Tác giả:

Ở vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục…

Chương 146: C146: Mặc dù hắn biết

Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Sau khi ăn điểm tâm, Thẩm Khanh Nguyệt liền đến nói chuyện làm ăn với Phạm Quảng Sinh.Lâm Vũ không đi cùng mà chỉ gọi Ninh Loạn cho một người đưa cô đi, thuận đường bảo vệ an toàn cho cô luôn.Chuyện gì Thẩm Khanh Nguyệt tự xử lý được thì hắn vẫn hi vọng cô tự làm.Dù quá trình khúc chiết phiền toái một chút cũng không sao, chỉ cần cô có thể tìm được giá trị của bản thân từ những chuyện này là được.Đưa mắt nhìn Thẩm Khanh Nguyệt đi xa, Lâm Vũ quay đầu dặn dò Ninh Loạn: “Tôi ra ngoài đi dạo, anh phải luôn giữ liên lạc với Diệu Thủ, có tin tức xác thực thì phải lập tức cho tôi biết.""Vâng!" Ninh Loạn trả lời rồi gọi thủ hạ sắp xếp xe cho Lâm Vũ.Lâm Vũ xua tay ra hiệu không cần rồi đi ra khỏi phủ quân chủ.Rất nhanh Lâm Vũ đã đi đến trung tâm thành phố Hải Châu.Lâm Vũ đi vào cửa hàng rồi bước thẳng đến khu trang sức.Hồi sáng khi nhìn thấy lỗ tai Thẩm Khanh Nguyệt thì hắn mới ý thức được hình như mình chưa từng tặng thứ gì cho Thẩm Khanh Nguyệt.Mặc dù hắn biết Thẩm Khanh Nguyệt không quan tâm đến những vật này, nhưng không quan tâm không có nghĩa là không thích.Lỗ tai trắng ngần của cô mà phối hợp với đôi khuyên tai xinh đẹp nữa thì sẽ đẹp đến mức nào?Nghĩ đến dáng vẻ khi Thẩm Khanh Nguyệt đeo khuyên tai mình tặng, trong lòng Lâm Vũ đột nhiên rất xao động, lập tức tăng tốc bước vào khu trang sức.Mục tiêu của hắn rất rõ ràng.Rất nhanh hắn đã chọn trúng một đôi khuyên tai bảo thạch lam.“Sói con!"Lâm Vũ vừa giao tiền xong thì bên tai đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô. Lâm Vũ đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài tiệm trang sức.Cách tiệm trang sức mấy mét có một nam một nữ đang nhìn mình.Người nam có vẻ hơi non nớt, chừng hai mươi tuổi.Người nữ trưởng thành hào phóng, trên mặt đầy vẻ sợ hãi lẫn vui mừng. Là Quách Dung Dung!Lâm Vũ kinh ngạc.Đã xa cách nhiều năm, không ngờ hắn lại gặp Quách Dung Dung ở nơi này.Quách Dung Dung từng đi làm ở bệnh viện chiến khu Lang Quân Bắc Cảnh một năm.Lúc đó hắn chỉ có mười ba tuổi. Quách Dung Dung lớn hơn hắn sáu tuổi.Bởi vì một lần trọng thương mà bọn họ quen biết ở bệnh viện chiến khu, Quách Dung Dung là y tá chuyên phụ trách chăm sóc hắn.Quách Dung Dung nghe nói hắn chưa đến mười tuổi đã bắt đầu ra chiến trường nên đặt cho hắn một biệt hiệu là "Sói con".Nhớ lại chuyện cũ làm Lâm Vũ bất giác lộ ra nụ cười.Sau giây lát thất thần, Lâm Vũ nhanh chóng cầm lấy khuyên tai rồi cất bước đi hướng hai người."Chị Dung Dung, thật là trùng hợp quá!" Còn cách mấy mét mà hắn đã lên tiếng chào hỏi Quách Dung Dung."Thật là em sao!" Trên mặt Quách Dung Dung đầy mừng rỡ, đưa tay sờ lên đầu Lâm Vũ.Lâm Vũ vô thức né tránh, Quách Dung Dung lập tức không vui mà trêu ghẹo: "Thế nào, chị hết được sờ đầu em rồi sao?”"Em cũng lớn rồi mà." Lâm Vũ cười ha hả nói. Tha hương gặp cố nhân, trong lòng hẳn cũng rất vui mừng.Mặc dù nhiều năm không gặp nhưng tính cách của Quách Dung Dung vẫn không thay đổi, vẫn mang dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt đó."Thôi đi!" Quách Dung Dung bĩu môi, hừ nhẹ và nói: "Em lớn đến mấy cũng là sói con của chị!""Cái này thì đúng." Lâm Vũ gật đầu nói phải rồi nhìn chàng trai tuấn tú bên cạnh, cố ý nói tránh đi: "Đây là bạn trai của chị phải không?”

Sau khi ăn điểm tâm, Thẩm Khanh Nguyệt liền đến nói chuyện làm ăn với Phạm Quảng Sinh.

Lâm Vũ không đi cùng mà chỉ gọi Ninh Loạn cho một người đưa cô đi, thuận đường bảo vệ an toàn cho cô luôn.

Chuyện gì Thẩm Khanh Nguyệt tự xử lý được thì hắn vẫn hi vọng cô tự làm.

Dù quá trình khúc chiết phiền toái một chút cũng không sao, chỉ cần cô có thể tìm được giá trị của bản thân từ những chuyện này là được.

Đưa mắt nhìn Thẩm Khanh Nguyệt đi xa, Lâm Vũ quay đầu dặn dò Ninh Loạn: “Tôi ra ngoài đi dạo, anh phải luôn giữ liên lạc với Diệu Thủ, có tin tức xác thực thì phải lập tức cho tôi biết."

"Vâng!" Ninh Loạn trả lời rồi gọi thủ hạ sắp xếp xe cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ xua tay ra hiệu không cần rồi đi ra khỏi phủ quân chủ.

Rất nhanh Lâm Vũ đã đi đến trung tâm thành phố Hải Châu.

Lâm Vũ đi vào cửa hàng rồi bước thẳng đến khu trang sức.

Hồi sáng khi nhìn thấy lỗ tai Thẩm Khanh Nguyệt thì hắn mới ý thức được hình như mình chưa từng tặng thứ gì cho Thẩm Khanh Nguyệt.

Mặc dù hắn biết Thẩm Khanh Nguyệt không quan tâm đến những vật này, nhưng không quan tâm không có nghĩa là không thích.

Lỗ tai trắng ngần của cô mà phối hợp với đôi khuyên tai xinh đẹp nữa thì sẽ đẹp đến mức nào?

Nghĩ đến dáng vẻ khi Thẩm Khanh Nguyệt đeo khuyên tai mình tặng, trong lòng Lâm Vũ đột nhiên rất xao động, lập tức tăng tốc bước vào khu trang sức.

Mục tiêu của hắn rất rõ ràng.

Rất nhanh hắn đã chọn trúng một đôi khuyên tai bảo thạch lam.

“Sói con!"

Lâm Vũ vừa giao tiền xong thì bên tai đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô. Lâm Vũ đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài tiệm trang sức.

Cách tiệm trang sức mấy mét có một nam một nữ đang nhìn mình.

Người nam có vẻ hơi non nớt, chừng hai mươi tuổi.

Người nữ trưởng thành hào phóng, trên mặt đầy vẻ sợ hãi lẫn vui mừng. Là Quách Dung Dung!

Lâm Vũ kinh ngạc.

Đã xa cách nhiều năm, không ngờ hắn lại gặp Quách Dung Dung ở nơi này.

Quách Dung Dung từng đi làm ở bệnh viện chiến khu Lang Quân Bắc Cảnh một năm.

Lúc đó hắn chỉ có mười ba tuổi. Quách Dung Dung lớn hơn hắn sáu tuổi.

Bởi vì một lần trọng thương mà bọn họ quen biết ở bệnh viện chiến khu, Quách Dung Dung là y tá chuyên phụ trách chăm sóc hắn.

Quách Dung Dung nghe nói hắn chưa đến mười tuổi đã bắt đầu ra chiến trường nên đặt cho hắn một biệt hiệu là "Sói con".

Nhớ lại chuyện cũ làm Lâm Vũ bất giác lộ ra nụ cười.

Sau giây lát thất thần, Lâm Vũ nhanh chóng cầm lấy khuyên tai rồi cất bước đi hướng hai người.

"Chị Dung Dung, thật là trùng hợp quá!" Còn cách mấy mét mà hắn đã lên tiếng chào hỏi Quách Dung Dung.

"Thật là em sao!" Trên mặt Quách Dung Dung đầy mừng rỡ, đưa tay sờ lên đầu Lâm Vũ.

Lâm Vũ vô thức né tránh, Quách Dung Dung lập tức không vui mà trêu ghẹo: "Thế nào, chị hết được sờ đầu em rồi sao?”

"Em cũng lớn rồi mà." Lâm Vũ cười ha hả nói. Tha hương gặp cố nhân, trong lòng hẳn cũng rất vui mừng.

Mặc dù nhiều năm không gặp nhưng tính cách của Quách Dung Dung vẫn không thay đổi, vẫn mang dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt đó.

"Thôi đi!" Quách Dung Dung bĩu môi, hừ nhẹ và nói: "Em lớn đến mấy cũng là sói con của chị!"

"Cái này thì đúng." Lâm Vũ gật đầu nói phải rồi nhìn chàng trai tuấn tú bên cạnh, cố ý nói tránh đi: "Đây là bạn trai của chị phải không?”

Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Sau khi ăn điểm tâm, Thẩm Khanh Nguyệt liền đến nói chuyện làm ăn với Phạm Quảng Sinh.Lâm Vũ không đi cùng mà chỉ gọi Ninh Loạn cho một người đưa cô đi, thuận đường bảo vệ an toàn cho cô luôn.Chuyện gì Thẩm Khanh Nguyệt tự xử lý được thì hắn vẫn hi vọng cô tự làm.Dù quá trình khúc chiết phiền toái một chút cũng không sao, chỉ cần cô có thể tìm được giá trị của bản thân từ những chuyện này là được.Đưa mắt nhìn Thẩm Khanh Nguyệt đi xa, Lâm Vũ quay đầu dặn dò Ninh Loạn: “Tôi ra ngoài đi dạo, anh phải luôn giữ liên lạc với Diệu Thủ, có tin tức xác thực thì phải lập tức cho tôi biết.""Vâng!" Ninh Loạn trả lời rồi gọi thủ hạ sắp xếp xe cho Lâm Vũ.Lâm Vũ xua tay ra hiệu không cần rồi đi ra khỏi phủ quân chủ.Rất nhanh Lâm Vũ đã đi đến trung tâm thành phố Hải Châu.Lâm Vũ đi vào cửa hàng rồi bước thẳng đến khu trang sức.Hồi sáng khi nhìn thấy lỗ tai Thẩm Khanh Nguyệt thì hắn mới ý thức được hình như mình chưa từng tặng thứ gì cho Thẩm Khanh Nguyệt.Mặc dù hắn biết Thẩm Khanh Nguyệt không quan tâm đến những vật này, nhưng không quan tâm không có nghĩa là không thích.Lỗ tai trắng ngần của cô mà phối hợp với đôi khuyên tai xinh đẹp nữa thì sẽ đẹp đến mức nào?Nghĩ đến dáng vẻ khi Thẩm Khanh Nguyệt đeo khuyên tai mình tặng, trong lòng Lâm Vũ đột nhiên rất xao động, lập tức tăng tốc bước vào khu trang sức.Mục tiêu của hắn rất rõ ràng.Rất nhanh hắn đã chọn trúng một đôi khuyên tai bảo thạch lam.“Sói con!"Lâm Vũ vừa giao tiền xong thì bên tai đột nhiên vang lên một tiếng kinh hô. Lâm Vũ đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài tiệm trang sức.Cách tiệm trang sức mấy mét có một nam một nữ đang nhìn mình.Người nam có vẻ hơi non nớt, chừng hai mươi tuổi.Người nữ trưởng thành hào phóng, trên mặt đầy vẻ sợ hãi lẫn vui mừng. Là Quách Dung Dung!Lâm Vũ kinh ngạc.Đã xa cách nhiều năm, không ngờ hắn lại gặp Quách Dung Dung ở nơi này.Quách Dung Dung từng đi làm ở bệnh viện chiến khu Lang Quân Bắc Cảnh một năm.Lúc đó hắn chỉ có mười ba tuổi. Quách Dung Dung lớn hơn hắn sáu tuổi.Bởi vì một lần trọng thương mà bọn họ quen biết ở bệnh viện chiến khu, Quách Dung Dung là y tá chuyên phụ trách chăm sóc hắn.Quách Dung Dung nghe nói hắn chưa đến mười tuổi đã bắt đầu ra chiến trường nên đặt cho hắn một biệt hiệu là "Sói con".Nhớ lại chuyện cũ làm Lâm Vũ bất giác lộ ra nụ cười.Sau giây lát thất thần, Lâm Vũ nhanh chóng cầm lấy khuyên tai rồi cất bước đi hướng hai người."Chị Dung Dung, thật là trùng hợp quá!" Còn cách mấy mét mà hắn đã lên tiếng chào hỏi Quách Dung Dung."Thật là em sao!" Trên mặt Quách Dung Dung đầy mừng rỡ, đưa tay sờ lên đầu Lâm Vũ.Lâm Vũ vô thức né tránh, Quách Dung Dung lập tức không vui mà trêu ghẹo: "Thế nào, chị hết được sờ đầu em rồi sao?”"Em cũng lớn rồi mà." Lâm Vũ cười ha hả nói. Tha hương gặp cố nhân, trong lòng hẳn cũng rất vui mừng.Mặc dù nhiều năm không gặp nhưng tính cách của Quách Dung Dung vẫn không thay đổi, vẫn mang dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt đó."Thôi đi!" Quách Dung Dung bĩu môi, hừ nhẹ và nói: "Em lớn đến mấy cũng là sói con của chị!""Cái này thì đúng." Lâm Vũ gật đầu nói phải rồi nhìn chàng trai tuấn tú bên cạnh, cố ý nói tránh đi: "Đây là bạn trai của chị phải không?”

Chương 146: C146: Mặc dù hắn biết