Tác giả:

Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…

Chương 377

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 377Nhưng hắn ta không quan tâm đến nhiều như vậy.”Người nên nói xin lỗi là tao!””Vì hôm nay ông đây sẽ chém mày!””Anh em, lên hết đi!”Hắn ta vung dao, dẫn đầu lao về phía Cường Long.Cường Long không hề cử động.Một trăm đàn em phía sau anh ta cũng không động đậy.Trong mắt họ đều mang theo ý cười chế nhạo. Dường như lúc này bọn họ đang nhìn một đám đầu đất tự chui đầu vào rọ.Đúng lúc này, đoàng!Tiếng súng vang lên.Đao Ba Lang giật mình, thiếu chút nữa ngã xuống.”Ai?””Ai mẹ nó nổ súng?””Cường Long, mày mẹ nó không phải mang súng đấy chứ?”Giang hồ có quy định, khi hai bên quyết đấu không được dùng vũ khí nóng. Vì bọn họ biết đó là giới hạn không thể đụng vào.Vì một khi đã bắn nhau thì sẽ không có bên thắng.Cuối cùng tất cả mọi người đều bị xóa sổ.Cường Long vô tội nói: ”Không phải tao.”Đao Ba Lang còn đang định nói gì đó thì đột nhiên xung quanh khe núi vang lên tiếng còi cảnh sát.”Các người đã bị bao vây!””Bỏ vũ khí xuống, lập tức đầu hàng!”Từng chiếc đèn lớn chiếu thẳng xuống, không biết ở bốn phía có bao nhiêu cảnh sát.Mặt Đao Ba Lang tái đi.Hắn ta dẫn đầu bỏ vũ khí xuống, chậm rãi ngồi xổm xuống, nói với Cường Long: ”Cường Long, thương lượng chút đi.””Lát nữa chúng ta đồng thanh hô lên rồi chạy ra ngoài.””Yên tâm, bọn họ không dám nổ súng lung tung đâu.””Chúng ta nhiều người như vậy bọn họ cũng không bắt hết.””Mày cảm thấy thế nào?”Đến bây giờ hắn ta cũng không nghi ngờ Cường Long.Vẻ mặt Cường Long trở nên kì lạ: ”Tao cảm thấy rất tốt.””Mày kêu đi.”Đào Ba Lang nghiến răng, đột nhiên lớn tiếng nói: ”Các anh em, chạy!””Tách ra, chạy!”

Chương 377

Nhưng hắn ta không quan tâm đến nhiều như vậy.

”Người nên nói xin lỗi là tao!”

”Vì hôm nay ông đây sẽ chém mày!”

”Anh em, lên hết đi!”

Hắn ta vung dao, dẫn đầu lao về phía Cường Long.

Cường Long không hề cử động.

Một trăm đàn em phía sau anh ta cũng không động đậy.

Trong mắt họ đều mang theo ý cười chế nhạo. Dường như lúc này bọn họ đang nhìn một đám đầu đất tự chui đầu vào rọ.

Đúng lúc này, đoàng!

Tiếng súng vang lên.

Đao Ba Lang giật mình, thiếu chút nữa ngã xuống.

”Ai?”

”Ai mẹ nó nổ súng?”

”Cường Long, mày mẹ nó không phải mang súng đấy chứ?”

Giang hồ có quy định, khi hai bên quyết đấu không được dùng vũ khí nóng. Vì bọn họ biết đó là giới hạn không thể đụng vào.

Vì một khi đã bắn nhau thì sẽ không có bên thắng.

Cuối cùng tất cả mọi người đều bị xóa sổ.

Cường Long vô tội nói: ”Không phải tao.”

Đao Ba Lang còn đang định nói gì đó thì đột nhiên xung quanh khe núi vang lên tiếng còi cảnh sát.

”Các người đã bị bao vây!”

”Bỏ vũ khí xuống, lập tức đầu hàng!”

Từng chiếc đèn lớn chiếu thẳng xuống, không biết ở bốn phía có bao nhiêu cảnh sát.

Mặt Đao Ba Lang tái đi.

Hắn ta dẫn đầu bỏ vũ khí xuống, chậm rãi ngồi xổm xuống, nói với Cường Long: ”Cường Long, thương lượng chút đi.”

”Lát nữa chúng ta đồng thanh hô lên rồi chạy ra ngoài.”

”Yên tâm, bọn họ không dám nổ súng lung tung đâu.”

”Chúng ta nhiều người như vậy bọn họ cũng không bắt hết.”

”Mày cảm thấy thế nào?”

Đến bây giờ hắn ta cũng không nghi ngờ Cường Long.

Vẻ mặt Cường Long trở nên kì lạ: ”Tao cảm thấy rất tốt.”

”Mày kêu đi.”

Đào Ba Lang nghiến răng, đột nhiên lớn tiếng nói: ”Các anh em, chạy!”

”Tách ra, chạy!”

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 377Nhưng hắn ta không quan tâm đến nhiều như vậy.”Người nên nói xin lỗi là tao!””Vì hôm nay ông đây sẽ chém mày!””Anh em, lên hết đi!”Hắn ta vung dao, dẫn đầu lao về phía Cường Long.Cường Long không hề cử động.Một trăm đàn em phía sau anh ta cũng không động đậy.Trong mắt họ đều mang theo ý cười chế nhạo. Dường như lúc này bọn họ đang nhìn một đám đầu đất tự chui đầu vào rọ.Đúng lúc này, đoàng!Tiếng súng vang lên.Đao Ba Lang giật mình, thiếu chút nữa ngã xuống.”Ai?””Ai mẹ nó nổ súng?””Cường Long, mày mẹ nó không phải mang súng đấy chứ?”Giang hồ có quy định, khi hai bên quyết đấu không được dùng vũ khí nóng. Vì bọn họ biết đó là giới hạn không thể đụng vào.Vì một khi đã bắn nhau thì sẽ không có bên thắng.Cuối cùng tất cả mọi người đều bị xóa sổ.Cường Long vô tội nói: ”Không phải tao.”Đao Ba Lang còn đang định nói gì đó thì đột nhiên xung quanh khe núi vang lên tiếng còi cảnh sát.”Các người đã bị bao vây!””Bỏ vũ khí xuống, lập tức đầu hàng!”Từng chiếc đèn lớn chiếu thẳng xuống, không biết ở bốn phía có bao nhiêu cảnh sát.Mặt Đao Ba Lang tái đi.Hắn ta dẫn đầu bỏ vũ khí xuống, chậm rãi ngồi xổm xuống, nói với Cường Long: ”Cường Long, thương lượng chút đi.””Lát nữa chúng ta đồng thanh hô lên rồi chạy ra ngoài.””Yên tâm, bọn họ không dám nổ súng lung tung đâu.””Chúng ta nhiều người như vậy bọn họ cũng không bắt hết.””Mày cảm thấy thế nào?”Đến bây giờ hắn ta cũng không nghi ngờ Cường Long.Vẻ mặt Cường Long trở nên kì lạ: ”Tao cảm thấy rất tốt.””Mày kêu đi.”Đào Ba Lang nghiến răng, đột nhiên lớn tiếng nói: ”Các anh em, chạy!””Tách ra, chạy!”

Chương 377