Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 468
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 468Tần Thiên ngồi ở trong xe, lẳng lặng nhìn một màn trước mắt này.Nếu như hắn ra tay, một lần hành động có thể giải quyết xong bốn người Rắn Hổ Mang trong vòng ba mươi giây.Nhưng đó không phải là trận chiến của hắn, mà là của Thiên Phạt.Hiện tại hắn có thể khẳng định, tiểu đội Rắn Hổ Mang đều đã được huấn luyện bởi tà linh, chiêu thức của bọn họ tàn nhẫn, hơi thở dài.Đây chẳng phải là một cơ hội rèn luyệ khóc có được của Thiên Phạt.“Chết!” Quỷ Vô Thường hét lớn lên một tiếng, ào ào vung xích sắt trăm cân, vô cùng hung ác ném xuống trên đầu Sư Tử Châu Phi.Sư Tử Châu Phi liên tục né tránh.Bốp bốp!Bộp!Xích sắt nặng nề dường như muốn đập tan ngọn núi dưới chân.Sư Tử Châu Phi vô cùng tức giận, đột nhiên đưa tay, bắt được xích sắt đang chuẩn bị đập vào đầu hắn ta.Hai người khổng lồ cùng nhau phát lực, mọit tiếng bùm, sợi xích sắt thép lại bị kéo ra từ giữa.Hai người một người nắm lấy nửa sợi xích sắt, mắt đỏ hoe kéo nhau.A Phúc người bị đánh ngất ở trong xe khó khăn lắm mới tỉnh lại, nhìn thấy một màn này lại bị dọa sợ ngất xỉu ngay lập tức.Lúc này, ngoại trừ hai đôi Quỷ Vô Thường và Tàn Kiếm, hai nhóm còn lại đang đánh nhau, tình thế đã rõ ràng.Chó Rừng không phải là đối thủ của Đồng Xuyên và Thiết Tí.Sói Khiếm Khuyết đấu với Thôi Minh cũng rơi vào thế hạ phong.Bọn họ đều biết, Tần Thiên muốn mượn cơ hội lần này để rèn luyện đội ngũ. Vì thế đánh được một nửa, Đồng Xuyên và Thiết Tí rút lui, nhường kẻ địch lại cho A Tân, Mai Hồng Tuyết, Thiết Tượng và Lang Trung.Thôi Minh cũng nhường Sói Khiếm Khuyết cho Thiết Ngưng Sương.Họ đứng bên cạnh và chờ đợi sẵn sàng chiến đấu.“Thằng khốn, bà đây liều mạng với mày!” Thiết Ngưng Sương tức giận, tay cầm đoản kiếm điên cuồng công kích Sói Khiếm Khuyết.Sói Khiếm Khuyết nhìn như đang thua liên tiếp nên rút lui, loan đao trong tay bị đoản kiếm của Thiết Ngưng Sương đánh rơi.Ngay khi Thiết Ngưng Sương muốn thừa thắng đuổi theo, Sói Khiếm Khuyết bỗng nhiên trở tay, từ bên hông rút ra một khẩu súng màu bạc, nhắm ngay Thiết Ngưng Sương.Trong nháy mắt, Thiết Ngưng Sương hồn lìa khỏi xác.May mà Sói Khiếm Khuyết hoàn toàn không có cơ hội nổ súng. Ngay lúc hắn đưa tay rút súng ra, Thôi Minh giàu kinh nghiệm ngay lập tức phi ra một thanh đao.Ngay yết hầu đã lấy đi mạng của hắn ta.Thiết Ngưng Sương thở dài một hơi, lúc này mới phát hiện sau lưng chảy ra một lớp mồ hôi lạnh.Bên kia, Thiết Tượng, A Tân và Mai Hồng Tuyết đang bao vây Chó Rừng, một trận ẩu đả điên cuồng.
Chương 468
Tần Thiên ngồi ở trong xe, lẳng lặng nhìn một màn trước mắt này.
Nếu như hắn ra tay, một lần hành động có thể giải quyết xong bốn người Rắn Hổ Mang trong vòng ba mươi giây.
Nhưng đó không phải là trận chiến của hắn, mà là của Thiên Phạt.
Hiện tại hắn có thể khẳng định, tiểu đội Rắn Hổ Mang đều đã được huấn luyện bởi tà linh, chiêu thức của bọn họ tàn nhẫn, hơi thở dài.
Đây chẳng phải là một cơ hội rèn luyệ khóc có được của Thiên Phạt.
“Chết!” Quỷ Vô Thường hét lớn lên một tiếng, ào ào vung xích sắt trăm cân, vô cùng hung ác ném xuống trên đầu Sư Tử Châu Phi.
Sư Tử Châu Phi liên tục né tránh.
Bốp bốp!
Bộp!
Xích sắt nặng nề dường như muốn đập tan ngọn núi dưới chân.
Sư Tử Châu Phi vô cùng tức giận, đột nhiên đưa tay, bắt được xích sắt đang chuẩn bị đập vào đầu hắn ta.
Hai người khổng lồ cùng nhau phát lực, mọit tiếng bùm, sợi xích sắt thép lại bị kéo ra từ giữa.
Hai người một người nắm lấy nửa sợi xích sắt, mắt đỏ hoe kéo nhau.
A Phúc người bị đánh ngất ở trong xe khó khăn lắm mới tỉnh lại, nhìn thấy một màn này lại bị dọa sợ ngất xỉu ngay lập tức.
Lúc này, ngoại trừ hai đôi Quỷ Vô Thường và Tàn Kiếm, hai nhóm còn lại đang đánh nhau, tình thế đã rõ ràng.
Chó Rừng không phải là đối thủ của Đồng Xuyên và Thiết Tí.
Sói Khiếm Khuyết đấu với Thôi Minh cũng rơi vào thế hạ phong.
Bọn họ đều biết, Tần Thiên muốn mượn cơ hội lần này để rèn luyện đội ngũ. Vì thế đánh được một nửa, Đồng Xuyên và Thiết Tí rút lui, nhường kẻ địch lại cho A Tân, Mai Hồng Tuyết, Thiết Tượng và Lang Trung.
Thôi Minh cũng nhường Sói Khiếm Khuyết cho Thiết Ngưng Sương.
Họ đứng bên cạnh và chờ đợi sẵn sàng chiến đấu.
“Thằng khốn, bà đây liều mạng với mày!” Thiết Ngưng Sương tức giận, tay cầm đoản kiếm điên cuồng công kích Sói Khiếm Khuyết.
Sói Khiếm Khuyết nhìn như đang thua liên tiếp nên rút lui, loan đao trong tay bị đoản kiếm của Thiết Ngưng Sương đánh rơi.
Ngay khi Thiết Ngưng Sương muốn thừa thắng đuổi theo, Sói Khiếm Khuyết bỗng nhiên trở tay, từ bên hông rút ra một khẩu súng màu bạc, nhắm ngay Thiết Ngưng Sương.
Trong nháy mắt, Thiết Ngưng Sương hồn lìa khỏi xác.
May mà Sói Khiếm Khuyết hoàn toàn không có cơ hội nổ súng. Ngay lúc hắn đưa tay rút súng ra, Thôi Minh giàu kinh nghiệm ngay lập tức phi ra một thanh đao.
Ngay yết hầu đã lấy đi mạng của hắn ta.
Thiết Ngưng Sương thở dài một hơi, lúc này mới phát hiện sau lưng chảy ra một lớp mồ hôi lạnh.
Bên kia, Thiết Tượng, A Tân và Mai Hồng Tuyết đang bao vây Chó Rừng, một trận ẩu đả điên cuồng.
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 468Tần Thiên ngồi ở trong xe, lẳng lặng nhìn một màn trước mắt này.Nếu như hắn ra tay, một lần hành động có thể giải quyết xong bốn người Rắn Hổ Mang trong vòng ba mươi giây.Nhưng đó không phải là trận chiến của hắn, mà là của Thiên Phạt.Hiện tại hắn có thể khẳng định, tiểu đội Rắn Hổ Mang đều đã được huấn luyện bởi tà linh, chiêu thức của bọn họ tàn nhẫn, hơi thở dài.Đây chẳng phải là một cơ hội rèn luyệ khóc có được của Thiên Phạt.“Chết!” Quỷ Vô Thường hét lớn lên một tiếng, ào ào vung xích sắt trăm cân, vô cùng hung ác ném xuống trên đầu Sư Tử Châu Phi.Sư Tử Châu Phi liên tục né tránh.Bốp bốp!Bộp!Xích sắt nặng nề dường như muốn đập tan ngọn núi dưới chân.Sư Tử Châu Phi vô cùng tức giận, đột nhiên đưa tay, bắt được xích sắt đang chuẩn bị đập vào đầu hắn ta.Hai người khổng lồ cùng nhau phát lực, mọit tiếng bùm, sợi xích sắt thép lại bị kéo ra từ giữa.Hai người một người nắm lấy nửa sợi xích sắt, mắt đỏ hoe kéo nhau.A Phúc người bị đánh ngất ở trong xe khó khăn lắm mới tỉnh lại, nhìn thấy một màn này lại bị dọa sợ ngất xỉu ngay lập tức.Lúc này, ngoại trừ hai đôi Quỷ Vô Thường và Tàn Kiếm, hai nhóm còn lại đang đánh nhau, tình thế đã rõ ràng.Chó Rừng không phải là đối thủ của Đồng Xuyên và Thiết Tí.Sói Khiếm Khuyết đấu với Thôi Minh cũng rơi vào thế hạ phong.Bọn họ đều biết, Tần Thiên muốn mượn cơ hội lần này để rèn luyện đội ngũ. Vì thế đánh được một nửa, Đồng Xuyên và Thiết Tí rút lui, nhường kẻ địch lại cho A Tân, Mai Hồng Tuyết, Thiết Tượng và Lang Trung.Thôi Minh cũng nhường Sói Khiếm Khuyết cho Thiết Ngưng Sương.Họ đứng bên cạnh và chờ đợi sẵn sàng chiến đấu.“Thằng khốn, bà đây liều mạng với mày!” Thiết Ngưng Sương tức giận, tay cầm đoản kiếm điên cuồng công kích Sói Khiếm Khuyết.Sói Khiếm Khuyết nhìn như đang thua liên tiếp nên rút lui, loan đao trong tay bị đoản kiếm của Thiết Ngưng Sương đánh rơi.Ngay khi Thiết Ngưng Sương muốn thừa thắng đuổi theo, Sói Khiếm Khuyết bỗng nhiên trở tay, từ bên hông rút ra một khẩu súng màu bạc, nhắm ngay Thiết Ngưng Sương.Trong nháy mắt, Thiết Ngưng Sương hồn lìa khỏi xác.May mà Sói Khiếm Khuyết hoàn toàn không có cơ hội nổ súng. Ngay lúc hắn đưa tay rút súng ra, Thôi Minh giàu kinh nghiệm ngay lập tức phi ra một thanh đao.Ngay yết hầu đã lấy đi mạng của hắn ta.Thiết Ngưng Sương thở dài một hơi, lúc này mới phát hiện sau lưng chảy ra một lớp mồ hôi lạnh.Bên kia, Thiết Tượng, A Tân và Mai Hồng Tuyết đang bao vây Chó Rừng, một trận ẩu đả điên cuồng.