Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 475
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 475Cô ta nhất định phải giết Phan Mỹ Nhi để trả thù cho những anh em đã chết!Nhìn thấy chiếc taxi biến mất trong màn đêm, một bóng người bước ra từ trong bóng tối bên đường.Chính là Tần Thiên.Hắn chặn một chiếc taxi, mỉm cười nói: “Làm phiền bác tài. Có chút việc gấp phải đi tỉnh thành.”“Tiền xe có thể gấp đôi.”…“Khốn kiếp!”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”Phan Mỹ Nhi cả đêm không ngủ, cô ta liên tục gọi điện thoại cho A Phúc nhưng ngoài khu vực phủ sóng.Gọi đến số liên lạc mà Rắn Hổ Mang để lại cũng không thể nào liên lạc được.Chắc sẽ không phải xảy ra điều bất trắc gì rồi chứ?Lòng dạ cô ta rối bời, bất giác đã uống hết hai chai rượu vang.Thấy trời đã sắp sáng. Vào lúc bình minh cuối cùng này, thời khắc đen tối nhất giữa trời và đất, bên ngoài bỗng vang lên tiếng xe ầm ầm.Rầm, một chiếc xe tải đâm thẳng cánh cổng, lao vào.“Đại tiểu thư, xảy ra chuyện rồi!”“Xảy ra chuyện lớn rồi!”Cửa xe đẩy ra, A Phúc trực tiếp lăn xuống.“A Phúc!”“Xảy ra chuyện gì!”Phan Mỹ Nhi lao ra ngoài trong bộ đồ ngủ.Nhìn thấy dáng vẻ của A Phúc, cô ta kinh hãi đến mức không nói nên lời.Vẻ mặt A Phúc xấu xí đến đáng sợ, có vẻ như không giống mặt người. Nhất là, khắp người đầy mùi hôi thối.Đó là hậu quả của việc ỉa đái mất kiểm soát.Có trời mới biết hắn ta đã tè ra đ*ng q**n bao nhiêu lần khi lái xe suốt quãng đường từ biên giới chạy về, trong đầu cứ nghĩ đến những cảnh tượng thê thảm đó.Vì sim điện thoại đã bị Tần Thiên rút ra tiêu hủy, cho nên hắn ta không thể nào liên lạc được với Phan Mỹ Nhi.Chỉ có thể không ngừng chạy về.“Tiểu thư… Tiểu thư, không hay rồi!”“Nước, mau cho tôi nước!”Phan Mỹ Nhi vội vàng bảo vệ sĩ bên cạnh đem nước suối đến, sau khi A Phúc uống xong mới bình thường lại một chút.“Tiểu thư, tự cô xem đi.”“Đều ở trong này.”Hắn ta đưa điện thoại cho Phan Mỹ Nhi.
Chương 475
Cô ta nhất định phải giết Phan Mỹ Nhi để trả thù cho những anh em đã chết!
Nhìn thấy chiếc taxi biến mất trong màn đêm, một bóng người bước ra từ trong bóng tối bên đường.
Chính là Tần Thiên.
Hắn chặn một chiếc taxi, mỉm cười nói: “Làm phiền bác tài. Có chút việc gấp phải đi tỉnh thành.”
“Tiền xe có thể gấp đôi.”
…
“Khốn kiếp!”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”
Phan Mỹ Nhi cả đêm không ngủ, cô ta liên tục gọi điện thoại cho A Phúc nhưng ngoài khu vực phủ sóng.
Gọi đến số liên lạc mà Rắn Hổ Mang để lại cũng không thể nào liên lạc được.
Chắc sẽ không phải xảy ra điều bất trắc gì rồi chứ?
Lòng dạ cô ta rối bời, bất giác đã uống hết hai chai rượu vang.
Thấy trời đã sắp sáng. Vào lúc bình minh cuối cùng này, thời khắc đen tối nhất giữa trời và đất, bên ngoài bỗng vang lên tiếng xe ầm ầm.
Rầm, một chiếc xe tải đâm thẳng cánh cổng, lao vào.
“Đại tiểu thư, xảy ra chuyện rồi!”
“Xảy ra chuyện lớn rồi!”
Cửa xe đẩy ra, A Phúc trực tiếp lăn xuống.
“A Phúc!”
“Xảy ra chuyện gì!”
Phan Mỹ Nhi lao ra ngoài trong bộ đồ ngủ.
Nhìn thấy dáng vẻ của A Phúc, cô ta kinh hãi đến mức không nói nên lời.
Vẻ mặt A Phúc xấu xí đến đáng sợ, có vẻ như không giống mặt người. Nhất là, khắp người đầy mùi hôi thối.
Đó là hậu quả của việc ỉa đái mất kiểm soát.
Có trời mới biết hắn ta đã tè ra đ*ng q**n bao nhiêu lần khi lái xe suốt quãng đường từ biên giới chạy về, trong đầu cứ nghĩ đến những cảnh tượng thê thảm đó.
Vì sim điện thoại đã bị Tần Thiên rút ra tiêu hủy, cho nên hắn ta không thể nào liên lạc được với Phan Mỹ Nhi.
Chỉ có thể không ngừng chạy về.
“Tiểu thư… Tiểu thư, không hay rồi!”
“Nước, mau cho tôi nước!”
Phan Mỹ Nhi vội vàng bảo vệ sĩ bên cạnh đem nước suối đến, sau khi A Phúc uống xong mới bình thường lại một chút.
“Tiểu thư, tự cô xem đi.”
“Đều ở trong này.”
Hắn ta đưa điện thoại cho Phan Mỹ Nhi.
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 475Cô ta nhất định phải giết Phan Mỹ Nhi để trả thù cho những anh em đã chết!Nhìn thấy chiếc taxi biến mất trong màn đêm, một bóng người bước ra từ trong bóng tối bên đường.Chính là Tần Thiên.Hắn chặn một chiếc taxi, mỉm cười nói: “Làm phiền bác tài. Có chút việc gấp phải đi tỉnh thành.”“Tiền xe có thể gấp đôi.”…“Khốn kiếp!”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”Phan Mỹ Nhi cả đêm không ngủ, cô ta liên tục gọi điện thoại cho A Phúc nhưng ngoài khu vực phủ sóng.Gọi đến số liên lạc mà Rắn Hổ Mang để lại cũng không thể nào liên lạc được.Chắc sẽ không phải xảy ra điều bất trắc gì rồi chứ?Lòng dạ cô ta rối bời, bất giác đã uống hết hai chai rượu vang.Thấy trời đã sắp sáng. Vào lúc bình minh cuối cùng này, thời khắc đen tối nhất giữa trời và đất, bên ngoài bỗng vang lên tiếng xe ầm ầm.Rầm, một chiếc xe tải đâm thẳng cánh cổng, lao vào.“Đại tiểu thư, xảy ra chuyện rồi!”“Xảy ra chuyện lớn rồi!”Cửa xe đẩy ra, A Phúc trực tiếp lăn xuống.“A Phúc!”“Xảy ra chuyện gì!”Phan Mỹ Nhi lao ra ngoài trong bộ đồ ngủ.Nhìn thấy dáng vẻ của A Phúc, cô ta kinh hãi đến mức không nói nên lời.Vẻ mặt A Phúc xấu xí đến đáng sợ, có vẻ như không giống mặt người. Nhất là, khắp người đầy mùi hôi thối.Đó là hậu quả của việc ỉa đái mất kiểm soát.Có trời mới biết hắn ta đã tè ra đ*ng q**n bao nhiêu lần khi lái xe suốt quãng đường từ biên giới chạy về, trong đầu cứ nghĩ đến những cảnh tượng thê thảm đó.Vì sim điện thoại đã bị Tần Thiên rút ra tiêu hủy, cho nên hắn ta không thể nào liên lạc được với Phan Mỹ Nhi.Chỉ có thể không ngừng chạy về.“Tiểu thư… Tiểu thư, không hay rồi!”“Nước, mau cho tôi nước!”Phan Mỹ Nhi vội vàng bảo vệ sĩ bên cạnh đem nước suối đến, sau khi A Phúc uống xong mới bình thường lại một chút.“Tiểu thư, tự cô xem đi.”“Đều ở trong này.”Hắn ta đưa điện thoại cho Phan Mỹ Nhi.