Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 371
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 371”Tiên sinh!”Mấy giám ngục ở nơi xa lao đến, tức giận nói: ”Cậu ta là tội phạm phạm tội nặng, anh không thể dẫn cậu ta đi!””Xin anh biết điều.” Bọn họ lấy vũ khí bên hông ra.Thiết Ngưng Sương vội vàng nói: ”Anh Thiên, theo tôi thấy thì chuyện này cần bàn bạc kĩ hơn.”Nói đùa gì vậy, cô ta có thể thông qua quan hệ mang Tần Thiên đến xem tội phạm trọng tội như A Tân đã là phá lệ rồi.Sao có thể nói mang đi là mang đi được.Lúc cô ta nói với A Tân có thể mang cậu ấy đi chỉ vì muốn k*ch th*ch ý chí chiến đấu của A Tân mà thôi.Cho dù muốn dẫn A Tân đi thật, Thiết Ngưng Sương đoán nhất định sẽ gặp rất nhiều trắc trở. Nói không chừng ông nội còn phải ra mặt nữa.Ngay cả vậy thì vẫn còn rất nhiều thủ tục, nhất định tốn rất nhiều thời gian.Tần Thiên trực tiếp muốn mang người đi, khác nào đang vượt ngục chứ.Đối mặt với sự đề phòng của giám ngục, Tần Thiên không thay đổi sắc mặt, cười nói: ”Sẽ có người hoàn thành thủ tục cho các anh.”Mọi người đều không hiểu.Chưa đến nửa phút sau, người phụ trách đứng đầu ngục giam, vẻ mặt nghiêm túc chạy vào.”Tần tiên sinh, chúng tôi đã nhận được mệnh lệnh.””Bây giờ ngài có thể mang bất kì ai đi trong ngục giam này.”“Hồ sơ của người đấy ở chỗ này cũng sẽ biến mất.”Cái gì?Giám ngục và phạm nhân đều sợ ngây người.Thiết Ngưng Sương cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Cô ta kinh ngạc nói: ”Nói cách khác bây giờ chúng tôi có thể mang A Tân đi?”Trưởng ngục giam gật đầu, nhắc lại lần nữa: ”Chúng tôi nhận được mệnh lệnh, Tần tiên sinh có thể mang bất kể người nào đi cùng.”Tần Thiên cười nói: ”Một người là đủ rồi.””Đi thôi.”Mãi cho đến khi rời khỏi ngục giam, Thiết Ngưng Sương vẫn cảm thấy vô cùng khó tin khi nhìn Tần Thiên bình thản bên cạnh.Cô ta rất muốn biết người đàn ông này mạnh đến mức nào.Ngoài thành phố, dốc núi trong rừng tùng.Nhìn ngôi mộ và bia mộ trước mặt, A Tân vẫn luôn im lặng không nói lời nào cuối cùng cũng không nhịn được.Cậu ấy ngã xuống đất, nghẹn ngào khóc lớn.Mãi cho đến khi mặt trời ngã về phía tây.Tần Thiên nhìn trời rồi nói: ”Thời gian không còn nhiều nữa, đi thôi.””Mặc dù cậu đã mất mẹ, nhưng tôi đảm bảo với cậu, từ nay về sau, trên thế giới này, cậu không còn là một người cô đơn nữa.””Cậu sẽ có rất nhiều anh em nhiệt huyết như cậu.”
Chương 371
”Tiên sinh!”
Mấy giám ngục ở nơi xa lao đến, tức giận nói: ”Cậu ta là tội phạm phạm tội nặng, anh không thể dẫn cậu ta đi!”
”Xin anh biết điều.” Bọn họ lấy vũ khí bên hông ra.
Thiết Ngưng Sương vội vàng nói: ”Anh Thiên, theo tôi thấy thì chuyện này cần bàn bạc kĩ hơn.”
Nói đùa gì vậy, cô ta có thể thông qua quan hệ mang Tần Thiên đến xem tội phạm trọng tội như A Tân đã là phá lệ rồi.
Sao có thể nói mang đi là mang đi được.
Lúc cô ta nói với A Tân có thể mang cậu ấy đi chỉ vì muốn k*ch th*ch ý chí chiến đấu của A Tân mà thôi.
Cho dù muốn dẫn A Tân đi thật, Thiết Ngưng Sương đoán nhất định sẽ gặp rất nhiều trắc trở. Nói không chừng ông nội còn phải ra mặt nữa.
Ngay cả vậy thì vẫn còn rất nhiều thủ tục, nhất định tốn rất nhiều thời gian.
Tần Thiên trực tiếp muốn mang người đi, khác nào đang vượt ngục chứ.
Đối mặt với sự đề phòng của giám ngục, Tần Thiên không thay đổi sắc mặt, cười nói: ”Sẽ có người hoàn thành thủ tục cho các anh.”
Mọi người đều không hiểu.
Chưa đến nửa phút sau, người phụ trách đứng đầu ngục giam, vẻ mặt nghiêm túc chạy vào.
”Tần tiên sinh, chúng tôi đã nhận được mệnh lệnh.”
”Bây giờ ngài có thể mang bất kì ai đi trong ngục giam này.”
“Hồ sơ của người đấy ở chỗ này cũng sẽ biến mất.”
Cái gì?
Giám ngục và phạm nhân đều sợ ngây người.
Thiết Ngưng Sương cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Cô ta kinh ngạc nói: ”Nói cách khác bây giờ chúng tôi có thể mang A Tân đi?”
Trưởng ngục giam gật đầu, nhắc lại lần nữa: ”Chúng tôi nhận được mệnh lệnh, Tần tiên sinh có thể mang bất kể người nào đi cùng.”
Tần Thiên cười nói: ”Một người là đủ rồi.”
”Đi thôi.”
Mãi cho đến khi rời khỏi ngục giam, Thiết Ngưng Sương vẫn cảm thấy vô cùng khó tin khi nhìn Tần Thiên bình thản bên cạnh.
Cô ta rất muốn biết người đàn ông này mạnh đến mức nào.
Ngoài thành phố, dốc núi trong rừng tùng.
Nhìn ngôi mộ và bia mộ trước mặt, A Tân vẫn luôn im lặng không nói lời nào cuối cùng cũng không nhịn được.
Cậu ấy ngã xuống đất, nghẹn ngào khóc lớn.
Mãi cho đến khi mặt trời ngã về phía tây.
Tần Thiên nhìn trời rồi nói: ”Thời gian không còn nhiều nữa, đi thôi.”
”Mặc dù cậu đã mất mẹ, nhưng tôi đảm bảo với cậu, từ nay về sau, trên thế giới này, cậu không còn là một người cô đơn nữa.”
”Cậu sẽ có rất nhiều anh em nhiệt huyết như cậu.”
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 371”Tiên sinh!”Mấy giám ngục ở nơi xa lao đến, tức giận nói: ”Cậu ta là tội phạm phạm tội nặng, anh không thể dẫn cậu ta đi!””Xin anh biết điều.” Bọn họ lấy vũ khí bên hông ra.Thiết Ngưng Sương vội vàng nói: ”Anh Thiên, theo tôi thấy thì chuyện này cần bàn bạc kĩ hơn.”Nói đùa gì vậy, cô ta có thể thông qua quan hệ mang Tần Thiên đến xem tội phạm trọng tội như A Tân đã là phá lệ rồi.Sao có thể nói mang đi là mang đi được.Lúc cô ta nói với A Tân có thể mang cậu ấy đi chỉ vì muốn k*ch th*ch ý chí chiến đấu của A Tân mà thôi.Cho dù muốn dẫn A Tân đi thật, Thiết Ngưng Sương đoán nhất định sẽ gặp rất nhiều trắc trở. Nói không chừng ông nội còn phải ra mặt nữa.Ngay cả vậy thì vẫn còn rất nhiều thủ tục, nhất định tốn rất nhiều thời gian.Tần Thiên trực tiếp muốn mang người đi, khác nào đang vượt ngục chứ.Đối mặt với sự đề phòng của giám ngục, Tần Thiên không thay đổi sắc mặt, cười nói: ”Sẽ có người hoàn thành thủ tục cho các anh.”Mọi người đều không hiểu.Chưa đến nửa phút sau, người phụ trách đứng đầu ngục giam, vẻ mặt nghiêm túc chạy vào.”Tần tiên sinh, chúng tôi đã nhận được mệnh lệnh.””Bây giờ ngài có thể mang bất kì ai đi trong ngục giam này.”“Hồ sơ của người đấy ở chỗ này cũng sẽ biến mất.”Cái gì?Giám ngục và phạm nhân đều sợ ngây người.Thiết Ngưng Sương cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Cô ta kinh ngạc nói: ”Nói cách khác bây giờ chúng tôi có thể mang A Tân đi?”Trưởng ngục giam gật đầu, nhắc lại lần nữa: ”Chúng tôi nhận được mệnh lệnh, Tần tiên sinh có thể mang bất kể người nào đi cùng.”Tần Thiên cười nói: ”Một người là đủ rồi.””Đi thôi.”Mãi cho đến khi rời khỏi ngục giam, Thiết Ngưng Sương vẫn cảm thấy vô cùng khó tin khi nhìn Tần Thiên bình thản bên cạnh.Cô ta rất muốn biết người đàn ông này mạnh đến mức nào.Ngoài thành phố, dốc núi trong rừng tùng.Nhìn ngôi mộ và bia mộ trước mặt, A Tân vẫn luôn im lặng không nói lời nào cuối cùng cũng không nhịn được.Cậu ấy ngã xuống đất, nghẹn ngào khóc lớn.Mãi cho đến khi mặt trời ngã về phía tây.Tần Thiên nhìn trời rồi nói: ”Thời gian không còn nhiều nữa, đi thôi.””Mặc dù cậu đã mất mẹ, nhưng tôi đảm bảo với cậu, từ nay về sau, trên thế giới này, cậu không còn là một người cô đơn nữa.””Cậu sẽ có rất nhiều anh em nhiệt huyết như cậu.”