Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 129: 129: Có Phải Là Rất Thoải Mái Không
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Long Thất bên cạnh tôi, mặc dù không được xem là cao thủ có trình độ cao nhất nhưng người có thể đánh bại cô ấy ở thành phố Giang Lăng này cũng không nhiều.Mà Tiêu Sách anh lại dễ dàng khống chế được cô ấy, sức mạnh như vậy quả thực là khiến Bán Thanh rất kinh ngạc.Không biết trước kia anh Tiêu Sách làm gì? Trước đó Bán Thanh vậy mà lại chưa bao giờ nghe nói tới anh.”Tiêu Sách nghe vậy, nhất thời nhíu mày, cảm thấy Lâm Bán Thanh này đang muốn thăm dò anh.Anh cười nhạt nói: “Bên cạnh Bán Thanh có vệ sĩ lợi hại như vậy, tôi cũng đã nghe qua rồi mà sở dĩ tôi có thể khống chế được cô ấy, chẳng qua là bởi vì cô ấy sơ suất mà thôi.Nếu như còn có lần nữa thì tôi còn lâu mới có thể trở thành đối thủ của cô ấy.Mà tôi, cũng chỉ là đi bộ đội mấy năm thôi, không có gì đáng nhắc tới cả”.“Thật sao?”“Đương nhiên.”Hai người Tiêu Sách và Lâm Bán Thanh anh một lời cô một câu, mặc dù trông thì bầu không khí không tồi nhưng thực ra là Lâm Bán Thanh vẫn luôn thăm dò anh.Tiêu Sách đột nhiên nói: “Bán Thanh, tôi còn có việc bận, không làm phiền cô nữa, lần sau lúc tôi điều trị cho ông cụ chúng ta lại liên lạc nhé.”Thấy Tiêu Sách phải đi, Lâm Bán Thanh do dự một chút, vẫn gật gật đầu, nói: “Được! Nếu như có chuyện gì, tôi sẽ liên hệ với anh Tiêu Sách.”“Tạm biệt.”Nói xong, Tiêu Sách trực tiếp rời đi.Lúc này Tiêu Sách mới lờ mờ hiểu ra, sở dĩ Lâm Vân giới thiệu cho Lâm Bán Thanh quen biết với anh không phải là để tác hợp cho hai người bọn họ mà là Lâm Bán Thanh đã bắt đầu hứng thú đến anh.Loại hứng thú này, không phải là hứng thú hấp dẫn nhau giữa nam và nữ.Mà là Lâm Bán Thanh bắt đầu có sự hứng thú đối với thực lực, bản lĩnh của anh.Tiêu Sách không muốn tiết lộ chuyện của mình cho Lâm Bán Thanh, anh có hơi nhìn không thấy người phụ nữ này, cho nên trong lòng đã có chủ ý, sau này phải ít tiếp xúc với Lâm Bán Thanh đi.Sau đó, Tiêu Sách đến thăm bố mẹ của Trầm Y, vết thương của hai người bọn họ đã được xử lý, may mà không có gì đáng ngại cả.Sau khi xác định bọn họ không có chuyện gì cả, Tiêu Sách cũng không làm phiền họ nữa, dù sao bố Trầm vừa tỉnh, người trong nhà còn có nhiều chuyện muốn nói, cho nên anh trực tiếp rời khỏi bệnh viện Nhân dân.Mấy ngày tiếp theo, Cao Cấn Băng luôn bận rộn ở trong phòng thí nghiệm nên không về biệt thự ở, cho nên mấy ngày tiếp theo Tiêu Sách cũng không cần đi làm, giống như được nghỉ phép.Anh suy nghĩ một chút, trực tiếp trở về thôn Hà Bá.“Anh Sách, anh quay về rồi.” Phương Bác nhìn thấy Tiêu Sách, cực kỳ vuimừng: “Nhanh nói cho em biết, cảm giác sống chung với Cao Cấn Băng như thế nào? Có phải là rất thoải mái không?”Tiêu Sách nghe vậy, mỉm cười nói: “Thoải mái? Đúng là xinh đẹp thật nhưng quá lạnh lùng, không có cảm giác gì cả, nhưng mà so với Lâm Bán Thanh thì lại tốt hơn nhiều.”“Anh đừng có mà khoác lác, Lâm Bán Thanh sao, nói như anh Sách quen biết Lâm Bán Thanh vậy.”Tiêu Sách cười nhạt, không giải thích gì, mở miệng hỏi: “Minh đâu?”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Long Thất bên cạnh tôi, mặc dù không được xem là cao thủ có trình độ cao nhất nhưng người có thể đánh bại cô ấy ở thành phố Giang Lăng này cũng không nhiều.
Mà Tiêu Sách anh lại dễ dàng khống chế được cô ấy, sức mạnh như vậy quả thực là khiến Bán Thanh rất kinh ngạc.
Không biết trước kia anh Tiêu Sách làm gì? Trước đó Bán Thanh vậy mà lại chưa bao giờ nghe nói tới anh.”
Tiêu Sách nghe vậy, nhất thời nhíu mày, cảm thấy Lâm Bán Thanh này đang muốn thăm dò anh.
Anh cười nhạt nói: “Bên cạnh Bán Thanh có vệ sĩ lợi hại như vậy, tôi cũng đã nghe qua rồi mà sở dĩ tôi có thể khống chế được cô ấy, chẳng qua là bởi vì cô ấy sơ suất mà thôi.
Nếu như còn có lần nữa thì tôi còn lâu mới có thể trở thành đối thủ của cô ấy.
Mà tôi, cũng chỉ là đi bộ đội mấy năm thôi, không có gì đáng nhắc tới cả”.
“Thật sao?”
“Đương nhiên.”
Hai người Tiêu Sách và Lâm Bán Thanh anh một lời cô một câu, mặc dù trông thì bầu không khí không tồi nhưng thực ra là Lâm Bán Thanh vẫn luôn thăm dò anh.
Tiêu Sách đột nhiên nói: “Bán Thanh, tôi còn có việc bận, không làm phiền cô nữa, lần sau lúc tôi điều trị cho ông cụ chúng ta lại liên lạc nhé.”
Thấy Tiêu Sách phải đi, Lâm Bán Thanh do dự một chút, vẫn gật gật đầu, nói: “Được! Nếu như có chuyện gì, tôi sẽ liên hệ với anh Tiêu Sách.”
“Tạm biệt.”
Nói xong, Tiêu Sách trực tiếp rời đi.
Lúc này Tiêu Sách mới lờ mờ hiểu ra, sở dĩ Lâm Vân giới thiệu cho Lâm Bán Thanh quen biết với anh không phải là để tác hợp cho hai người bọn họ mà là Lâm Bán Thanh đã bắt đầu hứng thú đến anh.
Loại hứng thú này, không phải là hứng thú hấp dẫn nhau giữa nam và nữ.
Mà là Lâm Bán Thanh bắt đầu có sự hứng thú đối với thực lực, bản lĩnh của anh.
Tiêu Sách không muốn tiết lộ chuyện của mình cho Lâm Bán Thanh, anh có hơi nhìn không thấy người phụ nữ này, cho nên trong lòng đã có chủ ý, sau này phải ít tiếp xúc với Lâm Bán Thanh đi.
Sau đó, Tiêu Sách đến thăm bố mẹ của Trầm Y, vết thương của hai người bọn họ đã được xử lý, may mà không có gì đáng ngại cả.
Sau khi xác định bọn họ không có chuyện gì cả, Tiêu Sách cũng không làm phiền họ nữa, dù sao bố Trầm vừa tỉnh, người trong nhà còn có nhiều chuyện muốn nói, cho nên anh trực tiếp rời khỏi bệnh viện Nhân dân.
Mấy ngày tiếp theo, Cao Cấn Băng luôn bận rộn ở trong phòng thí nghiệm nên không về biệt thự ở, cho nên mấy ngày tiếp theo Tiêu Sách cũng không cần đi làm, giống như được nghỉ phép.
Anh suy nghĩ một chút, trực tiếp trở về thôn Hà Bá.
“Anh Sách, anh quay về rồi.” Phương Bác nhìn thấy Tiêu Sách, cực kỳ vui
mừng: “Nhanh nói cho em biết, cảm giác sống chung với Cao Cấn Băng như thế nào? Có phải là rất thoải mái không?”
Tiêu Sách nghe vậy, mỉm cười nói: “Thoải mái? Đúng là xinh đẹp thật nhưng quá lạnh lùng, không có cảm giác gì cả, nhưng mà so với Lâm Bán Thanh thì lại tốt hơn nhiều.”
“Anh đừng có mà khoác lác, Lâm Bán Thanh sao, nói như anh Sách quen biết Lâm Bán Thanh vậy.”
Tiêu Sách cười nhạt, không giải thích gì, mở miệng hỏi: “Minh đâu?”
.
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Long Thất bên cạnh tôi, mặc dù không được xem là cao thủ có trình độ cao nhất nhưng người có thể đánh bại cô ấy ở thành phố Giang Lăng này cũng không nhiều.Mà Tiêu Sách anh lại dễ dàng khống chế được cô ấy, sức mạnh như vậy quả thực là khiến Bán Thanh rất kinh ngạc.Không biết trước kia anh Tiêu Sách làm gì? Trước đó Bán Thanh vậy mà lại chưa bao giờ nghe nói tới anh.”Tiêu Sách nghe vậy, nhất thời nhíu mày, cảm thấy Lâm Bán Thanh này đang muốn thăm dò anh.Anh cười nhạt nói: “Bên cạnh Bán Thanh có vệ sĩ lợi hại như vậy, tôi cũng đã nghe qua rồi mà sở dĩ tôi có thể khống chế được cô ấy, chẳng qua là bởi vì cô ấy sơ suất mà thôi.Nếu như còn có lần nữa thì tôi còn lâu mới có thể trở thành đối thủ của cô ấy.Mà tôi, cũng chỉ là đi bộ đội mấy năm thôi, không có gì đáng nhắc tới cả”.“Thật sao?”“Đương nhiên.”Hai người Tiêu Sách và Lâm Bán Thanh anh một lời cô một câu, mặc dù trông thì bầu không khí không tồi nhưng thực ra là Lâm Bán Thanh vẫn luôn thăm dò anh.Tiêu Sách đột nhiên nói: “Bán Thanh, tôi còn có việc bận, không làm phiền cô nữa, lần sau lúc tôi điều trị cho ông cụ chúng ta lại liên lạc nhé.”Thấy Tiêu Sách phải đi, Lâm Bán Thanh do dự một chút, vẫn gật gật đầu, nói: “Được! Nếu như có chuyện gì, tôi sẽ liên hệ với anh Tiêu Sách.”“Tạm biệt.”Nói xong, Tiêu Sách trực tiếp rời đi.Lúc này Tiêu Sách mới lờ mờ hiểu ra, sở dĩ Lâm Vân giới thiệu cho Lâm Bán Thanh quen biết với anh không phải là để tác hợp cho hai người bọn họ mà là Lâm Bán Thanh đã bắt đầu hứng thú đến anh.Loại hứng thú này, không phải là hứng thú hấp dẫn nhau giữa nam và nữ.Mà là Lâm Bán Thanh bắt đầu có sự hứng thú đối với thực lực, bản lĩnh của anh.Tiêu Sách không muốn tiết lộ chuyện của mình cho Lâm Bán Thanh, anh có hơi nhìn không thấy người phụ nữ này, cho nên trong lòng đã có chủ ý, sau này phải ít tiếp xúc với Lâm Bán Thanh đi.Sau đó, Tiêu Sách đến thăm bố mẹ của Trầm Y, vết thương của hai người bọn họ đã được xử lý, may mà không có gì đáng ngại cả.Sau khi xác định bọn họ không có chuyện gì cả, Tiêu Sách cũng không làm phiền họ nữa, dù sao bố Trầm vừa tỉnh, người trong nhà còn có nhiều chuyện muốn nói, cho nên anh trực tiếp rời khỏi bệnh viện Nhân dân.Mấy ngày tiếp theo, Cao Cấn Băng luôn bận rộn ở trong phòng thí nghiệm nên không về biệt thự ở, cho nên mấy ngày tiếp theo Tiêu Sách cũng không cần đi làm, giống như được nghỉ phép.Anh suy nghĩ một chút, trực tiếp trở về thôn Hà Bá.“Anh Sách, anh quay về rồi.” Phương Bác nhìn thấy Tiêu Sách, cực kỳ vuimừng: “Nhanh nói cho em biết, cảm giác sống chung với Cao Cấn Băng như thế nào? Có phải là rất thoải mái không?”Tiêu Sách nghe vậy, mỉm cười nói: “Thoải mái? Đúng là xinh đẹp thật nhưng quá lạnh lùng, không có cảm giác gì cả, nhưng mà so với Lâm Bán Thanh thì lại tốt hơn nhiều.”“Anh đừng có mà khoác lác, Lâm Bán Thanh sao, nói như anh Sách quen biết Lâm Bán Thanh vậy.”Tiêu Sách cười nhạt, không giải thích gì, mở miệng hỏi: “Minh đâu?”.