Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 568
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 568Kế Phong cũng có chút sợ rắn, vì để làm nhục mặt Tần Thiên, anh ta đem chiếc chậu nhét vào tay Tần Thiên. Anh ta cười lạnh nói: “Tên kia, bưng đi!”“Hỗ trợ Vương đại sư cho tốt vào.”Tần Thiên lại là không hề từ chối, hắn muốn xem xem, cái tên Vương Sâm này rốt cuộc có thể bày ra trò gì.Chỉ thấy tay Vương Sâm run lên, đổ ra một con rắn nhỏ toàn thân màu đen từ trong túi đồ.Nó tiến vào trong chậu, nhanh chóng trườn trong đó, còn không ngừng phun nọc.Mọi người lắp bắp kinh hãi, không tự chủ được lùi về phía sau. Liễu Như Ngọc không nhịn được lên tiếng: “Tần Thiên cẩn thận!”Nhìn thấy cô ta quan tâm Tần Thiên từ tận đáy lòng, Kế Phong ghen tị đến mức mắt đỏ lên.Anh ta cắn răng nói: “Tên họ Tần kia, bưng chậu cho đàng hoàng vào!”“Vương đại sư, mời ông thể hiện!”Vương Sâm hét lớn một tiếng, một tay bắt con lấy rắn đen, tay kia cầm con dao, nhắm chuẩn và nhanh chóng cắt đứt nó.Trong nháy mắt, con rắn bị chia làm hai đoạn, vết cắt không ngừng chảy máu. Trông vô cùng tàn nhẫn.Mọi người đơ ra một lúc. Hồ Bân không nhịn được nói: “Cái này thật sự còn có thể nối lại được sao?”“Sau khi nối lại, còn có thể sống sao?”Vương Sâm cười lạnh nói: “Người khác đương nhiên không thể làm được!”“Nhưng tôi là Vương Sâm.”“Không giấu gì mọi người, công phu của tôi chính là được kế thừa từ thần y Biển Thước.”Chị Vinh không nhịn được nói: “Biển Thước không phải đã chết mấy ngàn năm rồi sao? Ông làm sao mà được truyền lại được?”Vương Sâm nghiêm mặt nói: “Chuyện này nói ra rất dài dòng, tôi đã nằm mơ thấy ông ấy.”“Ông ấy nói tôi có tuệ căn, tôi chính là truyền nhân mà ông ấy vẫn luôn tìm kiếm.”“Sư phụ trong mơ đã truyền thụ cho tôi 99 đại đạo.”“Hơn nữa còn nói, chờ sau khi tôi tích lũy đủ phúc khí ở nhân gian, sẽ độ hóa cho tôi vào hàng lớp những vị tiên.”Hai nữ trợ lý trẻ tuổi quỳ xuống đất, thành kính nói: “Chúng con thề sống chết đi theo đại sư.”“Xin hãy ban cho chúng con phước lành của sự sống vĩnh cửu khi đại sư phi thăng.”Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người có chút mơ hồ.Rõ ràng là lời nói rất hoang đường, nhưng Vương Sâm đã nói một cách rất nghiêm trang, nghe giống như thật sự có chuyện như vậy.Sau khi phản ứng lại, Liễu Như Ngọc không nhịn được nói: “Vương đại sư, ông mau dùng thần thông của mình nối con rắn lại đi.”“Ông xem nó chảy nhiều máu như vậy, nhất định rất đau đớn.”Vương Sâm cười nói: “Liễu Thiên Hậu quả nhiên là người lương thiện, nhất định sẽ nhận được phúc đức.”“Đừng nóng vội, tôi làm ngay đây.”
Chương 568
Kế Phong cũng có chút sợ rắn, vì để làm nhục mặt Tần Thiên, anh ta đem chiếc chậu nhét vào tay Tần Thiên. Anh ta cười lạnh nói: “Tên kia, bưng đi!”
“Hỗ trợ Vương đại sư cho tốt vào.”
Tần Thiên lại là không hề từ chối, hắn muốn xem xem, cái tên Vương Sâm này rốt cuộc có thể bày ra trò gì.
Chỉ thấy tay Vương Sâm run lên, đổ ra một con rắn nhỏ toàn thân màu đen từ trong túi đồ.
Nó tiến vào trong chậu, nhanh chóng trườn trong đó, còn không ngừng phun nọc.
Mọi người lắp bắp kinh hãi, không tự chủ được lùi về phía sau. Liễu Như Ngọc không nhịn được lên tiếng: “Tần Thiên cẩn thận!”
Nhìn thấy cô ta quan tâm Tần Thiên từ tận đáy lòng, Kế Phong ghen tị đến mức mắt đỏ lên.
Anh ta cắn răng nói: “Tên họ Tần kia, bưng chậu cho đàng hoàng vào!”
“Vương đại sư, mời ông thể hiện!”
Vương Sâm hét lớn một tiếng, một tay bắt con lấy rắn đen, tay kia cầm con dao, nhắm chuẩn và nhanh chóng cắt đứt nó.
Trong nháy mắt, con rắn bị chia làm hai đoạn, vết cắt không ngừng chảy máu. Trông vô cùng tàn nhẫn.
Mọi người đơ ra một lúc. Hồ Bân không nhịn được nói: “Cái này thật sự còn có thể nối lại được sao?”
“Sau khi nối lại, còn có thể sống sao?”
Vương Sâm cười lạnh nói: “Người khác đương nhiên không thể làm được!”
“Nhưng tôi là Vương Sâm.”
“Không giấu gì mọi người, công phu của tôi chính là được kế thừa từ thần y Biển Thước.”
Chị Vinh không nhịn được nói: “Biển Thước không phải đã chết mấy ngàn năm rồi sao? Ông làm sao mà được truyền lại được?”
Vương Sâm nghiêm mặt nói: “Chuyện này nói ra rất dài dòng, tôi đã nằm mơ thấy ông ấy.”
“Ông ấy nói tôi có tuệ căn, tôi chính là truyền nhân mà ông ấy vẫn luôn tìm kiếm.”
“Sư phụ trong mơ đã truyền thụ cho tôi 99 đại đạo.”
“Hơn nữa còn nói, chờ sau khi tôi tích lũy đủ phúc khí ở nhân gian, sẽ độ hóa cho tôi vào hàng lớp những vị tiên.”
Hai nữ trợ lý trẻ tuổi quỳ xuống đất, thành kính nói: “Chúng con thề sống chết đi theo đại sư.”
“Xin hãy ban cho chúng con phước lành của sự sống vĩnh cửu khi đại sư phi thăng.”
Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người có chút mơ hồ.
Rõ ràng là lời nói rất hoang đường, nhưng Vương Sâm đã nói một cách rất nghiêm trang, nghe giống như thật sự có chuyện như vậy.
Sau khi phản ứng lại, Liễu Như Ngọc không nhịn được nói: “Vương đại sư, ông mau dùng thần thông của mình nối con rắn lại đi.”
“Ông xem nó chảy nhiều máu như vậy, nhất định rất đau đớn.”
Vương Sâm cười nói: “Liễu Thiên Hậu quả nhiên là người lương thiện, nhất định sẽ nhận được phúc đức.”
“Đừng nóng vội, tôi làm ngay đây.”
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 568Kế Phong cũng có chút sợ rắn, vì để làm nhục mặt Tần Thiên, anh ta đem chiếc chậu nhét vào tay Tần Thiên. Anh ta cười lạnh nói: “Tên kia, bưng đi!”“Hỗ trợ Vương đại sư cho tốt vào.”Tần Thiên lại là không hề từ chối, hắn muốn xem xem, cái tên Vương Sâm này rốt cuộc có thể bày ra trò gì.Chỉ thấy tay Vương Sâm run lên, đổ ra một con rắn nhỏ toàn thân màu đen từ trong túi đồ.Nó tiến vào trong chậu, nhanh chóng trườn trong đó, còn không ngừng phun nọc.Mọi người lắp bắp kinh hãi, không tự chủ được lùi về phía sau. Liễu Như Ngọc không nhịn được lên tiếng: “Tần Thiên cẩn thận!”Nhìn thấy cô ta quan tâm Tần Thiên từ tận đáy lòng, Kế Phong ghen tị đến mức mắt đỏ lên.Anh ta cắn răng nói: “Tên họ Tần kia, bưng chậu cho đàng hoàng vào!”“Vương đại sư, mời ông thể hiện!”Vương Sâm hét lớn một tiếng, một tay bắt con lấy rắn đen, tay kia cầm con dao, nhắm chuẩn và nhanh chóng cắt đứt nó.Trong nháy mắt, con rắn bị chia làm hai đoạn, vết cắt không ngừng chảy máu. Trông vô cùng tàn nhẫn.Mọi người đơ ra một lúc. Hồ Bân không nhịn được nói: “Cái này thật sự còn có thể nối lại được sao?”“Sau khi nối lại, còn có thể sống sao?”Vương Sâm cười lạnh nói: “Người khác đương nhiên không thể làm được!”“Nhưng tôi là Vương Sâm.”“Không giấu gì mọi người, công phu của tôi chính là được kế thừa từ thần y Biển Thước.”Chị Vinh không nhịn được nói: “Biển Thước không phải đã chết mấy ngàn năm rồi sao? Ông làm sao mà được truyền lại được?”Vương Sâm nghiêm mặt nói: “Chuyện này nói ra rất dài dòng, tôi đã nằm mơ thấy ông ấy.”“Ông ấy nói tôi có tuệ căn, tôi chính là truyền nhân mà ông ấy vẫn luôn tìm kiếm.”“Sư phụ trong mơ đã truyền thụ cho tôi 99 đại đạo.”“Hơn nữa còn nói, chờ sau khi tôi tích lũy đủ phúc khí ở nhân gian, sẽ độ hóa cho tôi vào hàng lớp những vị tiên.”Hai nữ trợ lý trẻ tuổi quỳ xuống đất, thành kính nói: “Chúng con thề sống chết đi theo đại sư.”“Xin hãy ban cho chúng con phước lành của sự sống vĩnh cửu khi đại sư phi thăng.”Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người có chút mơ hồ.Rõ ràng là lời nói rất hoang đường, nhưng Vương Sâm đã nói một cách rất nghiêm trang, nghe giống như thật sự có chuyện như vậy.Sau khi phản ứng lại, Liễu Như Ngọc không nhịn được nói: “Vương đại sư, ông mau dùng thần thông của mình nối con rắn lại đi.”“Ông xem nó chảy nhiều máu như vậy, nhất định rất đau đớn.”Vương Sâm cười nói: “Liễu Thiên Hậu quả nhiên là người lương thiện, nhất định sẽ nhận được phúc đức.”“Đừng nóng vội, tôi làm ngay đây.”