Tác giả:

Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…

Chương 768

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 768Hai người phụ nữ xuống xe, đi vòng qua bức tường cao.Tần Thiên không nhịn được cười nói: “Hai người muốn làm gì?”Tô Tô nghiêm mặt nói: “Nhỏ tiếng thôi!”“Bọn em xem xem liệu có thể tìm được một lỗ hổng và có thể trèo qua tường được không.”“Phụt!”Tần Thiên không khỏi bật cười, hai mỹ nhân như vậy mà lại muốn trèo tường?Cảnh tượng thật sự quá đẹp.Cung Lệ đỏ mặt nói: “Tần tiên sinh, anh cười cái gì?”“Nếu không trèo qua tường, chẳng lẽ có cách nào khác để vào sao?”Tần Thiên nhướng mày nói: “Đương nhiên.”Hắn bước về phía cánh cửa đóng kín và mỉm cười.“Cổng chính ở đây, sao hai người lại phải leo tường?”Tô Tô vội vàng nói: “Anh biết bẻ khóa à?”Tần Thiên lắc đầu: “Không.”Tô Tô tức giận nói: “Vậy anh còn nói làm gì!”“Làm sao vào được nếu như không bẻ khóa!”Tần Thiên dùng chân đá, ầm một tiếng, hai cánh cổng sắt lớn sụp đổ. Hắn nhìn Tô Tô cười nói: “Như vậy, không phải được rồi sao?”Tô Tô và Cung Lệ đều há hốc miệng kinh ngạc.Như vậy mà cũng được sao? Quá thô bạo!Biểu cảm của Tô Tô và Cung Lệ đều giống như nhìn thấy ma vậy.Sau khi phản ứng lại, Tô Tô khó chịu nói: “Anh điên à? Như vậy không phải sẽ thu hút sự chú ý của bọn họ sao!”“Mau đi thôi!” Vừa nói cô vừa định kéo Tần Thiên đi.Tần Thiên cau mày, cười khổ nói: “Hình như bên trong không có gì cả, ngay cả một con chó cũng không có.”Hắn đảo mắt qua một lượt, vẻ mặt có chút dao động.Xung quanh sân, cỏ dại mọc um tùm, nhìn vẻ như đã bị bỏ hoang từ rất lâu.Tuy nhiên, những vết bánh xe hằn trên mặt đất và những dấu chân lộn xộn, hơn nữa dù thức ăn cho chó vẫn còn đó nhưng chuồng chó sát tường lại trống rỗng.Chứng tỏ người ở đây đã được sơ tán khẩn cấp cách đây không lâu.Chẳng lẽ bọn họ nghe phong phanh biết được bọn mình hôm nay sẽ tới ư?Khu vườn trống trơn và cánh cổng nhà máy đóng kín ở đằng xa mang lại cho hắn một cảm giác, đó là một cái bẫy.Sắc mặt của hắn trở nên có chút nghiêm trọng.“Không có một bóng người, chẳng lẽ là mình nhớ nhầm sao?” Cung Lệ bắt đầu nghi ngờ chính mình.Tô Tô hít sâu một hơi, nói: “Không thể sai được!”“Mình ngửi thấy mùi dược liệu nồng nặc đến từ nhà xưởng đối diện.”“Chúng ta đi xem xem!”

Chương 768

Hai người phụ nữ xuống xe, đi vòng qua bức tường cao.

Tần Thiên không nhịn được cười nói: “Hai người muốn làm gì?”

Tô Tô nghiêm mặt nói: “Nhỏ tiếng thôi!”

“Bọn em xem xem liệu có thể tìm được một lỗ hổng và có thể trèo qua tường được không.”

“Phụt!”

Tần Thiên không khỏi bật cười, hai mỹ nhân như vậy mà lại muốn trèo tường?

Cảnh tượng thật sự quá đẹp.

Cung Lệ đỏ mặt nói: “Tần tiên sinh, anh cười cái gì?”

“Nếu không trèo qua tường, chẳng lẽ có cách nào khác để vào sao?”

Tần Thiên nhướng mày nói: “Đương nhiên.”

Hắn bước về phía cánh cửa đóng kín và mỉm cười.

“Cổng chính ở đây, sao hai người lại phải leo tường?”

Tô Tô vội vàng nói: “Anh biết bẻ khóa à?”

Tần Thiên lắc đầu: “Không.”

Tô Tô tức giận nói: “Vậy anh còn nói làm gì!”

“Làm sao vào được nếu như không bẻ khóa!”

Tần Thiên dùng chân đá, ầm một tiếng, hai cánh cổng sắt lớn sụp đổ. Hắn nhìn Tô Tô cười nói: “Như vậy, không phải được rồi sao?”

Tô Tô và Cung Lệ đều há hốc miệng kinh ngạc.

Như vậy mà cũng được sao? Quá thô bạo!

Biểu cảm của Tô Tô và Cung Lệ đều giống như nhìn thấy ma vậy.

Sau khi phản ứng lại, Tô Tô khó chịu nói: “Anh điên à? Như vậy không phải sẽ thu hút sự chú ý của bọn họ sao!”

“Mau đi thôi!” Vừa nói cô vừa định kéo Tần Thiên đi.

Tần Thiên cau mày, cười khổ nói: “Hình như bên trong không có gì cả, ngay cả một con chó cũng không có.”

Hắn đảo mắt qua một lượt, vẻ mặt có chút dao động.

Xung quanh sân, cỏ dại mọc um tùm, nhìn vẻ như đã bị bỏ hoang từ rất lâu.

Tuy nhiên, những vết bánh xe hằn trên mặt đất và những dấu chân lộn xộn, hơn nữa dù thức ăn cho chó vẫn còn đó nhưng chuồng chó sát tường lại trống rỗng.

Chứng tỏ người ở đây đã được sơ tán khẩn cấp cách đây không lâu.Chẳng lẽ bọn họ nghe phong phanh biết được bọn mình hôm nay sẽ tới ư?

Khu vườn trống trơn và cánh cổng nhà máy đóng kín ở đằng xa mang lại cho hắn một cảm giác, đó là một cái bẫy.

Sắc mặt của hắn trở nên có chút nghiêm trọng.

“Không có một bóng người, chẳng lẽ là mình nhớ nhầm sao?” Cung Lệ bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Tô Tô hít sâu một hơi, nói: “Không thể sai được!”

“Mình ngửi thấy mùi dược liệu nồng nặc đến từ nhà xưởng đối diện.”

“Chúng ta đi xem xem!”

Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 768Hai người phụ nữ xuống xe, đi vòng qua bức tường cao.Tần Thiên không nhịn được cười nói: “Hai người muốn làm gì?”Tô Tô nghiêm mặt nói: “Nhỏ tiếng thôi!”“Bọn em xem xem liệu có thể tìm được một lỗ hổng và có thể trèo qua tường được không.”“Phụt!”Tần Thiên không khỏi bật cười, hai mỹ nhân như vậy mà lại muốn trèo tường?Cảnh tượng thật sự quá đẹp.Cung Lệ đỏ mặt nói: “Tần tiên sinh, anh cười cái gì?”“Nếu không trèo qua tường, chẳng lẽ có cách nào khác để vào sao?”Tần Thiên nhướng mày nói: “Đương nhiên.”Hắn bước về phía cánh cửa đóng kín và mỉm cười.“Cổng chính ở đây, sao hai người lại phải leo tường?”Tô Tô vội vàng nói: “Anh biết bẻ khóa à?”Tần Thiên lắc đầu: “Không.”Tô Tô tức giận nói: “Vậy anh còn nói làm gì!”“Làm sao vào được nếu như không bẻ khóa!”Tần Thiên dùng chân đá, ầm một tiếng, hai cánh cổng sắt lớn sụp đổ. Hắn nhìn Tô Tô cười nói: “Như vậy, không phải được rồi sao?”Tô Tô và Cung Lệ đều há hốc miệng kinh ngạc.Như vậy mà cũng được sao? Quá thô bạo!Biểu cảm của Tô Tô và Cung Lệ đều giống như nhìn thấy ma vậy.Sau khi phản ứng lại, Tô Tô khó chịu nói: “Anh điên à? Như vậy không phải sẽ thu hút sự chú ý của bọn họ sao!”“Mau đi thôi!” Vừa nói cô vừa định kéo Tần Thiên đi.Tần Thiên cau mày, cười khổ nói: “Hình như bên trong không có gì cả, ngay cả một con chó cũng không có.”Hắn đảo mắt qua một lượt, vẻ mặt có chút dao động.Xung quanh sân, cỏ dại mọc um tùm, nhìn vẻ như đã bị bỏ hoang từ rất lâu.Tuy nhiên, những vết bánh xe hằn trên mặt đất và những dấu chân lộn xộn, hơn nữa dù thức ăn cho chó vẫn còn đó nhưng chuồng chó sát tường lại trống rỗng.Chứng tỏ người ở đây đã được sơ tán khẩn cấp cách đây không lâu.Chẳng lẽ bọn họ nghe phong phanh biết được bọn mình hôm nay sẽ tới ư?Khu vườn trống trơn và cánh cổng nhà máy đóng kín ở đằng xa mang lại cho hắn một cảm giác, đó là một cái bẫy.Sắc mặt của hắn trở nên có chút nghiêm trọng.“Không có một bóng người, chẳng lẽ là mình nhớ nhầm sao?” Cung Lệ bắt đầu nghi ngờ chính mình.Tô Tô hít sâu một hơi, nói: “Không thể sai được!”“Mình ngửi thấy mùi dược liệu nồng nặc đến từ nhà xưởng đối diện.”“Chúng ta đi xem xem!”

Chương 768