Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 367
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 367”Mặc dù mấy người già đời kia dùng mánh khóe trộm đá nhưng bọn họ đối xử với A Tân không tệ. Bình thường những đồ không ăn được đều cho A Tân.””Thiếu niên cơ thể to cao, ăn kiểu gì cũng không thấy no.”Tần Thiên cười nói: ”Nói vậy thì A Tân ở chỗ này có rất nhiều mối quan hệ tốt?”Giám ngục cười nói: ”Quan hệ tốt thì làm được gì chứ. Người bị phán vô thời hạn, đời này không thể rời khỏi đây, rất nhiều chuyện đã sớm không còn quan tâm nữa rồi.””Hai người đừng ở lại quá lâu, tôi đến nơi khác xem thử.”Sau khi giám ngục đi rồi, đằng sau song sắt có một cánh cửa nhỏ mở ra, một đám người đi ra.Trên mặt tên cầm đầu có một vết sẹo to dữ tợn.Mấy phạm nhân già nhìn thấy gã ta thì nhanh chóng tránh đi. Rất rõ ràng, bọn họ đều vô cùng sợ hãi đám người mặt sẹo kia.Thiết Ngưng Sương nhíu mày: ”Hình như bọn hắn đến để đối phó với A Tân.””Tôi đi gọi giám ngục đến.”Tần Thiên cười nói: ”Đừng sốt ruột. Xem một lúc đã.”Chỉ thấy đám người mặt sẹo kia vây quanh A Tân.”Thằng nhóc, nghe nói mày là đại ca khu ba, đại ca khu bốn hiện tại của chúng tao, anh Đao muốn tìm mày đàm phán.””Anh Đao nói sau này khu ba chúng mày nghe theo mệnh lệnh của khu bốn.””Tính theo đầu người, mỗi người một tháng nộp cho chúng ta một điếu thuốc lá.””Mày có ý kiến gì không?”A Tân tiếp tục vung cuốc lên không quan tâm gì.”Không nói lời nào thì xem như mày đồng ý.””Các anh em, thu thuốc.” Mặt sẹo ra lệnh, thuộc hạ của gã ta nhanh chóng đi về phía những phạm nhân già của khu ba.Nếu không thuận theo thì sẽ bị ăn đánh.Phạm nhân già hết cách, lấy hết thuốc lá quý giá trong người ra.Bọn họ vênh váo đắc ý đang định rời đi thì A Tân bỏ chiếc cuốc trong tay xuống.”Các người có thể bắt nạt tôi, không thể bắt nạt họ.””Mày nói cái gì?” Mặt sẹo cười ha ha: ”Thằng nhãi, mày thú vị đấy, mày muốn ra mặt thay cho đám người này à?”Mấy người chuẩn bị rời đi lại lần nữa vây quanh A Tân.Vẻ mặt A Tân không chút thay đổi: ”Thuốc lá đưa lại cho họ. Có chuyện gì thì nhằm vào tôi.”Mặt sẹo cười lạnh: ”Mày muốn nộp thuốc lá thay cho họ?””Nhóc con, một người một điếu, mày có nhiều như vậy sao?”A Tân lắc đầu: ”Tôi không hút thuốc lá. Tôi cũng không có thuốc lá.””Vậy mẹ nó mày nói với tao cái gì!” Mặt sẹo tức giận, đưa tay bóp cổ A Tân.”Quỳ xuống xin lỗi ông đây nhanh!”
Chương 367
”Mặc dù mấy người già đời kia dùng mánh khóe trộm đá nhưng bọn họ đối xử với A Tân không tệ. Bình thường những đồ không ăn được đều cho A Tân.”
”Thiếu niên cơ thể to cao, ăn kiểu gì cũng không thấy no.”
Tần Thiên cười nói: ”Nói vậy thì A Tân ở chỗ này có rất nhiều mối quan hệ tốt?”
Giám ngục cười nói: ”Quan hệ tốt thì làm được gì chứ. Người bị phán vô thời hạn, đời này không thể rời khỏi đây, rất nhiều chuyện đã sớm không còn quan tâm nữa rồi.”
”Hai người đừng ở lại quá lâu, tôi đến nơi khác xem thử.”
Sau khi giám ngục đi rồi, đằng sau song sắt có một cánh cửa nhỏ mở ra, một đám người đi ra.
Trên mặt tên cầm đầu có một vết sẹo to dữ tợn.
Mấy phạm nhân già nhìn thấy gã ta thì nhanh chóng tránh đi. Rất rõ ràng, bọn họ đều vô cùng sợ hãi đám người mặt sẹo kia.
Thiết Ngưng Sương nhíu mày: ”Hình như bọn hắn đến để đối phó với A Tân.”
”Tôi đi gọi giám ngục đến.”
Tần Thiên cười nói: ”Đừng sốt ruột. Xem một lúc đã.”
Chỉ thấy đám người mặt sẹo kia vây quanh A Tân.
”Thằng nhóc, nghe nói mày là đại ca khu ba, đại ca khu bốn hiện tại của chúng tao, anh Đao muốn tìm mày đàm phán.”
”Anh Đao nói sau này khu ba chúng mày nghe theo mệnh lệnh của khu bốn.”
”Tính theo đầu người, mỗi người một tháng nộp cho chúng ta một điếu thuốc lá.”
”Mày có ý kiến gì không?”
A Tân tiếp tục vung cuốc lên không quan tâm gì.
”Không nói lời nào thì xem như mày đồng ý.”
”Các anh em, thu thuốc.” Mặt sẹo ra lệnh, thuộc hạ của gã ta nhanh chóng đi về phía những phạm nhân già của khu ba.
Nếu không thuận theo thì sẽ bị ăn đánh.
Phạm nhân già hết cách, lấy hết thuốc lá quý giá trong người ra.
Bọn họ vênh váo đắc ý đang định rời đi thì A Tân bỏ chiếc cuốc trong tay xuống.
”Các người có thể bắt nạt tôi, không thể bắt nạt họ.”
”Mày nói cái gì?” Mặt sẹo cười ha ha: ”Thằng nhãi, mày thú vị đấy, mày muốn ra mặt thay cho đám người này à?”
Mấy người chuẩn bị rời đi lại lần nữa vây quanh A Tân.
Vẻ mặt A Tân không chút thay đổi: ”Thuốc lá đưa lại cho họ. Có chuyện gì thì nhằm vào tôi.”
Mặt sẹo cười lạnh: ”Mày muốn nộp thuốc lá thay cho họ?”
”Nhóc con, một người một điếu, mày có nhiều như vậy sao?”
A Tân lắc đầu: ”Tôi không hút thuốc lá. Tôi cũng không có thuốc lá.”
”Vậy mẹ nó mày nói với tao cái gì!” Mặt sẹo tức giận, đưa tay bóp cổ A Tân.
”Quỳ xuống xin lỗi ông đây nhanh!”
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 367”Mặc dù mấy người già đời kia dùng mánh khóe trộm đá nhưng bọn họ đối xử với A Tân không tệ. Bình thường những đồ không ăn được đều cho A Tân.””Thiếu niên cơ thể to cao, ăn kiểu gì cũng không thấy no.”Tần Thiên cười nói: ”Nói vậy thì A Tân ở chỗ này có rất nhiều mối quan hệ tốt?”Giám ngục cười nói: ”Quan hệ tốt thì làm được gì chứ. Người bị phán vô thời hạn, đời này không thể rời khỏi đây, rất nhiều chuyện đã sớm không còn quan tâm nữa rồi.””Hai người đừng ở lại quá lâu, tôi đến nơi khác xem thử.”Sau khi giám ngục đi rồi, đằng sau song sắt có một cánh cửa nhỏ mở ra, một đám người đi ra.Trên mặt tên cầm đầu có một vết sẹo to dữ tợn.Mấy phạm nhân già nhìn thấy gã ta thì nhanh chóng tránh đi. Rất rõ ràng, bọn họ đều vô cùng sợ hãi đám người mặt sẹo kia.Thiết Ngưng Sương nhíu mày: ”Hình như bọn hắn đến để đối phó với A Tân.””Tôi đi gọi giám ngục đến.”Tần Thiên cười nói: ”Đừng sốt ruột. Xem một lúc đã.”Chỉ thấy đám người mặt sẹo kia vây quanh A Tân.”Thằng nhóc, nghe nói mày là đại ca khu ba, đại ca khu bốn hiện tại của chúng tao, anh Đao muốn tìm mày đàm phán.””Anh Đao nói sau này khu ba chúng mày nghe theo mệnh lệnh của khu bốn.””Tính theo đầu người, mỗi người một tháng nộp cho chúng ta một điếu thuốc lá.””Mày có ý kiến gì không?”A Tân tiếp tục vung cuốc lên không quan tâm gì.”Không nói lời nào thì xem như mày đồng ý.””Các anh em, thu thuốc.” Mặt sẹo ra lệnh, thuộc hạ của gã ta nhanh chóng đi về phía những phạm nhân già của khu ba.Nếu không thuận theo thì sẽ bị ăn đánh.Phạm nhân già hết cách, lấy hết thuốc lá quý giá trong người ra.Bọn họ vênh váo đắc ý đang định rời đi thì A Tân bỏ chiếc cuốc trong tay xuống.”Các người có thể bắt nạt tôi, không thể bắt nạt họ.””Mày nói cái gì?” Mặt sẹo cười ha ha: ”Thằng nhãi, mày thú vị đấy, mày muốn ra mặt thay cho đám người này à?”Mấy người chuẩn bị rời đi lại lần nữa vây quanh A Tân.Vẻ mặt A Tân không chút thay đổi: ”Thuốc lá đưa lại cho họ. Có chuyện gì thì nhằm vào tôi.”Mặt sẹo cười lạnh: ”Mày muốn nộp thuốc lá thay cho họ?””Nhóc con, một người một điếu, mày có nhiều như vậy sao?”A Tân lắc đầu: ”Tôi không hút thuốc lá. Tôi cũng không có thuốc lá.””Vậy mẹ nó mày nói với tao cái gì!” Mặt sẹo tức giận, đưa tay bóp cổ A Tân.”Quỳ xuống xin lỗi ông đây nhanh!”