- Tuyệt... tuyệt quá! Linh hạnh phúc đặt tay lên má 1 cách mãn nguyện nhưng không thiếu phần ghê rợn. Cô là một người thích đọc những câu truyện kinh dị và luôn cảm thấy không có truyện nào thỏa mãn được cô. Hôm nay, cô đã cố hết sức để mua được cuốn sách có hạn này. Trên thế giới chỉ có đúng một cuốn. Đọc xong, Linh cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Có vẻ như cái sự kinh dị trong câu truyện đã đủ để khiến cô bị lôi vào vòng xoáy của nó. Đọc được nửa quyển, cô mệt mỏi đặt nó sang bên cạnh rồi ngủ. Có 1 thứ gì nhân lúc đó đã luồn qua cuốn sách, chui vào trong người cô. Sáng hôm sau, Linh vui vẻ trang điểm đi học. Chắc đây là lần đầu tiên cô làm vậy. Tất nhiên là câu truyện khiến cho cô thấy nguồn sống của bản thân. Thế nhưng có 1 thứ vẫn vậy. Căn phòng cô không hề có chút ánh sáng nào. Chỉ khi cô đọc sách thì cô mới bật điện lên. Cái màu ảm đạm của căn phòng bao trùm lấy cảnh vật. Mọi đồ vật của cô đều là màu đen. Linh đứng dậy, vịn tay vào bức tường xi măng xám xịt xen chút đỏ của máu. Nó ở…
Chương 13
Giữa Ác Quỷ Và Thiên Thần, Cô Là Ai?Tác giả: Lina Coral IrikoTruyện Linh Dị- Tuyệt... tuyệt quá! Linh hạnh phúc đặt tay lên má 1 cách mãn nguyện nhưng không thiếu phần ghê rợn. Cô là một người thích đọc những câu truyện kinh dị và luôn cảm thấy không có truyện nào thỏa mãn được cô. Hôm nay, cô đã cố hết sức để mua được cuốn sách có hạn này. Trên thế giới chỉ có đúng một cuốn. Đọc xong, Linh cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Có vẻ như cái sự kinh dị trong câu truyện đã đủ để khiến cô bị lôi vào vòng xoáy của nó. Đọc được nửa quyển, cô mệt mỏi đặt nó sang bên cạnh rồi ngủ. Có 1 thứ gì nhân lúc đó đã luồn qua cuốn sách, chui vào trong người cô. Sáng hôm sau, Linh vui vẻ trang điểm đi học. Chắc đây là lần đầu tiên cô làm vậy. Tất nhiên là câu truyện khiến cho cô thấy nguồn sống của bản thân. Thế nhưng có 1 thứ vẫn vậy. Căn phòng cô không hề có chút ánh sáng nào. Chỉ khi cô đọc sách thì cô mới bật điện lên. Cái màu ảm đạm của căn phòng bao trùm lấy cảnh vật. Mọi đồ vật của cô đều là màu đen. Linh đứng dậy, vịn tay vào bức tường xi măng xám xịt xen chút đỏ của máu. Nó ở… Lanaka ngước đầu lên nhìn cô nhưng nhận ra mình không được để ý. Ả cắn răng, khó chịu.Bỗng nhiên, cô nghe thấy mọi người xung quanh bàn tán:- Nè nè, nghe nói môn bóng rổ này sắp có 1 cuộc thi lớn đấy. - Học sinh 1.- Không. Cái này thì mày không biết rồi. Năm nay có tổ chức cuộc thi về tất các môn học. Nghe nói đó là đại hội lớn nhất thế giới đó. - Học sinh 2.- Ây dà. Thế thì trường mình thắng chắc rồi. Bóng rổ có Lanaka. Còn môn học có Linh. - Học sinh 3.Ả ta nghe xong thì suy ngẫm một hồi rồi nảy ra một sáng kiến.Vào lớp...Rầm...- Linh! Tôi thách đấu với cô một trận. Kì kiểm tra này, điểm trung bình là mấu chốt phân thắng bại.Cô lắc đầu:- Xin lỗi! Tôi không có hứng thú.- Cái gì? Sợ rồi sao?- Không. Tôi biết người thắng nên không đấu.- Ái chà. Cô cũng tự biết bản thân yếu kém ấy nhỉ?- Không. Là tôi.- Hừ. Đừng tự cao quá.- Không hề. Đó là sự thật.Ả mím chặt môi: "Hử? Mình không thể dùng chiêu kích tướng với nó sao?"Cô lạnh lùng nhìn ả bằng đôi mắt đóng băng:- Cút về chỗ đi.- Cô dám nói thế sao?- Không.- Cô được lắm!Thầy giáo vào lớp:- Lanaka! Về chỗ.- Vâng.Reng... reng... reng...Tan học. Cô tranh thủ đi làm thêm thì ả đi đến, kéo theo vài đứa học sinh khác:- Mày dám đấu lại tao? Không có cửa đâu. Bọn học sinh sẽ chết dưới tay tao đó.- Liên quan gì đến tôi?Cô thờ ơ, vô tâm, đi qua. Ả túm lấy vai cô:- Này! Mày có còn nhân tính không hả?- Cái đấy tôi phải hỏi cô.- Hừ.- Tôi về.- Nào. Đừng về sớm thế. Nếu cô thắng, tôi sẽ biến khỏi mắt cô và ngược lại. Thế nào? Đồng ý không?- Không.- Hả? Lạ thế?- Tôi có thế giết cô khi muốn.- Đừng nhảm nhí như vậy.Ả giận dữ bóp chặt vai Linh. Cô không nói gì, hất tay ả ra, đi về phía khu làm việc, trà trộn vào nơi nhiều người, khó tìm thấy.
Lanaka ngước đầu lên nhìn cô nhưng nhận ra mình không được để ý. Ả cắn răng, khó chịu.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy mọi người xung quanh bàn tán:
- Nè nè, nghe nói môn bóng rổ này sắp có 1 cuộc thi lớn đấy. - Học sinh 1.
- Không. Cái này thì mày không biết rồi. Năm nay có tổ chức cuộc thi về tất các môn học. Nghe nói đó là đại hội lớn nhất thế giới đó. - Học sinh 2.
- Ây dà. Thế thì trường mình thắng chắc rồi. Bóng rổ có Lanaka. Còn môn học có Linh. - Học sinh 3.
Ả ta nghe xong thì suy ngẫm một hồi rồi nảy ra một sáng kiến.
Vào lớp...
Rầm...
- Linh! Tôi thách đấu với cô một trận. Kì kiểm tra này, điểm trung bình là mấu chốt phân thắng bại.
Cô lắc đầu:
- Xin lỗi! Tôi không có hứng thú.
- Cái gì? Sợ rồi sao?
- Không. Tôi biết người thắng nên không đấu.
- Ái chà. Cô cũng tự biết bản thân yếu kém ấy nhỉ?
- Không. Là tôi.
- Hừ. Đừng tự cao quá.
- Không hề. Đó là sự thật.
Ả mím chặt môi: "Hử? Mình không thể dùng chiêu kích tướng với nó sao?"
Cô lạnh lùng nhìn ả bằng đôi mắt đóng băng:
- Cút về chỗ đi.
- Cô dám nói thế sao?
- Không.
- Cô được lắm!
Thầy giáo vào lớp:
- Lanaka! Về chỗ.
- Vâng.
Reng... reng... reng...
Tan học. Cô tranh thủ đi làm thêm thì ả đi đến, kéo theo vài đứa học sinh khác:
- Mày dám đấu lại tao? Không có cửa đâu. Bọn học sinh sẽ chết dưới tay tao đó.
- Liên quan gì đến tôi?
Cô thờ ơ, vô tâm, đi qua. Ả túm lấy vai cô:
- Này! Mày có còn nhân tính không hả?
- Cái đấy tôi phải hỏi cô.
- Hừ.
- Tôi về.
- Nào. Đừng về sớm thế. Nếu cô thắng, tôi sẽ biến khỏi mắt cô và ngược lại. Thế nào? Đồng ý không?
- Không.
- Hả? Lạ thế?
- Tôi có thế giết cô khi muốn.
- Đừng nhảm nhí như vậy.
Ả giận dữ bóp chặt vai Linh. Cô không nói gì, hất tay ả ra, đi về phía khu làm việc, trà trộn vào nơi nhiều người, khó tìm thấy.
Giữa Ác Quỷ Và Thiên Thần, Cô Là Ai?Tác giả: Lina Coral IrikoTruyện Linh Dị- Tuyệt... tuyệt quá! Linh hạnh phúc đặt tay lên má 1 cách mãn nguyện nhưng không thiếu phần ghê rợn. Cô là một người thích đọc những câu truyện kinh dị và luôn cảm thấy không có truyện nào thỏa mãn được cô. Hôm nay, cô đã cố hết sức để mua được cuốn sách có hạn này. Trên thế giới chỉ có đúng một cuốn. Đọc xong, Linh cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Có vẻ như cái sự kinh dị trong câu truyện đã đủ để khiến cô bị lôi vào vòng xoáy của nó. Đọc được nửa quyển, cô mệt mỏi đặt nó sang bên cạnh rồi ngủ. Có 1 thứ gì nhân lúc đó đã luồn qua cuốn sách, chui vào trong người cô. Sáng hôm sau, Linh vui vẻ trang điểm đi học. Chắc đây là lần đầu tiên cô làm vậy. Tất nhiên là câu truyện khiến cho cô thấy nguồn sống của bản thân. Thế nhưng có 1 thứ vẫn vậy. Căn phòng cô không hề có chút ánh sáng nào. Chỉ khi cô đọc sách thì cô mới bật điện lên. Cái màu ảm đạm của căn phòng bao trùm lấy cảnh vật. Mọi đồ vật của cô đều là màu đen. Linh đứng dậy, vịn tay vào bức tường xi măng xám xịt xen chút đỏ của máu. Nó ở… Lanaka ngước đầu lên nhìn cô nhưng nhận ra mình không được để ý. Ả cắn răng, khó chịu.Bỗng nhiên, cô nghe thấy mọi người xung quanh bàn tán:- Nè nè, nghe nói môn bóng rổ này sắp có 1 cuộc thi lớn đấy. - Học sinh 1.- Không. Cái này thì mày không biết rồi. Năm nay có tổ chức cuộc thi về tất các môn học. Nghe nói đó là đại hội lớn nhất thế giới đó. - Học sinh 2.- Ây dà. Thế thì trường mình thắng chắc rồi. Bóng rổ có Lanaka. Còn môn học có Linh. - Học sinh 3.Ả ta nghe xong thì suy ngẫm một hồi rồi nảy ra một sáng kiến.Vào lớp...Rầm...- Linh! Tôi thách đấu với cô một trận. Kì kiểm tra này, điểm trung bình là mấu chốt phân thắng bại.Cô lắc đầu:- Xin lỗi! Tôi không có hứng thú.- Cái gì? Sợ rồi sao?- Không. Tôi biết người thắng nên không đấu.- Ái chà. Cô cũng tự biết bản thân yếu kém ấy nhỉ?- Không. Là tôi.- Hừ. Đừng tự cao quá.- Không hề. Đó là sự thật.Ả mím chặt môi: "Hử? Mình không thể dùng chiêu kích tướng với nó sao?"Cô lạnh lùng nhìn ả bằng đôi mắt đóng băng:- Cút về chỗ đi.- Cô dám nói thế sao?- Không.- Cô được lắm!Thầy giáo vào lớp:- Lanaka! Về chỗ.- Vâng.Reng... reng... reng...Tan học. Cô tranh thủ đi làm thêm thì ả đi đến, kéo theo vài đứa học sinh khác:- Mày dám đấu lại tao? Không có cửa đâu. Bọn học sinh sẽ chết dưới tay tao đó.- Liên quan gì đến tôi?Cô thờ ơ, vô tâm, đi qua. Ả túm lấy vai cô:- Này! Mày có còn nhân tính không hả?- Cái đấy tôi phải hỏi cô.- Hừ.- Tôi về.- Nào. Đừng về sớm thế. Nếu cô thắng, tôi sẽ biến khỏi mắt cô và ngược lại. Thế nào? Đồng ý không?- Không.- Hả? Lạ thế?- Tôi có thế giết cô khi muốn.- Đừng nhảm nhí như vậy.Ả giận dữ bóp chặt vai Linh. Cô không nói gì, hất tay ả ra, đi về phía khu làm việc, trà trộn vào nơi nhiều người, khó tìm thấy.