Thời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói…
Chương 879
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 879Chả nhẽ ở đây có người của tổ chức Độc Sư, lợi dụng lúc họ buông lỏng tinh thần tách nhau ra đi mua sắm rồi đánh lén từng người. Nghĩ tới điều này sắc mặt của Tần Thiên xa sầm, hắn cảm thấy bản thân hình như vừa phạm phải sai lầm rất lớn.Hắn không nên để mọi người tách ra, đây chả phải tạo cơ hội cho địch thì là gì.“Gửi định vị cho tôi! Tôi lập tức tới!”Nói xong hắn đá Charlie một cái: “Để lần sau li3m!”Sau đó quay đầu đi không nhìn lại.“Anh có cần tính toán với cái loại người này tới vậy không?” Lãnh vân đứng đợi ở cửa thấy Tần Thiên đi ra sắc mặc không tốt thì nói một câu.“Đi mau! Mai Hồng Tuyết và Thiết Ngưng Sương gặp rắc rối!”Lãnh Vân nghe nói là đã xảy ra chuyện, lập tức thu lại những cảm xúc không cần thiết, mang lên chiếc mặt nạ lạnh lùng, cùng Tần Thiên chạy qua đó.Lần đầu gặp mặt, cô ấy và Thiết Ngưng Sương, Mai Hồng Tuyết, tuy là có chút xích mích.Nhưng, đó đều là chuyện nhỏ trong nội bộ.Bây giờ Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết xảy ra chuyện, đó lại là chuyện lớn của toàn thể bọn họ.Huống hồ, tuy là giận Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết, nhưng trong lòng vẫn công nhận họ.Cô ấy cảm thấy, ở họ có bóng dáng của cô khi mới bước chân vào con đường này. Cô ấy thích tính cách này.Nếu không, sau khi Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết bị thương, cũng sẽ không chủ động tặng thuốc quý giá như vậy.Hai người chặn một chiếc xe lại, Tần Thiên đọc địa chỉ, thúc giục tài xế mau chóng lái đi.Diện tích của hòn đảo không lớn. Rất nhanh đã tới một con đường lớn rộng rãi, ở khúc cua phía trước truyền tới tiếng xe moto.Cùng với tiếng reo hò.Nghe tiếng vậy mà lại là quốc ngữ.Xe taxi dừng lại ở phía xa, nói: “Chắc là hội đua xe.”“Haiz, đám cặn bã này đến từ Long Quốc, tuy không dám làm gì người bản địa chúng tôi, nhưng bọn chúng lại chuyên bắt nạt đồng hương như mấy cô cậu đấy.”“Chuyện này đến cảnh sát cũng lười quản.”“Các vị bảo trọng nhé.”Nghe thấy lời của tài xế, tâm trạng Tần Thiên khẽ thả lỏng, nhưng sắc mặt lại càng khó coi.Tâm trạng thả lỏng vì biết không phải người của Độc Sư. Thế thì vấn đề không lớn.Sắc mặt khó coi là vì hắn biết, khắp nơi trên thế giới quả thực có rất nhiều con cháu Long Quốc di cư tới.Bọn họ tụ tập thành một nhóm nhỏ, không dám bắt nạt người nước ngoài nhưng lại chuyên ra tay với đồng bào mình.Những người này, thực đúng là cặn bã của dân tộc!Sắc mặt hắn trầm xuống, cùng Lãnh Vân đi qua đó.Rẽ qua khúc cua, trước mặt là một mảnh đất trống.Liền nhìn thấy một đám ô hợp, vây Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết vào giữa. Bọn chúng hò hét, xấc xược.Một vài tên trong đó lái chiếc moto đã được độ qua, vây lấy hai cô gái đùa giỡn.Phía sau xe moto có hai tên, trong tay lắc qua lắc lại mấy chiếc túi mua sắm.
Chương 879
Chả nhẽ ở đây có người của tổ chức Độc Sư, lợi dụng lúc họ buông lỏng tinh thần tách nhau ra đi mua sắm rồi đánh lén từng người. Nghĩ tới điều này sắc mặt của Tần Thiên xa sầm, hắn cảm thấy bản thân hình như vừa phạm phải sai lầm rất lớn.
Hắn không nên để mọi người tách ra, đây chả phải tạo cơ hội cho địch thì là gì.
“Gửi định vị cho tôi! Tôi lập tức tới!”
Nói xong hắn đá Charlie một cái: “Để lần sau li3m!”
Sau đó quay đầu đi không nhìn lại.
“Anh có cần tính toán với cái loại người này tới vậy không?” Lãnh vân đứng đợi ở cửa thấy Tần Thiên đi ra sắc mặc không tốt thì nói một câu.
“Đi mau! Mai Hồng Tuyết và Thiết Ngưng Sương gặp rắc rối!”
Lãnh Vân nghe nói là đã xảy ra chuyện, lập tức thu lại những cảm xúc không cần thiết, mang lên chiếc mặt nạ lạnh lùng, cùng Tần Thiên chạy qua đó.
Lần đầu gặp mặt, cô ấy và Thiết Ngưng Sương, Mai Hồng Tuyết, tuy là có chút xích mích.
Nhưng, đó đều là chuyện nhỏ trong nội bộ.
Bây giờ Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết xảy ra chuyện, đó lại là chuyện lớn của toàn thể bọn họ.
Huống hồ, tuy là giận Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết, nhưng trong lòng vẫn công nhận họ.
Cô ấy cảm thấy, ở họ có bóng dáng của cô khi mới bước chân vào con đường này. Cô ấy thích tính cách này.
Nếu không, sau khi Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết bị thương, cũng sẽ không chủ động tặng thuốc quý giá như vậy.
Hai người chặn một chiếc xe lại, Tần Thiên đọc địa chỉ, thúc giục tài xế mau chóng lái đi.
Diện tích của hòn đảo không lớn. Rất nhanh đã tới một con đường lớn rộng rãi, ở khúc cua phía trước truyền tới tiếng xe moto.
Cùng với tiếng reo hò.
Nghe tiếng vậy mà lại là quốc ngữ.
Xe taxi dừng lại ở phía xa, nói: “Chắc là hội đua xe.”
“Haiz, đám cặn bã này đến từ Long Quốc, tuy không dám làm gì người bản địa chúng tôi, nhưng bọn chúng lại chuyên bắt nạt đồng hương như mấy cô cậu đấy.”
“Chuyện này đến cảnh sát cũng lười quản.”
“Các vị bảo trọng nhé.”
Nghe thấy lời của tài xế, tâm trạng Tần Thiên khẽ thả lỏng, nhưng sắc mặt lại càng khó coi.
Tâm trạng thả lỏng vì biết không phải người của Độc Sư. Thế thì vấn đề không lớn.
Sắc mặt khó coi là vì hắn biết, khắp nơi trên thế giới quả thực có rất nhiều con cháu Long Quốc di cư tới.
Bọn họ tụ tập thành một nhóm nhỏ, không dám bắt nạt người nước ngoài nhưng lại chuyên ra tay với đồng bào mình.
Những người này, thực đúng là cặn bã của dân tộc!
Sắc mặt hắn trầm xuống, cùng Lãnh Vân đi qua đó.
Rẽ qua khúc cua, trước mặt là một mảnh đất trống.
Liền nhìn thấy một đám ô hợp, vây Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết vào giữa. Bọn chúng hò hét, xấc xược.
Một vài tên trong đó lái chiếc moto đã được độ qua, vây lấy hai cô gái đùa giỡn.
Phía sau xe moto có hai tên, trong tay lắc qua lắc lại mấy chiếc túi mua sắm.
Thần Vương LệnhTác giả: Dật DanhTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpThời hạn năm năm đã đến. “Lão đầu, con đã hoàn thành lời hứa với người. Kế tiếp, con phải làm chuyện của con.” Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Long Giang. Tần Thiên nhìn người đến người đi, vội vã, có chút cảm khái trong lòng. Năm năm trước. Sau khi trở mặt với gia tộc, một mình hắn đi đến thành phố nhỏ này tìm một công việc shipper. Vốn định mai danh ẩn tích sống như vậy cả đời. Ai ngờ trong một lần giao đồ ăn cho khách, lại thay đổi vận mệnh cả đời của hắn. Trong một lần tình cờ, phát sinh quan hệ với một người phụ nữ. Sau đó hắn mới biết được, cô gái đó tên là Tô Tô là bác sĩ thực tập của bệnh viện nhân dân số 1, cũng là đệ nhất mỹ nữ Long Giang. Một đêm điên cuồng, chấn động Long Giang. Sau đêm đó Tô Tô vội vàng kéo hắn đi cục dân chính lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Vào đêm tân hôn, hắn lại bị một đám hắc y nhân nhảy vào trong phòng, đánh gãy tứ chi, vứt xuống dòng sông đang chảy siết. Hắn không thấy rõ dáng vẻ của những người đó, chỉ nhớ trước khi rơi xuống nước, bọn họ đã nói… Chương 879Chả nhẽ ở đây có người của tổ chức Độc Sư, lợi dụng lúc họ buông lỏng tinh thần tách nhau ra đi mua sắm rồi đánh lén từng người. Nghĩ tới điều này sắc mặt của Tần Thiên xa sầm, hắn cảm thấy bản thân hình như vừa phạm phải sai lầm rất lớn.Hắn không nên để mọi người tách ra, đây chả phải tạo cơ hội cho địch thì là gì.“Gửi định vị cho tôi! Tôi lập tức tới!”Nói xong hắn đá Charlie một cái: “Để lần sau li3m!”Sau đó quay đầu đi không nhìn lại.“Anh có cần tính toán với cái loại người này tới vậy không?” Lãnh vân đứng đợi ở cửa thấy Tần Thiên đi ra sắc mặc không tốt thì nói một câu.“Đi mau! Mai Hồng Tuyết và Thiết Ngưng Sương gặp rắc rối!”Lãnh Vân nghe nói là đã xảy ra chuyện, lập tức thu lại những cảm xúc không cần thiết, mang lên chiếc mặt nạ lạnh lùng, cùng Tần Thiên chạy qua đó.Lần đầu gặp mặt, cô ấy và Thiết Ngưng Sương, Mai Hồng Tuyết, tuy là có chút xích mích.Nhưng, đó đều là chuyện nhỏ trong nội bộ.Bây giờ Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết xảy ra chuyện, đó lại là chuyện lớn của toàn thể bọn họ.Huống hồ, tuy là giận Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết, nhưng trong lòng vẫn công nhận họ.Cô ấy cảm thấy, ở họ có bóng dáng của cô khi mới bước chân vào con đường này. Cô ấy thích tính cách này.Nếu không, sau khi Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết bị thương, cũng sẽ không chủ động tặng thuốc quý giá như vậy.Hai người chặn một chiếc xe lại, Tần Thiên đọc địa chỉ, thúc giục tài xế mau chóng lái đi.Diện tích của hòn đảo không lớn. Rất nhanh đã tới một con đường lớn rộng rãi, ở khúc cua phía trước truyền tới tiếng xe moto.Cùng với tiếng reo hò.Nghe tiếng vậy mà lại là quốc ngữ.Xe taxi dừng lại ở phía xa, nói: “Chắc là hội đua xe.”“Haiz, đám cặn bã này đến từ Long Quốc, tuy không dám làm gì người bản địa chúng tôi, nhưng bọn chúng lại chuyên bắt nạt đồng hương như mấy cô cậu đấy.”“Chuyện này đến cảnh sát cũng lười quản.”“Các vị bảo trọng nhé.”Nghe thấy lời của tài xế, tâm trạng Tần Thiên khẽ thả lỏng, nhưng sắc mặt lại càng khó coi.Tâm trạng thả lỏng vì biết không phải người của Độc Sư. Thế thì vấn đề không lớn.Sắc mặt khó coi là vì hắn biết, khắp nơi trên thế giới quả thực có rất nhiều con cháu Long Quốc di cư tới.Bọn họ tụ tập thành một nhóm nhỏ, không dám bắt nạt người nước ngoài nhưng lại chuyên ra tay với đồng bào mình.Những người này, thực đúng là cặn bã của dân tộc!Sắc mặt hắn trầm xuống, cùng Lãnh Vân đi qua đó.Rẽ qua khúc cua, trước mặt là một mảnh đất trống.Liền nhìn thấy một đám ô hợp, vây Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết vào giữa. Bọn chúng hò hét, xấc xược.Một vài tên trong đó lái chiếc moto đã được độ qua, vây lấy hai cô gái đùa giỡn.Phía sau xe moto có hai tên, trong tay lắc qua lắc lại mấy chiếc túi mua sắm.