Tác giả:

Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…

Chương 512

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 512“Như Ngọc, chúng ta đi!”她拉着柳如玉便走。路过秦天身边,还呸的一口,“渣男!”Chị ta kéo Liễu Như Ngọc rời đi. Khi đi ngang qua bên cạnh Tần Thiên còn hừ một tiếng, “Đồ cặn bã!”“Quản lý tốt cái miệng của cậu, đừng nói mình biết Liễu Như Ngọc. Danh tiếng của chúng tôi không phải là thứ mà loại cặn bã như cậu có thể làm tổn hại.”Tần Thiên im lặng cười khổ. Tình huống này, cho dù hắn có hàng trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ ràng.Không đúng, tại sao hắn phải giải thích? Giữa hắn và Liễu Như Ngọc cũng chỉ có duyên gặp mặt một lần, dường cũng không cần thiết phải giải thích.Không ngờ, hôm nay lại có thể chiếm được hào quang của Liễu Như Ngọc, Vương Nghênh Xuân kích động giống như một con gà mái vừa biết đẻ trứng, ríu ra rít rít, vô cùng phấn khởi.“Hôm nay nhất định là xăm thượng thương, đi mau!”Sự kiên nhẫn của Tần Thiên tiêu hao gần hết, chỉ có thể miễn cưỡng đối phó Vương Nghênh Xuân, kết thúc sớm trở về sớm.Bởi vì nếu không ngoài dự đoán thì buổi tiệc đêm nay, sẽ là phần quan trọng nhất.Mục Phi Phi và Phan Long đều sẽ xuất hiện.Tùy tiện bốc một quẻ xăm, khi định rời đi thì lời nói của một đạo sĩ bên cạnh đã thu hút sự chú ý của Tần Thiên.“Ở cùng với rồng, bàn tay ma quỷ của Tần Vương, thiên hạ vô song… Rốt cuộc là ý gì?”“Haizz, con người bây giờ thật là ăn no rửng mỡ.”Hả?Tần Thiên sửng sốt, nói: “Đạo sĩ, ngươi đang nói gì vậy?”“Cái gì bàn tay ma quỷ của Tần Vương, thiên hạ vô song.”Đạo sĩ cười nói: “Vừa rồi có một cô gái, kiên trì hỏi sư phụ của chúng tôi nơi này có rồng hay không.”“Có biết Tần Vương bàn tay ma quỷ thiên hạ vô song hay không, ngài nói đây không phải nực cười sao.”“Cô gái kia trông như thế nào, ngươi còn nhớ không?”“Nhớ chứ. Chắc cô ta là con nhà giàu. Bảo vệ mình rất kín kẽ, đeo khẩu trang, kính đen, đội mũ.”Vương Nghênh Xuân không nhịn được nói: “Vậy không phải là Liễu Như Ngọc sao? Không ngờ cô ta cũng mê tín như vậy.”“Chắc chắn cô ta mắc bệnh gì đó, nên đến nơi này cầu phương thuốc dân gian.”“Đây là một tin tức lớn, tôi sẽ lập tức tung tin để đè ép sự kiêu ngạo của cô ta!”Đôi mắt Tần Thiên lạnh lẽo, nói: “Nếu cô dám tiết lộ tin tức này, tôi sẽ giết cô đấy.”“Cậu nói cái gì?” Vương Nghênh Xuân sững sờ, nhìn vào ánh mắt Tần Thiên cô ta lập tức sợ mất vía.Cô ta không ngờ, một người đàn ông trông đep trai thế kia lại sẽ có ánh mắt đáng sợ đến vậy.Bất giác, cô ta buông tay đang kéo cánh tay Tần Thiên ra.“Thời gian không còn sớm nữa, về thôi.” Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, cảm thấy trò hề nên kết thúc. Sải bước đi ra ngoài.

Chương 512

“Như Ngọc, chúng ta đi!”

她拉着柳如玉便走。路过秦天身边,还呸的一口,“渣男!”

Chị ta kéo Liễu Như Ngọc rời đi. Khi đi ngang qua bên cạnh Tần Thiên còn hừ một tiếng, “Đồ cặn bã!”

“Quản lý tốt cái miệng của cậu, đừng nói mình biết Liễu Như Ngọc. Danh tiếng của chúng tôi không phải là thứ mà loại cặn bã như cậu có thể làm tổn hại.”

Tần Thiên im lặng cười khổ. Tình huống này, cho dù hắn có hàng trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ ràng.

Không đúng, tại sao hắn phải giải thích? Giữa hắn và Liễu Như Ngọc cũng chỉ có duyên gặp mặt một lần, dường cũng không cần thiết phải giải thích.

Không ngờ, hôm nay lại có thể chiếm được hào quang của Liễu Như Ngọc, Vương Nghênh Xuân kích động giống như một con gà mái vừa biết đẻ trứng, ríu ra rít rít, vô cùng phấn khởi.

“Hôm nay nhất định là xăm thượng thương, đi mau!”

Sự kiên nhẫn của Tần Thiên tiêu hao gần hết, chỉ có thể miễn cưỡng đối phó Vương Nghênh Xuân, kết thúc sớm trở về sớm.

Bởi vì nếu không ngoài dự đoán thì buổi tiệc đêm nay, sẽ là phần quan trọng nhất.

Mục Phi Phi và Phan Long đều sẽ xuất hiện.

Tùy tiện bốc một quẻ xăm, khi định rời đi thì lời nói của một đạo sĩ bên cạnh đã thu hút sự chú ý của Tần Thiên.

“Ở cùng với rồng, bàn tay ma quỷ của Tần Vương, thiên hạ vô song… Rốt cuộc là ý gì?”

“Haizz, con người bây giờ thật là ăn no rửng mỡ.”

Hả?

Tần Thiên sửng sốt, nói: “Đạo sĩ, ngươi đang nói gì vậy?”

“Cái gì bàn tay ma quỷ của Tần Vương, thiên hạ vô song.”

Đạo sĩ cười nói: “Vừa rồi có một cô gái, kiên trì hỏi sư phụ của chúng tôi nơi này có rồng hay không.”

“Có biết Tần Vương bàn tay ma quỷ thiên hạ vô song hay không, ngài nói đây không phải nực cười sao.”

“Cô gái kia trông như thế nào, ngươi còn nhớ không?”

“Nhớ chứ. Chắc cô ta là con nhà giàu. Bảo vệ mình rất kín kẽ, đeo khẩu trang, kính đen, đội mũ.”

Vương Nghênh Xuân không nhịn được nói: “Vậy không phải là Liễu Như Ngọc sao? Không ngờ cô ta cũng mê tín như vậy.”

“Chắc chắn cô ta mắc bệnh gì đó, nên đến nơi này cầu phương thuốc dân gian.”

“Đây là một tin tức lớn, tôi sẽ lập tức tung tin để đè ép sự kiêu ngạo của cô ta!”

Đôi mắt Tần Thiên lạnh lẽo, nói: “Nếu cô dám tiết lộ tin tức này, tôi sẽ giết cô đấy.”

“Cậu nói cái gì?” Vương Nghênh Xuân sững sờ, nhìn vào ánh mắt Tần Thiên cô ta lập tức sợ mất vía.

Cô ta không ngờ, một người đàn ông trông đep trai thế kia lại sẽ có ánh mắt đáng sợ đến vậy.

Bất giác, cô ta buông tay đang kéo cánh tay Tần Thiên ra.

“Thời gian không còn sớm nữa, về thôi.” Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, cảm thấy trò hề nên kết thúc. Sải bước đi ra ngoài.

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 512“Như Ngọc, chúng ta đi!”她拉着柳如玉便走。路过秦天身边,还呸的一口,“渣男!”Chị ta kéo Liễu Như Ngọc rời đi. Khi đi ngang qua bên cạnh Tần Thiên còn hừ một tiếng, “Đồ cặn bã!”“Quản lý tốt cái miệng của cậu, đừng nói mình biết Liễu Như Ngọc. Danh tiếng của chúng tôi không phải là thứ mà loại cặn bã như cậu có thể làm tổn hại.”Tần Thiên im lặng cười khổ. Tình huống này, cho dù hắn có hàng trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ ràng.Không đúng, tại sao hắn phải giải thích? Giữa hắn và Liễu Như Ngọc cũng chỉ có duyên gặp mặt một lần, dường cũng không cần thiết phải giải thích.Không ngờ, hôm nay lại có thể chiếm được hào quang của Liễu Như Ngọc, Vương Nghênh Xuân kích động giống như một con gà mái vừa biết đẻ trứng, ríu ra rít rít, vô cùng phấn khởi.“Hôm nay nhất định là xăm thượng thương, đi mau!”Sự kiên nhẫn của Tần Thiên tiêu hao gần hết, chỉ có thể miễn cưỡng đối phó Vương Nghênh Xuân, kết thúc sớm trở về sớm.Bởi vì nếu không ngoài dự đoán thì buổi tiệc đêm nay, sẽ là phần quan trọng nhất.Mục Phi Phi và Phan Long đều sẽ xuất hiện.Tùy tiện bốc một quẻ xăm, khi định rời đi thì lời nói của một đạo sĩ bên cạnh đã thu hút sự chú ý của Tần Thiên.“Ở cùng với rồng, bàn tay ma quỷ của Tần Vương, thiên hạ vô song… Rốt cuộc là ý gì?”“Haizz, con người bây giờ thật là ăn no rửng mỡ.”Hả?Tần Thiên sửng sốt, nói: “Đạo sĩ, ngươi đang nói gì vậy?”“Cái gì bàn tay ma quỷ của Tần Vương, thiên hạ vô song.”Đạo sĩ cười nói: “Vừa rồi có một cô gái, kiên trì hỏi sư phụ của chúng tôi nơi này có rồng hay không.”“Có biết Tần Vương bàn tay ma quỷ thiên hạ vô song hay không, ngài nói đây không phải nực cười sao.”“Cô gái kia trông như thế nào, ngươi còn nhớ không?”“Nhớ chứ. Chắc cô ta là con nhà giàu. Bảo vệ mình rất kín kẽ, đeo khẩu trang, kính đen, đội mũ.”Vương Nghênh Xuân không nhịn được nói: “Vậy không phải là Liễu Như Ngọc sao? Không ngờ cô ta cũng mê tín như vậy.”“Chắc chắn cô ta mắc bệnh gì đó, nên đến nơi này cầu phương thuốc dân gian.”“Đây là một tin tức lớn, tôi sẽ lập tức tung tin để đè ép sự kiêu ngạo của cô ta!”Đôi mắt Tần Thiên lạnh lẽo, nói: “Nếu cô dám tiết lộ tin tức này, tôi sẽ giết cô đấy.”“Cậu nói cái gì?” Vương Nghênh Xuân sững sờ, nhìn vào ánh mắt Tần Thiên cô ta lập tức sợ mất vía.Cô ta không ngờ, một người đàn ông trông đep trai thế kia lại sẽ có ánh mắt đáng sợ đến vậy.Bất giác, cô ta buông tay đang kéo cánh tay Tần Thiên ra.“Thời gian không còn sớm nữa, về thôi.” Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, cảm thấy trò hề nên kết thúc. Sải bước đi ra ngoài.

Chương 512