Tác giả:

Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…

Chương 472

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 472Nghĩ đến ngộ nhỡ thảm kịch xảy ra, quả thực hắn không thể nào tưởng tượng được mình sẽ trở nên như thế nào.Trong màn đêm, Long Viên rộng lớn yên tĩnh.Một bóng đen trượt xuống từ bức tường. Nhìn từ dáng người là một người phụ nữ trẻ rất thướt tha.Cô ta đến một căn nhà nhỏ ở giữa đồng thuốc, phát hiện vài bộ quần áo nông dân đang phơi trên dây thừng bên ngoài.Cô ta lấy một bộ đồ nữ, mặc vào người. Cong lưng lên, trong màn đêm trông như một người phụ nữ nhà nông.Chậm rãi đi về phía biệt thự ven hồ.Tất cả đều rất suôn sẻ.Cô ta không kinh động bất cứ ai, đã đến được bên ngoài căn biệt thự.Dùng tay đẩy nhẹ, cửa nhà vậy mà lại khép hờ. Trong mắt cô ta lộ ra vẻ đắc ý, nghiêng người, rất nhanh biến mất trong nhà.Trong phòng khách im ắng.Mặc dù tối mịt, nhưng những người đã trải qua huấn luyện đặc biệt, ngay lập tức đã biết rõ bố cục trước mặt chỉ dựa vào chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ.Tầng một có tổng cộng ba phòng.Trong đó có một phòng đang mở cửa, rất rõ ràng không có người ở. Thực ra, phòng này trước đây là phòng của Dương Ngọc Lan.Dương Ngọc Lan từng muốn để cho Tô Tô và Tần Thiên ở phòng trên lầu. Càng thêm yên tĩnh, có lợi cho vợ chồng trẻ bồi dưỡng tình cảm.Nhưng bởi vì một vài nguyên nhân Tô Tô vẫn không muốn ở cùng Tần Thiên sớm. Cho nên cô ở ỳ tầng một không đi.Để tạo cơ hội cho họ ở riêng với nhau nhiều nhất có thể mà Dương Ngọc Lan đã tự mình chuyển lên lầu.Cũng là mắt không thấy tâm không phiền.Còn lại hai phòng, một phòng đóng chặt cửa.Một phòng khác lại mở he hé.Bóng đen lặng lẽ đi đến gần căn phòng mở he hé.Cô ta rút ra một ống tiêm dài từ trên người.Chỉ cần bơm vào một giọt chất lỏng bên trong đã đủ để đầu độc một con lạc đà. Không cần nói đến con người.Cô ta cảm thấy giết người là một nghệ thuật, nổ súng hoặc sử dụng dao quá không có phẩm chất.Cô ta thích sử dụng chất độc.Thích để cho người ta sau khi chết, giống như đang ngủ. Bởi vì độc tố mà trên mặt thậm chí còn mang theo nụ cười của một giấc mơ đẹp.Cô ta chính là Kim đuôi Bọ cạp, kẻ lọt lưới trong nhóm Rắn Hổ Mang.Vốn cô ta cũng muốn đi theo nhóm Rắn Hổ Mang, vượt qua biên giới từ phía nam. Nhưng bởi vì nghiên cứu tài liệu của Tần Thiên mà đột nhiên cô ta rất hứng thú với người đàn ông này.Cô ta biết rằng một khi ra tay cùng lúc với nhóm Rắn Hổ Mang thì chắc chắn sẽ đánh Tần Thiên thành một bãi bùn thịt, thậm chí đến cả bã cũng không còn để chiên.

Chương 472

Nghĩ đến ngộ nhỡ thảm kịch xảy ra, quả thực hắn không thể nào tưởng tượng được mình sẽ trở nên như thế nào.

Trong màn đêm, Long Viên rộng lớn yên tĩnh.

Một bóng đen trượt xuống từ bức tường. Nhìn từ dáng người là một người phụ nữ trẻ rất thướt tha.

Cô ta đến một căn nhà nhỏ ở giữa đồng thuốc, phát hiện vài bộ quần áo nông dân đang phơi trên dây thừng bên ngoài.

Cô ta lấy một bộ đồ nữ, mặc vào người. Cong lưng lên, trong màn đêm trông như một người phụ nữ nhà nông.

Chậm rãi đi về phía biệt thự ven hồ.

Tất cả đều rất suôn sẻ.

Cô ta không kinh động bất cứ ai, đã đến được bên ngoài căn biệt thự.

Dùng tay đẩy nhẹ, cửa nhà vậy mà lại khép hờ. Trong mắt cô ta lộ ra vẻ đắc ý, nghiêng người, rất nhanh biến mất trong nhà.

Trong phòng khách im ắng.

Mặc dù tối mịt, nhưng những người đã trải qua huấn luyện đặc biệt, ngay lập tức đã biết rõ bố cục trước mặt chỉ dựa vào chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ.

Tầng một có tổng cộng ba phòng.

Trong đó có một phòng đang mở cửa, rất rõ ràng không có người ở. Thực ra, phòng này trước đây là phòng của Dương Ngọc Lan.

Dương Ngọc Lan từng muốn để cho Tô Tô và Tần Thiên ở phòng trên lầu. Càng thêm yên tĩnh, có lợi cho vợ chồng trẻ bồi dưỡng tình cảm.

Nhưng bởi vì một vài nguyên nhân Tô Tô vẫn không muốn ở cùng Tần Thiên sớm. Cho nên cô ở ỳ tầng một không đi.

Để tạo cơ hội cho họ ở riêng với nhau nhiều nhất có thể mà Dương Ngọc Lan đã tự mình chuyển lên lầu.

Cũng là mắt không thấy tâm không phiền.

Còn lại hai phòng, một phòng đóng chặt cửa.

Một phòng khác lại mở he hé.

Bóng đen lặng lẽ đi đến gần căn phòng mở he hé.

Cô ta rút ra một ống tiêm dài từ trên người.

Chỉ cần bơm vào một giọt chất lỏng bên trong đã đủ để đầu độc một con lạc đà. Không cần nói đến con người.

Cô ta cảm thấy giết người là một nghệ thuật, nổ súng hoặc sử dụng dao quá không có phẩm chất.

Cô ta thích sử dụng chất độc.

Thích để cho người ta sau khi chết, giống như đang ngủ. Bởi vì độc tố mà trên mặt thậm chí còn mang theo nụ cười của một giấc mơ đẹp.

Cô ta chính là Kim đuôi Bọ cạp, kẻ lọt lưới trong nhóm Rắn Hổ Mang.

Vốn cô ta cũng muốn đi theo nhóm Rắn Hổ Mang, vượt qua biên giới từ phía nam. Nhưng bởi vì nghiên cứu tài liệu của Tần Thiên mà đột nhiên cô ta rất hứng thú với người đàn ông này.

Cô ta biết rằng một khi ra tay cùng lúc với nhóm Rắn Hổ Mang thì chắc chắn sẽ đánh Tần Thiên thành một bãi bùn thịt, thậm chí đến cả bã cũng không còn để chiên.

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 472Nghĩ đến ngộ nhỡ thảm kịch xảy ra, quả thực hắn không thể nào tưởng tượng được mình sẽ trở nên như thế nào.Trong màn đêm, Long Viên rộng lớn yên tĩnh.Một bóng đen trượt xuống từ bức tường. Nhìn từ dáng người là một người phụ nữ trẻ rất thướt tha.Cô ta đến một căn nhà nhỏ ở giữa đồng thuốc, phát hiện vài bộ quần áo nông dân đang phơi trên dây thừng bên ngoài.Cô ta lấy một bộ đồ nữ, mặc vào người. Cong lưng lên, trong màn đêm trông như một người phụ nữ nhà nông.Chậm rãi đi về phía biệt thự ven hồ.Tất cả đều rất suôn sẻ.Cô ta không kinh động bất cứ ai, đã đến được bên ngoài căn biệt thự.Dùng tay đẩy nhẹ, cửa nhà vậy mà lại khép hờ. Trong mắt cô ta lộ ra vẻ đắc ý, nghiêng người, rất nhanh biến mất trong nhà.Trong phòng khách im ắng.Mặc dù tối mịt, nhưng những người đã trải qua huấn luyện đặc biệt, ngay lập tức đã biết rõ bố cục trước mặt chỉ dựa vào chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ.Tầng một có tổng cộng ba phòng.Trong đó có một phòng đang mở cửa, rất rõ ràng không có người ở. Thực ra, phòng này trước đây là phòng của Dương Ngọc Lan.Dương Ngọc Lan từng muốn để cho Tô Tô và Tần Thiên ở phòng trên lầu. Càng thêm yên tĩnh, có lợi cho vợ chồng trẻ bồi dưỡng tình cảm.Nhưng bởi vì một vài nguyên nhân Tô Tô vẫn không muốn ở cùng Tần Thiên sớm. Cho nên cô ở ỳ tầng một không đi.Để tạo cơ hội cho họ ở riêng với nhau nhiều nhất có thể mà Dương Ngọc Lan đã tự mình chuyển lên lầu.Cũng là mắt không thấy tâm không phiền.Còn lại hai phòng, một phòng đóng chặt cửa.Một phòng khác lại mở he hé.Bóng đen lặng lẽ đi đến gần căn phòng mở he hé.Cô ta rút ra một ống tiêm dài từ trên người.Chỉ cần bơm vào một giọt chất lỏng bên trong đã đủ để đầu độc một con lạc đà. Không cần nói đến con người.Cô ta cảm thấy giết người là một nghệ thuật, nổ súng hoặc sử dụng dao quá không có phẩm chất.Cô ta thích sử dụng chất độc.Thích để cho người ta sau khi chết, giống như đang ngủ. Bởi vì độc tố mà trên mặt thậm chí còn mang theo nụ cười của một giấc mơ đẹp.Cô ta chính là Kim đuôi Bọ cạp, kẻ lọt lưới trong nhóm Rắn Hổ Mang.Vốn cô ta cũng muốn đi theo nhóm Rắn Hổ Mang, vượt qua biên giới từ phía nam. Nhưng bởi vì nghiên cứu tài liệu của Tần Thiên mà đột nhiên cô ta rất hứng thú với người đàn ông này.Cô ta biết rằng một khi ra tay cùng lúc với nhóm Rắn Hổ Mang thì chắc chắn sẽ đánh Tần Thiên thành một bãi bùn thịt, thậm chí đến cả bã cũng không còn để chiên.

Chương 472