Ở vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục…
Chương 138: C138: Giọng của mục bắc vương
Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Tại cửa phủ quân chủ.Một chiếc xe màu đen lái tới.Xe còn chưa dừng hẳn, Sở Nam Phong đã mở cửa xe bước xuống. Đang định tiến vào trong, Sở Nam Phong lại chợt dừng bước. “Suýt nữa thì quên mất đây là phủ đệ của hỗn thế ma vương kia.”Trong lòng Sở Nam Phong giật nảy, vội vàng cất cao giọng: “Thưa Ninh quân chủ, thống lĩnh tả quân Bắc Cảnh Lang Quân nhận lệnh tới báo cáo!”Cho dù là nhận lệnh tới báo cáo, ông ta cũng không dám xông bừa vào trong phủ đệ của Ninh Loạn.Không phải ông ta sợ bị Ninh Loạn giết.Chỉ lo chọc cho Ninh Loạn không vui, hắn ta sẽ gây phiền phức cho mình! “Đừng có làm bộ làm tịch nữa, mau vào đi!”Một giọng nói điềm đạm từ trong phủ vang ra.Sở Nam Phong rùng mình một cái, vẻ mặt kích động.Đây là....Giọng của Mục Bắc Vương!Ngài ấy vậy mà lại ở chỗ của Ninh Loạn?Chả trách mà ông ta lại nhận được lệnh tới nơi này báo cáo.Sở Nam Phong sau khi vui mừng, liền vội vàng cúi người nhanh chóng tiến vào.Sở Nam Phong bước vào trong sân vườn, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là một dáng người kiều diễm.Khuôn mặt thật quen thuộc! Đây là...Sở Nam Phong đột nhiên ngơ ngác, cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ trước. mặt, thậm chí quên mất sự tồn tại của Lâm Vũ và Ninh Loạn ở bên cạnh.Ông ta nhìn Phượng Mị Nương, Phượng Mị Nương cũng đang nhìn ông ta. Bất tri bất giác, hai người đều rơi lệ.“Tuyết Vũ!”“Cha!”Hai người gần như là đồng thanh, lại đồng thời chạy về phía đối phương, vội vàng ôm lấy nhau, khóc không thành tiếng.Sở Nam Phong bây giờ cuối cùng cũng hiểu mục đích Lâm Vũ gọi ông ta tới đây báo cáo rồi.Đây..đây là niềm vui bất ngờ mà Lâm Vũ chuẩn bị cho ông ta!“Hai cha con ông cứ từ từ tâm sự, chúng tôi không làm phiền nữa.”Nghe thấy tiếng khóc của hai cha con, Lâm Vũ khẽ cười, nói: “Từ sau khi về Giang Bắc, hình như tôi trở nên mềm lòng đi nhiều rồi, thật sự không nhìn được những cảnh tượng như này...”Nói xong, Lâm Vũ lôi cái tên Ninh Loạn đang hóng hớt kia rời đi.Mãi tới lúc này, Sở Nam Phong mới lấy lại tinh thần, vội vàng buông con gái ra, nước mắt vòng quanh, nói: “Thuộc hạ cảm tạ Mục Bắc Vương! Xin hãy nhận của cha con thuộc hạ một lạy!”Nói xong, Sở Nam Phong kéo tay con gái quỳ lạy trên đất.Lâm Vũ quay đầu, một cơn gió nhẹ lướt qua.Đầu gối hai cha con còn chưa chạm đất đã được dìu đứng dậy.“Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Ninh Loạn! Là anh ta vô tình tìm được con gái ông đấy!”Khuôn mặt Lâm Vũ mang ý cười, nói đùa: “Tôi thấy hai người họ cũng khá hợp đấy, ông có thể thử tác hợp xem, nếu ông thành cha vợ của Ninh Loạn, thì để xem sau này anh ta còn dám gây phiền phức cho ông không.”Ninh Loạn đen mặt, ánh mắt nhìn Lâm Vũ trở nên u ám.Sở Nam Phong thì lại khá thoải mái, gương mặt đẫm lệ lại nở nụ cười: “ Chỉ cần Ninh quân chủ không chê Tuyết Vũ không xứng, thì mọi chuyện đều nghetheo Mục Bắc Vương quyết định!”“Bớt bớt đi, đừng có lấy lão đại ra đè đầu tôi!”Ninh Loạn hung dữ lườm Sở Nam Phong: “Tôi không dám chỉnh lão đại, còn không dám chỉnh ông chắc?”Sở Nam Phong ngượng ngùng cười, không nói gì. Nếu con gái có thể gả cho Ninh Loạn thì đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng nhìn dáng vẻ Ninh Loạn thì hiển nhiên là không bằng lòng.Bản thân ông mà còn nói nữa, sau này về Ninh Loạn không gây chuyện với ông mới lạ đấy!“Đáng đời bị ế!”
Tại cửa phủ quân chủ.
Một chiếc xe màu đen lái tới.
Xe còn chưa dừng hẳn, Sở Nam Phong đã mở cửa xe bước xuống. Đang định tiến vào trong, Sở Nam Phong lại chợt dừng bước. “Suýt nữa thì quên mất đây là phủ đệ của hỗn thế ma vương kia.”
Trong lòng Sở Nam Phong giật nảy, vội vàng cất cao giọng: “Thưa Ninh quân chủ, thống lĩnh tả quân Bắc Cảnh Lang Quân nhận lệnh tới báo cáo!”
Cho dù là nhận lệnh tới báo cáo, ông ta cũng không dám xông bừa vào trong phủ đệ của Ninh Loạn.
Không phải ông ta sợ bị Ninh Loạn giết.
Chỉ lo chọc cho Ninh Loạn không vui, hắn ta sẽ gây phiền phức cho mình! “Đừng có làm bộ làm tịch nữa, mau vào đi!”
Một giọng nói điềm đạm từ trong phủ vang ra.
Sở Nam Phong rùng mình một cái, vẻ mặt kích động.
Đây là....
Giọng của Mục Bắc Vương!
Ngài ấy vậy mà lại ở chỗ của Ninh Loạn?
Chả trách mà ông ta lại nhận được lệnh tới nơi này báo cáo.
Sở Nam Phong sau khi vui mừng, liền vội vàng cúi người nhanh chóng tiến vào.
Sở Nam Phong bước vào trong sân vườn, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là một dáng người kiều diễm.
Khuôn mặt thật quen thuộc! Đây là...
Sở Nam Phong đột nhiên ngơ ngác, cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ trước. mặt, thậm chí quên mất sự tồn tại của Lâm Vũ và Ninh Loạn ở bên cạnh.
Ông ta nhìn Phượng Mị Nương, Phượng Mị Nương cũng đang nhìn ông ta. Bất tri bất giác, hai người đều rơi lệ.
“Tuyết Vũ!”
“Cha!”
Hai người gần như là đồng thanh, lại đồng thời chạy về phía đối phương, vội vàng ôm lấy nhau, khóc không thành tiếng.
Sở Nam Phong bây giờ cuối cùng cũng hiểu mục đích Lâm Vũ gọi ông ta tới đây báo cáo rồi.
Đây..đây là niềm vui bất ngờ mà Lâm Vũ chuẩn bị cho ông ta!
“Hai cha con ông cứ từ từ tâm sự, chúng tôi không làm phiền nữa.”
Nghe thấy tiếng khóc của hai cha con, Lâm Vũ khẽ cười, nói: “Từ sau khi về Giang Bắc, hình như tôi trở nên mềm lòng đi nhiều rồi, thật sự không nhìn được những cảnh tượng như này...”
Nói xong, Lâm Vũ lôi cái tên Ninh Loạn đang hóng hớt kia rời đi.
Mãi tới lúc này, Sở Nam Phong mới lấy lại tinh thần, vội vàng buông con gái ra, nước mắt vòng quanh, nói: “Thuộc hạ cảm tạ Mục Bắc Vương! Xin hãy nhận của cha con thuộc hạ một lạy!”
Nói xong, Sở Nam Phong kéo tay con gái quỳ lạy trên đất.
Lâm Vũ quay đầu, một cơn gió nhẹ lướt qua.
Đầu gối hai cha con còn chưa chạm đất đã được dìu đứng dậy.
“Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Ninh Loạn! Là anh ta vô tình tìm được con gái ông đấy!”
Khuôn mặt Lâm Vũ mang ý cười, nói đùa: “Tôi thấy hai người họ cũng khá hợp đấy, ông có thể thử tác hợp xem, nếu ông thành cha vợ của Ninh Loạn, thì để xem sau này anh ta còn dám gây phiền phức cho ông không.”
Ninh Loạn đen mặt, ánh mắt nhìn Lâm Vũ trở nên u ám.
Sở Nam Phong thì lại khá thoải mái, gương mặt đẫm lệ lại nở nụ cười: “ Chỉ cần Ninh quân chủ không chê Tuyết Vũ không xứng, thì mọi chuyện đều nghe
theo Mục Bắc Vương quyết định!”
“Bớt bớt đi, đừng có lấy lão đại ra đè đầu tôi!”
Ninh Loạn hung dữ lườm Sở Nam Phong: “Tôi không dám chỉnh lão đại, còn không dám chỉnh ông chắc?”
Sở Nam Phong ngượng ngùng cười, không nói gì. Nếu con gái có thể gả cho Ninh Loạn thì đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng nhìn dáng vẻ Ninh Loạn thì hiển nhiên là không bằng lòng.
Bản thân ông mà còn nói nữa, sau này về Ninh Loạn không gây chuyện với ông mới lạ đấy!
“Đáng đời bị ế!”
Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Tại cửa phủ quân chủ.Một chiếc xe màu đen lái tới.Xe còn chưa dừng hẳn, Sở Nam Phong đã mở cửa xe bước xuống. Đang định tiến vào trong, Sở Nam Phong lại chợt dừng bước. “Suýt nữa thì quên mất đây là phủ đệ của hỗn thế ma vương kia.”Trong lòng Sở Nam Phong giật nảy, vội vàng cất cao giọng: “Thưa Ninh quân chủ, thống lĩnh tả quân Bắc Cảnh Lang Quân nhận lệnh tới báo cáo!”Cho dù là nhận lệnh tới báo cáo, ông ta cũng không dám xông bừa vào trong phủ đệ của Ninh Loạn.Không phải ông ta sợ bị Ninh Loạn giết.Chỉ lo chọc cho Ninh Loạn không vui, hắn ta sẽ gây phiền phức cho mình! “Đừng có làm bộ làm tịch nữa, mau vào đi!”Một giọng nói điềm đạm từ trong phủ vang ra.Sở Nam Phong rùng mình một cái, vẻ mặt kích động.Đây là....Giọng của Mục Bắc Vương!Ngài ấy vậy mà lại ở chỗ của Ninh Loạn?Chả trách mà ông ta lại nhận được lệnh tới nơi này báo cáo.Sở Nam Phong sau khi vui mừng, liền vội vàng cúi người nhanh chóng tiến vào.Sở Nam Phong bước vào trong sân vườn, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là một dáng người kiều diễm.Khuôn mặt thật quen thuộc! Đây là...Sở Nam Phong đột nhiên ngơ ngác, cứ nhìn chằm chằm người phụ nữ trước. mặt, thậm chí quên mất sự tồn tại của Lâm Vũ và Ninh Loạn ở bên cạnh.Ông ta nhìn Phượng Mị Nương, Phượng Mị Nương cũng đang nhìn ông ta. Bất tri bất giác, hai người đều rơi lệ.“Tuyết Vũ!”“Cha!”Hai người gần như là đồng thanh, lại đồng thời chạy về phía đối phương, vội vàng ôm lấy nhau, khóc không thành tiếng.Sở Nam Phong bây giờ cuối cùng cũng hiểu mục đích Lâm Vũ gọi ông ta tới đây báo cáo rồi.Đây..đây là niềm vui bất ngờ mà Lâm Vũ chuẩn bị cho ông ta!“Hai cha con ông cứ từ từ tâm sự, chúng tôi không làm phiền nữa.”Nghe thấy tiếng khóc của hai cha con, Lâm Vũ khẽ cười, nói: “Từ sau khi về Giang Bắc, hình như tôi trở nên mềm lòng đi nhiều rồi, thật sự không nhìn được những cảnh tượng như này...”Nói xong, Lâm Vũ lôi cái tên Ninh Loạn đang hóng hớt kia rời đi.Mãi tới lúc này, Sở Nam Phong mới lấy lại tinh thần, vội vàng buông con gái ra, nước mắt vòng quanh, nói: “Thuộc hạ cảm tạ Mục Bắc Vương! Xin hãy nhận của cha con thuộc hạ một lạy!”Nói xong, Sở Nam Phong kéo tay con gái quỳ lạy trên đất.Lâm Vũ quay đầu, một cơn gió nhẹ lướt qua.Đầu gối hai cha con còn chưa chạm đất đã được dìu đứng dậy.“Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Ninh Loạn! Là anh ta vô tình tìm được con gái ông đấy!”Khuôn mặt Lâm Vũ mang ý cười, nói đùa: “Tôi thấy hai người họ cũng khá hợp đấy, ông có thể thử tác hợp xem, nếu ông thành cha vợ của Ninh Loạn, thì để xem sau này anh ta còn dám gây phiền phức cho ông không.”Ninh Loạn đen mặt, ánh mắt nhìn Lâm Vũ trở nên u ám.Sở Nam Phong thì lại khá thoải mái, gương mặt đẫm lệ lại nở nụ cười: “ Chỉ cần Ninh quân chủ không chê Tuyết Vũ không xứng, thì mọi chuyện đều nghetheo Mục Bắc Vương quyết định!”“Bớt bớt đi, đừng có lấy lão đại ra đè đầu tôi!”Ninh Loạn hung dữ lườm Sở Nam Phong: “Tôi không dám chỉnh lão đại, còn không dám chỉnh ông chắc?”Sở Nam Phong ngượng ngùng cười, không nói gì. Nếu con gái có thể gả cho Ninh Loạn thì đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng nhìn dáng vẻ Ninh Loạn thì hiển nhiên là không bằng lòng.Bản thân ông mà còn nói nữa, sau này về Ninh Loạn không gây chuyện với ông mới lạ đấy!“Đáng đời bị ế!”