Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 772
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 772“Thứ hai, bắt kẻ trộm.”“Với hai lý do này, cho dù phá vỡ quy tắc, tôi cũng có thể giúp anh.”“Bây giờ, hãy bắt lấy bọn chúng trước, đặc biệt là thằng ranh kia, đánh hắn để làm gương cho người khác.”“Hai cô gái yếu đuối còn lại muốn làm gì tùy ý.”“Đã hiểu ý của tôi chưa?”“Tam thiếu gia, tôi đã hiểu!”Mã Hồng Đào cúp điện thoại, nhìn Tô Tô cười lạnh: “Các người đến nhà máy của chúng tôi trộm đồ.”“Bây giờ bị bắt rồi lại còn giả làm chủ tịch tập đoàn Tô Ngọc.”“Đường đường là chủ tịch tập đoàn Tô Ngọc có thể đến nhà máy của chúng tôi để trộm đồ!”“Xem ra nếu không cho các người nếm chút mùi đau khổ, các người sẽ không nhận tội!”Bên cạnh, Trịnh Cát kích động nói: “Anh Mã, tên họ Tần này chính là đầu sỏ!”“Mau thả chó!”“Cắn chết hắn!” Anh ta nhìn Tần Thiên, hai mắt đỏ ngầu.Ở góc độ của anh ta, Tần Thiên đã cướp vợ mình, hơn nữa, hôm qua còn bị đánh một trận đầy thô bạo, ấn đầu anh ta vào bồn cầu đầy phân. Nếu mối thù này không trả, thề không làm người!Mã Hồng Đào cười chế nhạo và xua xua tay.Lập tức, ba thuộc hạ bên cạnh anh ta cùng ba con chó săn trong tay đang kéo căng sợi dây, sủa về phía Tần Thiên. Chỉ cần buông sợi dây ra, chúng sẽ ngay lập tức vồ đến.“Bây giờ thừa nhận các người là kẻ trộm, ngoan ngoãn đi theo chúng tôi, tránh bị chó cắn.”“Tôi cho các người một phút suy nghĩ.” Mã Hồng Đào nhìn Tần Thiên, cười đắc ý nói.Trong mắt anh ta, Tần Thiên chỉ là một thanh niên với vẻ ngoài điển trai. Một người như vậy có thể dựa vào mặt để lừa phụ nữ.Căn bản không phải là đối thủ của anh ta. Còn Tô Tô và Cung Lệ thì trói gà không chặt. Anh ta đã khống chế được tình hình.Nhìn thấy con chó săn to hung dữ, Tô Tô và Cung Lệ sợ đến mức trốn sau lưng Tần Thiên, run bần bật.“Tần Thiên, em đếm một, hai, ba, chúng ta cùng chạy!”“Trốn vào kho trước, anh có nghe thấy không?” Tô Tô run giọng nói.Tần Thiên cười nói: “Em yên tâm.”“Sau lưng anh là nơi an toàn nhất.”Sau đó, hắn nhìn Mã Hồng Đào, cười lạnh nói: “Tôi không muốn nói chuyện với loại nhãi nhép như anh.”“Gọi chủ nhân đứng phía sau ra đây.”Vừa nói, hắn vừa cười và liếc nhìn camera ở phía trên.Một đôi mắt sâu không đáy, dường như có thể nhìn thấu người đứng sau camera.Tề Xuân và Hoàng Oánh Oánh cảm giác như bị một mũi tên lạnh xuyên vào tim gan, không tự chủ được mà run rẩy.Hoàng Oánh Oánh không nhịn được liền nói: “Ánh mắt của Tần Thiên này sắc bén như vậy, chẳng trách Cung Lệ lại cùng hắn bỏ trốn.”“Nhìn anh ta có vẻ khá hấp dẫn, không sợ chó, còn muốn gọi anh ra gặp mặt?”“Sao thế, thích anh ta rồi sao?”
Chương 772
“Thứ hai, bắt kẻ trộm.”
“Với hai lý do này, cho dù phá vỡ quy tắc, tôi cũng có thể giúp anh.”
“Bây giờ, hãy bắt lấy bọn chúng trước, đặc biệt là thằng ranh kia, đánh hắn để làm gương cho người khác.”
“Hai cô gái yếu đuối còn lại muốn làm gì tùy ý.”
“Đã hiểu ý của tôi chưa?”
“Tam thiếu gia, tôi đã hiểu!”
Mã Hồng Đào cúp điện thoại, nhìn Tô Tô cười lạnh: “Các người đến nhà máy của chúng tôi trộm đồ.”
“Bây giờ bị bắt rồi lại còn giả làm chủ tịch tập đoàn Tô Ngọc.”
“Đường đường là chủ tịch tập đoàn Tô Ngọc có thể đến nhà máy của chúng tôi để trộm đồ!”
“Xem ra nếu không cho các người nếm chút mùi đau khổ, các người sẽ không nhận tội!”
Bên cạnh, Trịnh Cát kích động nói: “Anh Mã, tên họ Tần này chính là đầu sỏ!”
“Mau thả chó!”
“Cắn chết hắn!” Anh ta nhìn Tần Thiên, hai mắt đỏ ngầu.
Ở góc độ của anh ta, Tần Thiên đã cướp vợ mình, hơn nữa, hôm qua còn bị đánh một trận đầy thô bạo, ấn đầu anh ta vào bồn cầu đầy phân. Nếu mối thù này không trả, thề không làm người!
Mã Hồng Đào cười chế nhạo và xua xua tay.
Lập tức, ba thuộc hạ bên cạnh anh ta cùng ba con chó săn trong tay đang kéo căng sợi dây, sủa về phía Tần Thiên. Chỉ cần buông sợi dây ra, chúng sẽ ngay lập tức vồ đến.
“Bây giờ thừa nhận các người là kẻ trộm, ngoan ngoãn đi theo chúng tôi, tránh bị chó cắn.”
“Tôi cho các người một phút suy nghĩ.” Mã Hồng Đào nhìn Tần Thiên, cười đắc ý nói.
Trong mắt anh ta, Tần Thiên chỉ là một thanh niên với vẻ ngoài điển trai. Một người như vậy có thể dựa vào mặt để lừa phụ nữ.
Căn bản không phải là đối thủ của anh ta. Còn Tô Tô và Cung Lệ thì trói gà không chặt. Anh ta đã khống chế được tình hình.
Nhìn thấy con chó săn to hung dữ, Tô Tô và Cung Lệ sợ đến mức trốn sau lưng Tần Thiên, run bần bật.
“Tần Thiên, em đếm một, hai, ba, chúng ta cùng chạy!”
“Trốn vào kho trước, anh có nghe thấy không?” Tô Tô run giọng nói.
Tần Thiên cười nói: “Em yên tâm.”
“Sau lưng anh là nơi an toàn nhất.”
Sau đó, hắn nhìn Mã Hồng Đào, cười lạnh nói: “Tôi không muốn nói chuyện với loại nhãi nhép như anh.”
“Gọi chủ nhân đứng phía sau ra đây.”
Vừa nói, hắn vừa cười và liếc nhìn camera ở phía trên.
Một đôi mắt sâu không đáy, dường như có thể nhìn thấu người đứng sau camera.
Tề Xuân và Hoàng Oánh Oánh cảm giác như bị một mũi tên lạnh xuyên vào tim gan, không tự chủ được mà run rẩy.
Hoàng Oánh Oánh không nhịn được liền nói: “Ánh mắt của Tần Thiên này sắc bén như vậy, chẳng trách Cung Lệ lại cùng hắn bỏ trốn.”
“Nhìn anh ta có vẻ khá hấp dẫn, không sợ chó, còn muốn gọi anh ra gặp mặt?”
“Sao thế, thích anh ta rồi sao?”
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 772“Thứ hai, bắt kẻ trộm.”“Với hai lý do này, cho dù phá vỡ quy tắc, tôi cũng có thể giúp anh.”“Bây giờ, hãy bắt lấy bọn chúng trước, đặc biệt là thằng ranh kia, đánh hắn để làm gương cho người khác.”“Hai cô gái yếu đuối còn lại muốn làm gì tùy ý.”“Đã hiểu ý của tôi chưa?”“Tam thiếu gia, tôi đã hiểu!”Mã Hồng Đào cúp điện thoại, nhìn Tô Tô cười lạnh: “Các người đến nhà máy của chúng tôi trộm đồ.”“Bây giờ bị bắt rồi lại còn giả làm chủ tịch tập đoàn Tô Ngọc.”“Đường đường là chủ tịch tập đoàn Tô Ngọc có thể đến nhà máy của chúng tôi để trộm đồ!”“Xem ra nếu không cho các người nếm chút mùi đau khổ, các người sẽ không nhận tội!”Bên cạnh, Trịnh Cát kích động nói: “Anh Mã, tên họ Tần này chính là đầu sỏ!”“Mau thả chó!”“Cắn chết hắn!” Anh ta nhìn Tần Thiên, hai mắt đỏ ngầu.Ở góc độ của anh ta, Tần Thiên đã cướp vợ mình, hơn nữa, hôm qua còn bị đánh một trận đầy thô bạo, ấn đầu anh ta vào bồn cầu đầy phân. Nếu mối thù này không trả, thề không làm người!Mã Hồng Đào cười chế nhạo và xua xua tay.Lập tức, ba thuộc hạ bên cạnh anh ta cùng ba con chó săn trong tay đang kéo căng sợi dây, sủa về phía Tần Thiên. Chỉ cần buông sợi dây ra, chúng sẽ ngay lập tức vồ đến.“Bây giờ thừa nhận các người là kẻ trộm, ngoan ngoãn đi theo chúng tôi, tránh bị chó cắn.”“Tôi cho các người một phút suy nghĩ.” Mã Hồng Đào nhìn Tần Thiên, cười đắc ý nói.Trong mắt anh ta, Tần Thiên chỉ là một thanh niên với vẻ ngoài điển trai. Một người như vậy có thể dựa vào mặt để lừa phụ nữ.Căn bản không phải là đối thủ của anh ta. Còn Tô Tô và Cung Lệ thì trói gà không chặt. Anh ta đã khống chế được tình hình.Nhìn thấy con chó săn to hung dữ, Tô Tô và Cung Lệ sợ đến mức trốn sau lưng Tần Thiên, run bần bật.“Tần Thiên, em đếm một, hai, ba, chúng ta cùng chạy!”“Trốn vào kho trước, anh có nghe thấy không?” Tô Tô run giọng nói.Tần Thiên cười nói: “Em yên tâm.”“Sau lưng anh là nơi an toàn nhất.”Sau đó, hắn nhìn Mã Hồng Đào, cười lạnh nói: “Tôi không muốn nói chuyện với loại nhãi nhép như anh.”“Gọi chủ nhân đứng phía sau ra đây.”Vừa nói, hắn vừa cười và liếc nhìn camera ở phía trên.Một đôi mắt sâu không đáy, dường như có thể nhìn thấu người đứng sau camera.Tề Xuân và Hoàng Oánh Oánh cảm giác như bị một mũi tên lạnh xuyên vào tim gan, không tự chủ được mà run rẩy.Hoàng Oánh Oánh không nhịn được liền nói: “Ánh mắt của Tần Thiên này sắc bén như vậy, chẳng trách Cung Lệ lại cùng hắn bỏ trốn.”“Nhìn anh ta có vẻ khá hấp dẫn, không sợ chó, còn muốn gọi anh ra gặp mặt?”“Sao thế, thích anh ta rồi sao?”