Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 564
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 564Trong một gian phòng rộng lớn sáng sủa, trang trí cũng rất đơn giản, An Quốc lão gia tử mặc trang phục thời Đường màu đỏ thẫm ngồi ở giữa.Dáng người cao lớn, ánh mắt trầm ổn, làm cho người ta có một loại cảm giác bị áp chế nhưng không giận mà uy.Mặc dù thời gian đã không còn nhiều, nhưng đối với lão tướng coi thường sống chết như lão gia tử mà nói, đó căn bản không phải là vấn đề.Từ trên mặt của ông ta không thể nhìn ra chút bi thương nào, ngược lại là một loại kiêu ngạo coi thường cái chết.Nhìn thấy Liễu Như Ngọc, ông ta cười thành tiếng.“Ngọc Nhi, con chạy đi đâu vậy hả?”“Lớn như vậy rồi mà còn chơi trò mất tích, mau tới đây, ông nội chờ con tới cùng ông đi gặp khách hàng.”“Đã nhiều năm như vậy rồi, cũng đã đến lúc công khai thân phận của con với mọi người rồi.”Nói xong, ông ta không nhịn được ho khan.“Ông nội!” Liễu Như Ngọc vội vàng chạy tới, đỏ mắt nói: “Bây giờ ông cảm thấy thế nào rồi?”“Không sao, tạm thời không chết được.” An Quốc nắm tay Liễu Như Ngọc, có thể nhìn ra được đó là tình yêu thương thật lòng.Ông ta coi Liễu Như Ngọc như cháu gái ruột.Ông ta hướng ánh mắt nhìn về phía Tần Thiên và cười nói: “Ngọc Nhi, con dẫn theo bạn tới đây à.”“Đây là chuyện hiếm thấy đấy.”“Cậu này dung mạo phi phàm, người thường khó mà được như vậy.”“Con còn không mau giới thiệu cho ông nội đi.”Không hổ là lão tướng đã gặp vô số người, liếc mắt một cái đã nhìn ra lai lịch của Tần Thiên.Liễu Như Ngọc vốn muốn nói gì đó, chị Vinh nhịn không được trêu ghẹo nói: “Lão gia tử, cậu ấy là thọ lễ Như Ngọc tặng cho ông đó ạ.”“Ông đoán xem, cậu ấy là ai?”“Ồ?” Lão gia tử cười cười rồi nói: “Ngọc Nhi, con như vậy là không được rồi.”“Con tìm được đối tượng từ khi nào, ngay cả ông nội mà cũng giấu nhẹm đi như vậy.”“Được được, con đưa bạn trai tới gặp ông nội, lễ mừng thọ này ông nội rất thích.”“Này chàng trai trẻ, mau nói cho tôi biết cậu tên là gì.”Liễu Như Ngọc đỏ mặt nói: “Chị Vinh, chị nói bậy bạ gì vậy chứ!”Thấy Tần Thiên đứng không nói lời nào, chị ta lại nhịn không được tức giận nói: “Cậu là người chết à? Mau nói chuyện đi trời!”Tần Thiên cũng có chút dở khóc dở cười. Nhưng mà hắn thật sự khâm phục tinh thần lạc quan này của lão gia tử.Tuy rằng An Quốc chuyện trò vui vẻ, nhưng Tần Thiên có thể nhìn ra được, nước da vàng của ông ta là biểu hiện sự minh mẫn cuối cùng.Hôm nay là sinh nhật của ông ta,lão gia tử đang rất gắng sức. Chỉ cần chút sức lực này tiêu tán, nhiều lắm là mười ngày nửa tháng, ông ta sẽ không trụ được nữa.
Chương 564
Trong một gian phòng rộng lớn sáng sủa, trang trí cũng rất đơn giản, An Quốc lão gia tử mặc trang phục thời Đường màu đỏ thẫm ngồi ở giữa.
Dáng người cao lớn, ánh mắt trầm ổn, làm cho người ta có một loại cảm giác bị áp chế nhưng không giận mà uy.
Mặc dù thời gian đã không còn nhiều, nhưng đối với lão tướng coi thường sống chết như lão gia tử mà nói, đó căn bản không phải là vấn đề.
Từ trên mặt của ông ta không thể nhìn ra chút bi thương nào, ngược lại là một loại kiêu ngạo coi thường cái chết.
Nhìn thấy Liễu Như Ngọc, ông ta cười thành tiếng.
“Ngọc Nhi, con chạy đi đâu vậy hả?”
“Lớn như vậy rồi mà còn chơi trò mất tích, mau tới đây, ông nội chờ con tới cùng ông đi gặp khách hàng.”
“Đã nhiều năm như vậy rồi, cũng đã đến lúc công khai thân phận của con với mọi người rồi.”
Nói xong, ông ta không nhịn được ho khan.
“Ông nội!” Liễu Như Ngọc vội vàng chạy tới, đỏ mắt nói: “Bây giờ ông cảm thấy thế nào rồi?”
“Không sao, tạm thời không chết được.” An Quốc nắm tay Liễu Như Ngọc, có thể nhìn ra được đó là tình yêu thương thật lòng.
Ông ta coi Liễu Như Ngọc như cháu gái ruột.
Ông ta hướng ánh mắt nhìn về phía Tần Thiên và cười nói: “Ngọc Nhi, con dẫn theo bạn tới đây à.”
“Đây là chuyện hiếm thấy đấy.”
“Cậu này dung mạo phi phàm, người thường khó mà được như vậy.”
“Con còn không mau giới thiệu cho ông nội đi.”
Không hổ là lão tướng đã gặp vô số người, liếc mắt một cái đã nhìn ra lai lịch của Tần Thiên.
Liễu Như Ngọc vốn muốn nói gì đó, chị Vinh nhịn không được trêu ghẹo nói: “Lão gia tử, cậu ấy là thọ lễ Như Ngọc tặng cho ông đó ạ.”
“Ông đoán xem, cậu ấy là ai?”
“Ồ?” Lão gia tử cười cười rồi nói: “Ngọc Nhi, con như vậy là không được rồi.”
“Con tìm được đối tượng từ khi nào, ngay cả ông nội mà cũng giấu nhẹm đi như vậy.”
“Được được, con đưa bạn trai tới gặp ông nội, lễ mừng thọ này ông nội rất thích.”
“Này chàng trai trẻ, mau nói cho tôi biết cậu tên là gì.”
Liễu Như Ngọc đỏ mặt nói: “Chị Vinh, chị nói bậy bạ gì vậy chứ!”
Thấy Tần Thiên đứng không nói lời nào, chị ta lại nhịn không được tức giận nói: “Cậu là người chết à? Mau nói chuyện đi trời!”
Tần Thiên cũng có chút dở khóc dở cười. Nhưng mà hắn thật sự khâm phục tinh thần lạc quan này của lão gia tử.
Tuy rằng An Quốc chuyện trò vui vẻ, nhưng Tần Thiên có thể nhìn ra được, nước da vàng của ông ta là biểu hiện sự minh mẫn cuối cùng.
Hôm nay là sinh nhật của ông ta,lão gia tử đang rất gắng sức. Chỉ cần chút sức lực này tiêu tán, nhiều lắm là mười ngày nửa tháng, ông ta sẽ không trụ được nữa.
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 564Trong một gian phòng rộng lớn sáng sủa, trang trí cũng rất đơn giản, An Quốc lão gia tử mặc trang phục thời Đường màu đỏ thẫm ngồi ở giữa.Dáng người cao lớn, ánh mắt trầm ổn, làm cho người ta có một loại cảm giác bị áp chế nhưng không giận mà uy.Mặc dù thời gian đã không còn nhiều, nhưng đối với lão tướng coi thường sống chết như lão gia tử mà nói, đó căn bản không phải là vấn đề.Từ trên mặt của ông ta không thể nhìn ra chút bi thương nào, ngược lại là một loại kiêu ngạo coi thường cái chết.Nhìn thấy Liễu Như Ngọc, ông ta cười thành tiếng.“Ngọc Nhi, con chạy đi đâu vậy hả?”“Lớn như vậy rồi mà còn chơi trò mất tích, mau tới đây, ông nội chờ con tới cùng ông đi gặp khách hàng.”“Đã nhiều năm như vậy rồi, cũng đã đến lúc công khai thân phận của con với mọi người rồi.”Nói xong, ông ta không nhịn được ho khan.“Ông nội!” Liễu Như Ngọc vội vàng chạy tới, đỏ mắt nói: “Bây giờ ông cảm thấy thế nào rồi?”“Không sao, tạm thời không chết được.” An Quốc nắm tay Liễu Như Ngọc, có thể nhìn ra được đó là tình yêu thương thật lòng.Ông ta coi Liễu Như Ngọc như cháu gái ruột.Ông ta hướng ánh mắt nhìn về phía Tần Thiên và cười nói: “Ngọc Nhi, con dẫn theo bạn tới đây à.”“Đây là chuyện hiếm thấy đấy.”“Cậu này dung mạo phi phàm, người thường khó mà được như vậy.”“Con còn không mau giới thiệu cho ông nội đi.”Không hổ là lão tướng đã gặp vô số người, liếc mắt một cái đã nhìn ra lai lịch của Tần Thiên.Liễu Như Ngọc vốn muốn nói gì đó, chị Vinh nhịn không được trêu ghẹo nói: “Lão gia tử, cậu ấy là thọ lễ Như Ngọc tặng cho ông đó ạ.”“Ông đoán xem, cậu ấy là ai?”“Ồ?” Lão gia tử cười cười rồi nói: “Ngọc Nhi, con như vậy là không được rồi.”“Con tìm được đối tượng từ khi nào, ngay cả ông nội mà cũng giấu nhẹm đi như vậy.”“Được được, con đưa bạn trai tới gặp ông nội, lễ mừng thọ này ông nội rất thích.”“Này chàng trai trẻ, mau nói cho tôi biết cậu tên là gì.”Liễu Như Ngọc đỏ mặt nói: “Chị Vinh, chị nói bậy bạ gì vậy chứ!”Thấy Tần Thiên đứng không nói lời nào, chị ta lại nhịn không được tức giận nói: “Cậu là người chết à? Mau nói chuyện đi trời!”Tần Thiên cũng có chút dở khóc dở cười. Nhưng mà hắn thật sự khâm phục tinh thần lạc quan này của lão gia tử.Tuy rằng An Quốc chuyện trò vui vẻ, nhưng Tần Thiên có thể nhìn ra được, nước da vàng của ông ta là biểu hiện sự minh mẫn cuối cùng.Hôm nay là sinh nhật của ông ta,lão gia tử đang rất gắng sức. Chỉ cần chút sức lực này tiêu tán, nhiều lắm là mười ngày nửa tháng, ông ta sẽ không trụ được nữa.