Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 424
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 424Nhất là Tần Thiên, năm đó hắn bị bẻ gãy tay chân ném xuống Đại Giang, nếu như không phải có lão chưởng quỹ thì hắn đã làm mồi cho ba ba từ lâu rồi.Lão chưởng quỹ không chỉ truyền cho hắn một thân bản lĩnh, mà còn là người có ơn cứu mạng hắn.Mấy năm nay, tuy lão chưởng quỹ ngoài miệng không nói sao nhưng hắn biết trận chiến năm đó là một vết sẹo khó có thể khép lại trong lòng ông ấy.Nỗi băn khoăn không bao giờ vượt qua được.Bởi vì trận chiến đó mà nhiều anh em của ông ấy đều đã chết.Đó đều là anh em vào sinh ra tử với ông ấy.Dù là ai cũng không chịu nổi loại chuyện này.Cho nên mấy năm nay, Tần Thiên vẫn chưa từng từ bỏ truy tìm chân tướng. Trong mười hai thiên vương dưới tay hắn luôn có người chuyên phụ trách chuyện này.Tuy nhiên luôn thu về rất ít kết quả.Lần này, tin tức của ông chủ Nhị thật sự có thể tiết lộ góc khuất của chuyện kia sao?Tần Thiên không dám khẳng định.Tuy nhiên hắn có một loại linh cảm lần này nhất định sẽ có thu hoạch bất ngờ.Bởi vì chuyện này quá nặng nề, cho nên trên đường đi Trần Nhị Cẩu không nói thêm một câu nào.Tần Thiên cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.“Sắp đến rồi.” Đạt Đán nói với vẻ phấn khích.Sau một chuyến bay dài, ai cũng có chút mệt mỏi.Nhưng nhìn thấy Địa Trung Hải rộng lớn bên dưới, một hòn đảo nhỏ ở phía xa xa giống như một viên ngọc trai được đính trên một chiếc vòng cổ ngọc lục bảo.Tần Thiên và Trần Nhị Cẩu vẫn còn chút tinh thần phấn chấn.Đây là hòn đảo lớn nhất ở Địa Trung Hải, là trụ sở chính của mafia nổi tiếng thế giới, đảo Sicilia xinh đẹp.Máy bay trực thăng bắt đầu bay ở độ cao thấp, trong không khí có một cảm giác ấm áp và ẩm ướt.Đạt Đán hào hứng chỉ vào những toà nhà đang lướt qua phía dưới rồi giới thiệu.Đạt Đán vốn không thành thạo tiếng Trung, cho nên có lúc sẽ xen vào một số từ ngữ địa phương, Trần Nhị Cẩu và Tần Thiên nghe thấy cũng cảm thấy dở khóc dở cười.Tuy nhiên có thể nhìn ra được, Đạt Đán vô cùng kiêu ngạo và tự hào về quê hương này của anh ta.Chiếc trực thăng từ từ hạ cánh trên bãi cỏ trong một khoảng sân lớn.Xung quanh sân có rất nhiều người đang chạy ra, bọn họ được trang bị vũ khí hạng nặng và trông rất nghiêm túc.Đạt Đán mời Tần Thiên và Trần Nhị Cẩu xuống trực thăng, rồi dùng tiếng địa phương nói những người kia vài tiếng, sau đó bọn họ đều cúi đầu chào Tần Thiên.Có thể thấy đó là lời cảm ơn từ tận đáy lòng.Bởi vì Tần Thiên đã chữa khỏi bệnh cho ông chủ Nhị của bọn họ, còn Ông chủ Nhị chính là thần thánh trong lòng bọn họ.“Tần tiên sinh, Trần tiên sinh, dựa theo thường lệ đến chỗ chúng tôi nhất định phải giao điện thoại di động ra.”“Các vị là khách quý của chúng tôi, ông chủ Nhị có dặn dò có thể phá lệ.”
Chương 424
Nhất là Tần Thiên, năm đó hắn bị bẻ gãy tay chân ném xuống Đại Giang, nếu như không phải có lão chưởng quỹ thì hắn đã làm mồi cho ba ba từ lâu rồi.
Lão chưởng quỹ không chỉ truyền cho hắn một thân bản lĩnh, mà còn là người có ơn cứu mạng hắn.
Mấy năm nay, tuy lão chưởng quỹ ngoài miệng không nói sao nhưng hắn biết trận chiến năm đó là một vết sẹo khó có thể khép lại trong lòng ông ấy.
Nỗi băn khoăn không bao giờ vượt qua được.
Bởi vì trận chiến đó mà nhiều anh em của ông ấy đều đã chết.
Đó đều là anh em vào sinh ra tử với ông ấy.
Dù là ai cũng không chịu nổi loại chuyện này.
Cho nên mấy năm nay, Tần Thiên vẫn chưa từng từ bỏ truy tìm chân tướng. Trong mười hai thiên vương dưới tay hắn luôn có người chuyên phụ trách chuyện này.
Tuy nhiên luôn thu về rất ít kết quả.
Lần này, tin tức của ông chủ Nhị thật sự có thể tiết lộ góc khuất của chuyện kia sao?
Tần Thiên không dám khẳng định.
Tuy nhiên hắn có một loại linh cảm lần này nhất định sẽ có thu hoạch bất ngờ.
Bởi vì chuyện này quá nặng nề, cho nên trên đường đi Trần Nhị Cẩu không nói thêm một câu nào.
Tần Thiên cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Sắp đến rồi.” Đạt Đán nói với vẻ phấn khích.
Sau một chuyến bay dài, ai cũng có chút mệt mỏi.
Nhưng nhìn thấy Địa Trung Hải rộng lớn bên dưới, một hòn đảo nhỏ ở phía xa xa giống như một viên ngọc trai được đính trên một chiếc vòng cổ ngọc lục bảo.
Tần Thiên và Trần Nhị Cẩu vẫn còn chút tinh thần phấn chấn.
Đây là hòn đảo lớn nhất ở Địa Trung Hải, là trụ sở chính của mafia nổi tiếng thế giới, đảo Sicilia xinh đẹp.
Máy bay trực thăng bắt đầu bay ở độ cao thấp, trong không khí có một cảm giác ấm áp và ẩm ướt.
Đạt Đán hào hứng chỉ vào những toà nhà đang lướt qua phía dưới rồi giới thiệu.
Đạt Đán vốn không thành thạo tiếng Trung, cho nên có lúc sẽ xen vào một số từ ngữ địa phương, Trần Nhị Cẩu và Tần Thiên nghe thấy cũng cảm thấy dở khóc dở cười.
Tuy nhiên có thể nhìn ra được, Đạt Đán vô cùng kiêu ngạo và tự hào về quê hương này của anh ta.
Chiếc trực thăng từ từ hạ cánh trên bãi cỏ trong một khoảng sân lớn.
Xung quanh sân có rất nhiều người đang chạy ra, bọn họ được trang bị vũ khí hạng nặng và trông rất nghiêm túc.
Đạt Đán mời Tần Thiên và Trần Nhị Cẩu xuống trực thăng, rồi dùng tiếng địa phương nói những người kia vài tiếng, sau đó bọn họ đều cúi đầu chào Tần Thiên.
Có thể thấy đó là lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
Bởi vì Tần Thiên đã chữa khỏi bệnh cho ông chủ Nhị của bọn họ, còn Ông chủ Nhị chính là thần thánh trong lòng bọn họ.
“Tần tiên sinh, Trần tiên sinh, dựa theo thường lệ đến chỗ chúng tôi nhất định phải giao điện thoại di động ra.”
“Các vị là khách quý của chúng tôi, ông chủ Nhị có dặn dò có thể phá lệ.”
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 424Nhất là Tần Thiên, năm đó hắn bị bẻ gãy tay chân ném xuống Đại Giang, nếu như không phải có lão chưởng quỹ thì hắn đã làm mồi cho ba ba từ lâu rồi.Lão chưởng quỹ không chỉ truyền cho hắn một thân bản lĩnh, mà còn là người có ơn cứu mạng hắn.Mấy năm nay, tuy lão chưởng quỹ ngoài miệng không nói sao nhưng hắn biết trận chiến năm đó là một vết sẹo khó có thể khép lại trong lòng ông ấy.Nỗi băn khoăn không bao giờ vượt qua được.Bởi vì trận chiến đó mà nhiều anh em của ông ấy đều đã chết.Đó đều là anh em vào sinh ra tử với ông ấy.Dù là ai cũng không chịu nổi loại chuyện này.Cho nên mấy năm nay, Tần Thiên vẫn chưa từng từ bỏ truy tìm chân tướng. Trong mười hai thiên vương dưới tay hắn luôn có người chuyên phụ trách chuyện này.Tuy nhiên luôn thu về rất ít kết quả.Lần này, tin tức của ông chủ Nhị thật sự có thể tiết lộ góc khuất của chuyện kia sao?Tần Thiên không dám khẳng định.Tuy nhiên hắn có một loại linh cảm lần này nhất định sẽ có thu hoạch bất ngờ.Bởi vì chuyện này quá nặng nề, cho nên trên đường đi Trần Nhị Cẩu không nói thêm một câu nào.Tần Thiên cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.“Sắp đến rồi.” Đạt Đán nói với vẻ phấn khích.Sau một chuyến bay dài, ai cũng có chút mệt mỏi.Nhưng nhìn thấy Địa Trung Hải rộng lớn bên dưới, một hòn đảo nhỏ ở phía xa xa giống như một viên ngọc trai được đính trên một chiếc vòng cổ ngọc lục bảo.Tần Thiên và Trần Nhị Cẩu vẫn còn chút tinh thần phấn chấn.Đây là hòn đảo lớn nhất ở Địa Trung Hải, là trụ sở chính của mafia nổi tiếng thế giới, đảo Sicilia xinh đẹp.Máy bay trực thăng bắt đầu bay ở độ cao thấp, trong không khí có một cảm giác ấm áp và ẩm ướt.Đạt Đán hào hứng chỉ vào những toà nhà đang lướt qua phía dưới rồi giới thiệu.Đạt Đán vốn không thành thạo tiếng Trung, cho nên có lúc sẽ xen vào một số từ ngữ địa phương, Trần Nhị Cẩu và Tần Thiên nghe thấy cũng cảm thấy dở khóc dở cười.Tuy nhiên có thể nhìn ra được, Đạt Đán vô cùng kiêu ngạo và tự hào về quê hương này của anh ta.Chiếc trực thăng từ từ hạ cánh trên bãi cỏ trong một khoảng sân lớn.Xung quanh sân có rất nhiều người đang chạy ra, bọn họ được trang bị vũ khí hạng nặng và trông rất nghiêm túc.Đạt Đán mời Tần Thiên và Trần Nhị Cẩu xuống trực thăng, rồi dùng tiếng địa phương nói những người kia vài tiếng, sau đó bọn họ đều cúi đầu chào Tần Thiên.Có thể thấy đó là lời cảm ơn từ tận đáy lòng.Bởi vì Tần Thiên đã chữa khỏi bệnh cho ông chủ Nhị của bọn họ, còn Ông chủ Nhị chính là thần thánh trong lòng bọn họ.“Tần tiên sinh, Trần tiên sinh, dựa theo thường lệ đến chỗ chúng tôi nhất định phải giao điện thoại di động ra.”“Các vị là khách quý của chúng tôi, ông chủ Nhị có dặn dò có thể phá lệ.”