết với con gái tôi nhưng đại ca vẫn muốn giới thiệu với cậu một chút.
Đây là con gái của tôi, tên là Lâm Bán Thanh.
Đứa con gái này được mẹ chiều hư cho nên tính tình không được tốt lắm, nhưng tôi thấy tuổi của hai người chênh lệch không nhiều, sau này có thể qua lại với nhau nhiều hơn.
Sau này tôi có thể khá bận rộn, lúc cậu chữa trị cho ông cụ có thể tìm Bán Thanh để con bé dẫn đường, con bé sẽ thu xếp mọi chuyện.”
Tiêu Sách nghe thấy vậy có chút kinh ngạc, Lâm Vân giới thiệu con gái của mình cho anh là có ý gì chứ?
Không phải là thấy anh anh tuấn tài giỏi nên muốn tác hợp cho hai người họ đấy chứ?
Nhưng từ chuyện lần trước xem ra Lâm Bán Thanh không nghe lời của Lâm Vân, chỉ e Lâm Bán Thanh cũng không phải là người Lâm Vân có thể làm mối được, điều này là có ý gì chứ?
Lâm Bán Thanh mặc dù hơi lạnh lùng nhưng quả thực rất xinh đẹp, là một trong bốn người đẹp của Giang Lăng.
Có cơ hội có thể tiếp xúc với người đẹp của Giang Lăng, đương nhiên Tiêu Sách cũng không từ chối, nếu như nói với Cổ Minh, Phương Bác, anh và Lâm Bán Thanh một trong bốn người đẹp của Giang Lăng là bạn bè chỉ sợ họ sẽ hâm mộ chết mất.
Kể ra đây cũng ra chuyện rất đẹp mắt mà có người đàn ông nào không có lòng hư vinh chứ, Tiêu Sách cũng không phải là ngoại lệ.
Anh nhất thời mỉm cười nói: “Đại ca quá khiêm tốn rồi, cũng chỉ có người như anh mới có thể nuôi dưỡng được một cô con gái vừa xinh đẹp vừa xuất sắc như cô Bán Thanh.”
Cái gọi là vươn tay không đánh vào khuôn mặt tươi cười, câu nói lấy lòng này của Tiêu Sách bất luận là Lâm Vân hay Lâm Bán Thanh nghe thấy cũng cảm thấy rất thoải mái.
Cho dù hoa khôi Lâm Bán Thanh lạnh lùng thường được rất nhiều người gọi là “tôm hùm nhở” lúc này cũng nhìn Tiêu Sách mỉm cười.
Cô ấy mở miệng nói: “So với anh Tiêu Sách thì tôi vẫn chưa được xem là xuất sắc đâu.”
“Cô Bán Thanh quá khiêm tốn rồi.”
“Được rồi, người trẻ tuổi các cậu nói chuyện đi, tôi quay lại xem ông cụ thể nào đã, sau đó còn có việc bận nữa, em trai Tiêu Sách ông cụ phải dựa phải cậu rồi.”
“Lâm đại ca yên tâm.”
Sau khi Lâm Vân rời đi, hành lang ngoài phòng bệnh chỉ còn lại Tiêu Sách và Lâm Bán Thanh, mặc dù trước đó hai người nịnh bợ lẫn nhau nhưng Lâm Vân vừa đi, cả hai nhất thời rơi vào trầm mặc lúng túng.
Mà đến lúc này, Tiêu Sách mới hiểu, cảm giác ở chung với một núi băng thực sự rốt cuộc là như thế nào.
Quả thực là không cần điều hòa, cũng có thể lạnh thấu tim!
Mà núi băng này lại xinh đẹp như vậy làm hại anh không nỡ rời đi.
“Cô Bán Thanh...”
“Anh Tiêu Sách lớn hơn tôi mấy tuổi, gọi tôi là Bán Thanh được rồi.” Lâm Bán Thanh bình tĩnh nói.
Giọng nói của cô ấy vẫn luôn nhẹ nhàng, không giống như vẻ ngoài và khí chất của cô ấy.
Mà lúc cô ấy mở miệng nói chuyện, khí chất lạnh lùng giống như đã biến mất đi rất nhiều.
.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Mặc dù em trai Tiêu Sách quen biết với con gái tôi nhưng đại ca vẫn muốn giới thiệu với cậu một chút.Đây là con gái của tôi, tên là Lâm Bán Thanh.Đứa con gái này được mẹ chiều hư cho nên tính tình không được tốt lắm, nhưng tôi thấy tuổi của hai người chênh lệch không nhiều, sau này có thể qua lại với nhau nhiều hơn.Sau này tôi có thể khá bận rộn, lúc cậu chữa trị cho ông cụ có thể tìm Bán Thanh để con bé dẫn đường, con bé sẽ thu xếp mọi chuyện.”Tiêu Sách nghe thấy vậy có chút kinh ngạc, Lâm Vân giới thiệu con gái của mình cho anh là có ý gì chứ?Không phải là thấy anh anh tuấn tài giỏi nên muốn tác hợp cho hai người họ đấy chứ?Nhưng từ chuyện lần trước xem ra Lâm Bán Thanh không nghe lời của Lâm Vân, chỉ e Lâm Bán Thanh cũng không phải là người Lâm Vân có thể làm mối được, điều này là có ý gì chứ?Lâm Bán Thanh mặc dù hơi lạnh lùng nhưng quả thực rất xinh đẹp, là một trong bốn người đẹp của Giang Lăng.Có cơ hội có thể tiếp xúc với người đẹp của Giang Lăng, đương nhiên Tiêu Sách cũng không từ chối, nếu như nói với Cổ Minh, Phương Bác, anh và Lâm Bán Thanh một trong bốn người đẹp của Giang Lăng là bạn bè chỉ sợ họ sẽ hâm mộ chết mất.Kể ra đây cũng ra chuyện rất đẹp mắt mà có người đàn ông nào không có lòng hư vinh chứ, Tiêu Sách cũng không phải là ngoại lệ.Anh nhất thời mỉm cười nói: “Đại ca quá khiêm tốn rồi, cũng chỉ có người như anh mới có thể nuôi dưỡng được một cô con gái vừa xinh đẹp vừa xuất sắc như cô Bán Thanh.”Cái gọi là vươn tay không đánh vào khuôn mặt tươi cười, câu nói lấy lòng này của Tiêu Sách bất luận là Lâm Vân hay Lâm Bán Thanh nghe thấy cũng cảm thấy rất thoải mái.Cho dù hoa khôi Lâm Bán Thanh lạnh lùng thường được rất nhiều người gọi là “tôm hùm nhở” lúc này cũng nhìn Tiêu Sách mỉm cười.Cô ấy mở miệng nói: “So với anh Tiêu Sách thì tôi vẫn chưa được xem là xuất sắc đâu.”“Cô Bán Thanh quá khiêm tốn rồi.”“Được rồi, người trẻ tuổi các cậu nói chuyện đi, tôi quay lại xem ông cụ thể nào đã, sau đó còn có việc bận nữa, em trai Tiêu Sách ông cụ phải dựa phải cậu rồi.”“Lâm đại ca yên tâm.”Sau khi Lâm Vân rời đi, hành lang ngoài phòng bệnh chỉ còn lại Tiêu Sách và Lâm Bán Thanh, mặc dù trước đó hai người nịnh bợ lẫn nhau nhưng Lâm Vân vừa đi, cả hai nhất thời rơi vào trầm mặc lúng túng.Mà đến lúc này, Tiêu Sách mới hiểu, cảm giác ở chung với một núi băng thực sự rốt cuộc là như thế nào.Quả thực là không cần điều hòa, cũng có thể lạnh thấu tim!Mà núi băng này lại xinh đẹp như vậy làm hại anh không nỡ rời đi.“Cô Bán Thanh...”“Anh Tiêu Sách lớn hơn tôi mấy tuổi, gọi tôi là Bán Thanh được rồi.” Lâm Bán Thanh bình tĩnh nói.Giọng nói của cô ấy vẫn luôn nhẹ nhàng, không giống như vẻ ngoài và khí chất của cô ấy.Mà lúc cô ấy mở miệng nói chuyện, khí chất lạnh lùng giống như đã biến mất đi rất nhiều..