Tác giả:

Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…

Chương 415

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 41Chương 415“Ông yên tâm, tôi tới cứu ông ra ngoài.”Nói xong, hắn bước nhanh đi tới, cúi đầu cởi dây thừng trên tay Carl.“Thằng khốn, mày chết chắc rồi!”‘Cành cạch’ một tiếng, Carlo Conti lên nòng đạn, họng súng đen ngòm chĩa vào ót Tần Thiên.“Đừng!”“Cứ mặc kệ tôi!”“Tần tiên sinh, anh mau đi đi, tên này sẽ giết anh mất!” Carl kinh hãi kêu lên.“Không sao.”“Nếu ông ta dám nổ súng, người chết nhất định là ông ta.” Tần Thiên mặt không đổi sắc, giống như không hề hay biết mình bị dí súng vào đầu vậy.Hắn tháo sợi dây trói khỏi tay Carl, đỡ ông ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.“Nói nhanh, mày giấu vợ mày đi đâu rồi?”“Hôm nay, chỉ có dâng vợ mày cho tao, khiến tao chơi vui vẻ chúng mày mới có cơ hội sống sót.” Carlo Conti gầm lên dữ tợn.Nhớ lại tối qua lúc ở tiệc rượu, khoảnh khắc kinh diễm khi ông ta nhìn thấy Tô Tô, ông ta cảm thấy trong cơ thể như có ngọn lửa bùng cháy.Không phải là ông ta chưa từng nhìn thấy mỹ nữ phương Đông.Nhưng mà, cơ thể hay phong thái giống như Tô Tô đó là lần đầu tiên ông ta gặp.So với Tô Tô, những người phụ nữ Âu Mỹ bình thường hay vây quanh ông ta chỉ là một đống thịt trắng vô hồn.Buồn tẻ vô vị.Vốn tưởng rằng với thân phận và địa vị của mình, chỉ cần móc ngón tay Tô Tô sẽ sốt sắng ngã vào lòng ông ta.Nếu thật sự là như vậy, nói không chừng ông ta chơi vài ngày rồi sẽ chán ghét.Nhưng mà, Tô Tô lại vô cùng quả quyết cự tuyệt ông ta.Càng không có được, càng không cam tâm. Thêm nữa thuộc hạ ông ta phái đi vậy mà lại bị g**t ch*t trên giường trong khách sạn, điều này lại càng khiến ông ta phát điên.Hơn chục vệ sĩ đứng xung quanh, tất cả đều trong trạng thái sẵn sàng.Ánh mắt bọn chúng đầy ý miệt thị, giống như một bầy gấu vây quanh một con sói ốm yếu.Tần Thiên mặc một bộ áo dài Tôn Trung Sơn, khuôn mặt khôi ngô, bị bao quanh bởi đám gấu chó này, đối mặt với họng súng đen ngòm hắn vẫn trông vô cùng thong thả và ung dung.Đôi mắt hắn thâm thuý sâu xa, nhìn qua có vẻ tĩnh lặng, nhưng lại ẩn giấu những cơn sóng dữ ngập trời.Dường như chỉ cần khiến hắn nổi giận, Carlo Conti trước mặt và đám vệ sĩ gấu chó xung quanh hắn hay thậm chí cả tòa lâu đài hùng vĩ cổ kính này cũng đều sẽ bị xóa sổ.Ngay cả Carl, cũng bị ảnh hưởng bởi mị lực này, không khỏi bình tĩnh lại.Tần Thiên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Carlo Conti đang điên cuồng, trong mắt hắn hiện lên một tia châm chọc.Hắn bật cười, nụ cười dưới ánh mặt trời hiện lên sạch sẽ và ấm áp biết bao. 

Chương 41

Chương 415

“Ông yên tâm, tôi tới cứu ông ra ngoài.”

Nói xong, hắn bước nhanh đi tới, cúi đầu cởi dây thừng trên tay Carl.

“Thằng khốn, mày chết chắc rồi!”

‘Cành cạch’ một tiếng, Carlo Conti lên nòng đạn, họng súng đen ngòm chĩa vào ót Tần Thiên.

“Đừng!”

“Cứ mặc kệ tôi!”

“Tần tiên sinh, anh mau đi đi, tên này sẽ giết anh mất!” Carl kinh hãi kêu lên.

“Không sao.”

“Nếu ông ta dám nổ súng, người chết nhất định là ông ta.” Tần Thiên mặt không đổi sắc, giống như không hề hay biết mình bị dí súng vào đầu vậy.

Hắn tháo sợi dây trói khỏi tay Carl, đỡ ông ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

“Nói nhanh, mày giấu vợ mày đi đâu rồi?”

“Hôm nay, chỉ có dâng vợ mày cho tao, khiến tao chơi vui vẻ chúng mày mới có cơ hội sống sót.” Carlo Conti gầm lên dữ tợn.

Nhớ lại tối qua lúc ở tiệc rượu, khoảnh khắc kinh diễm khi ông ta nhìn thấy Tô Tô, ông ta cảm thấy trong cơ thể như có ngọn lửa bùng cháy.

Không phải là ông ta chưa từng nhìn thấy mỹ nữ phương Đông.

Nhưng mà, cơ thể hay phong thái giống như Tô Tô đó là lần đầu tiên ông ta gặp.

So với Tô Tô, những người phụ nữ Âu Mỹ bình thường hay vây quanh ông ta chỉ là một đống thịt trắng vô hồn.

Buồn tẻ vô vị.

Vốn tưởng rằng với thân phận và địa vị của mình, chỉ cần móc ngón tay Tô Tô sẽ sốt sắng ngã vào lòng ông ta.

Nếu thật sự là như vậy, nói không chừng ông ta chơi vài ngày rồi sẽ chán ghét.

Nhưng mà, Tô Tô lại vô cùng quả quyết cự tuyệt ông ta.

Càng không có được, càng không cam tâm. Thêm nữa thuộc hạ ông ta phái đi vậy mà lại bị g**t ch*t trên giường trong khách sạn, điều này lại càng khiến ông ta phát điên.

Hơn chục vệ sĩ đứng xung quanh, tất cả đều trong trạng thái sẵn sàng.

Ánh mắt bọn chúng đầy ý miệt thị, giống như một bầy gấu vây quanh một con sói ốm yếu.

Tần Thiên mặc một bộ áo dài Tôn Trung Sơn, khuôn mặt khôi ngô, bị bao quanh bởi đám gấu chó này, đối mặt với họng súng đen ngòm hắn vẫn trông vô cùng thong thả và ung dung.

Đôi mắt hắn thâm thuý sâu xa, nhìn qua có vẻ tĩnh lặng, nhưng lại ẩn giấu những cơn sóng dữ ngập trời.

Dường như chỉ cần khiến hắn nổi giận, Carlo Conti trước mặt và đám vệ sĩ gấu chó xung quanh hắn hay thậm chí cả tòa lâu đài hùng vĩ cổ kính này cũng đều sẽ bị xóa sổ.

Ngay cả Carl, cũng bị ảnh hưởng bởi mị lực này, không khỏi bình tĩnh lại.

Tần Thiên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Carlo Conti đang điên cuồng, trong mắt hắn hiện lên một tia châm chọc.

Hắn bật cười, nụ cười dưới ánh mặt trời hiện lên sạch sẽ và ấm áp biết bao.

 

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 41Chương 415“Ông yên tâm, tôi tới cứu ông ra ngoài.”Nói xong, hắn bước nhanh đi tới, cúi đầu cởi dây thừng trên tay Carl.“Thằng khốn, mày chết chắc rồi!”‘Cành cạch’ một tiếng, Carlo Conti lên nòng đạn, họng súng đen ngòm chĩa vào ót Tần Thiên.“Đừng!”“Cứ mặc kệ tôi!”“Tần tiên sinh, anh mau đi đi, tên này sẽ giết anh mất!” Carl kinh hãi kêu lên.“Không sao.”“Nếu ông ta dám nổ súng, người chết nhất định là ông ta.” Tần Thiên mặt không đổi sắc, giống như không hề hay biết mình bị dí súng vào đầu vậy.Hắn tháo sợi dây trói khỏi tay Carl, đỡ ông ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.“Nói nhanh, mày giấu vợ mày đi đâu rồi?”“Hôm nay, chỉ có dâng vợ mày cho tao, khiến tao chơi vui vẻ chúng mày mới có cơ hội sống sót.” Carlo Conti gầm lên dữ tợn.Nhớ lại tối qua lúc ở tiệc rượu, khoảnh khắc kinh diễm khi ông ta nhìn thấy Tô Tô, ông ta cảm thấy trong cơ thể như có ngọn lửa bùng cháy.Không phải là ông ta chưa từng nhìn thấy mỹ nữ phương Đông.Nhưng mà, cơ thể hay phong thái giống như Tô Tô đó là lần đầu tiên ông ta gặp.So với Tô Tô, những người phụ nữ Âu Mỹ bình thường hay vây quanh ông ta chỉ là một đống thịt trắng vô hồn.Buồn tẻ vô vị.Vốn tưởng rằng với thân phận và địa vị của mình, chỉ cần móc ngón tay Tô Tô sẽ sốt sắng ngã vào lòng ông ta.Nếu thật sự là như vậy, nói không chừng ông ta chơi vài ngày rồi sẽ chán ghét.Nhưng mà, Tô Tô lại vô cùng quả quyết cự tuyệt ông ta.Càng không có được, càng không cam tâm. Thêm nữa thuộc hạ ông ta phái đi vậy mà lại bị g**t ch*t trên giường trong khách sạn, điều này lại càng khiến ông ta phát điên.Hơn chục vệ sĩ đứng xung quanh, tất cả đều trong trạng thái sẵn sàng.Ánh mắt bọn chúng đầy ý miệt thị, giống như một bầy gấu vây quanh một con sói ốm yếu.Tần Thiên mặc một bộ áo dài Tôn Trung Sơn, khuôn mặt khôi ngô, bị bao quanh bởi đám gấu chó này, đối mặt với họng súng đen ngòm hắn vẫn trông vô cùng thong thả và ung dung.Đôi mắt hắn thâm thuý sâu xa, nhìn qua có vẻ tĩnh lặng, nhưng lại ẩn giấu những cơn sóng dữ ngập trời.Dường như chỉ cần khiến hắn nổi giận, Carlo Conti trước mặt và đám vệ sĩ gấu chó xung quanh hắn hay thậm chí cả tòa lâu đài hùng vĩ cổ kính này cũng đều sẽ bị xóa sổ.Ngay cả Carl, cũng bị ảnh hưởng bởi mị lực này, không khỏi bình tĩnh lại.Tần Thiên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Carlo Conti đang điên cuồng, trong mắt hắn hiện lên một tia châm chọc.Hắn bật cười, nụ cười dưới ánh mặt trời hiện lên sạch sẽ và ấm áp biết bao. 

Chương 415