Tác giả:

Ở vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục…

Chương 279: C279: Thật sao

Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Diện tích đất hơn hai mẫu một chút, còn không bằng một nửa Thẩm gia. Nhưng mà, hoàn cảnh xung quanh thì rất tốt.Hơn nữa, cách Thẩm gia cũng chỉ có ba bốn cây số.Khoảng thời gian trước, công ty của chủ nhân căn biệt thự xảy ra chút vấn đề, bây giờ đang bán căn biệt thự này để lấy vốn.Căn biệt thự này vừa khéo nằm ngược hướng với tuyến đường đưa đón Thẩm Khanh Nguyệt mỗi ngày.Nếu không phải Lạc Trường Phong tra ra được, hắn cũng không chú ý tới căn biệt thự này.Chỉ vừa nhìn một cái, trong lòng Lâm Vũ liền có quyết định.Lúc Lâm Vũ tới, còn chưa xuống xe, đã thấy phía trước cổng biệt thự có hai chiếc xe đang đậu, còn có nhân viên sale mặc vest đen dẫn người tới xem nhà.Xem ra, người vừa ý nơi này không chỉ có một mình hắn!Lâm Vũ xuống xe, đối phương dường như cũng đã xem kha khá rồi, đang cùng nhân viên sale đi ra ngoài.Một nam một nữ, chồng già vợ trẻ.Cô gái trẻ ôm lấy cánh tay của một người đàn ông tầm bốn năm chục tuổi, cử chỉ thân mật.Nghe lời nói, dường như rất hài lòng với nơi này.“Không đến nỗi bị người ta giành trước đấy chứ?”Trong lòng Lâm Vũ thầm kêu không ổn.Nếu như người ta đã ký hợp đồng đặt cọc thì cho dù bản thân có quyền có thế cũng không thể cưỡng ép mà cướp căn biệt thự này về được.Nếu thật sự như vậy, e là chỉ còn cách mua lại căn biệt thự trong tay cặp vợ chồng này thôi.Nghĩ tới đây, Lâm Vũ kéo cửa xe bước xuống, cười nói với cô nhân viên sale: “Chào cô, cho tôi hỏi một chút, căn biệt thự này đã bán chưa? Nếu vẫn chưa bán thì...”“Bán hay chưa thì liên quan đéo gì đến mày!”Cô nhân viên sale còn chưa đáp, người đàn ông trung niên bụng phệ kia đã khó chịu ngắt lời Lâm Vũ, phì cười: “Lế nào mày mua nổi căn biệt thự này chắc?”Lâm Vũ liếc mắt nhìn ông ta, lãnh đạm nói: “Tôi đúng thật là mua nổi đấy!”“Mày mua nổi cái c*c* ấy!”Người đàn ông trung niên nhấc tay chỉ vào chiếc xe của Lâm Vũ, phì cười, nói: “Mày cứ mua được một chiếc xe cho ra hồn đi đã! Lái cái xe rách nát này mà giả vờ cái gì chứ!”Cái xe rách nát?Lâm Vũ quay đầu nhìn xe của mình, trong lòng hiểu ra.Chẳng trách mà người ta vừa nhìn đã cảm thấy hắn không mua nổi căn biệt thự này, hiển nhiên là vì chiếc xe sản xuất trong nước này rồi!Chiếc xe giá bình dân sản xuất trong nước của hắn, đặt cạnh chiếc xe sang nhập khẩu giá trị mấy trăm vạn kia, xét mọi phương diện đúng là đều bị người ta nghiền nát.“Tôi lái xe gì cũng không liên quan tới ông.”Lâm Vũ lười quan tâm tới ông ta, lại hỏi cô nhân viên sale: “Nếu như căn biệt thự này chưa bán ra, vậy tôi muốn mua luôn bây giờ.”“Thật sao?” Nhân viên sale lập tức vui mừng, lại nhìn hắn với ánh mắt bán tín bán nghi, mỉm cười đáp: “Anh chàng đẹp trai này, anh đừng đùa tôi nhé, giá bán của căn biệt thự này lên tới một trăm triệu đấy!”Tuy rất vui mừng, nhưng nhân viên sale vẫn chưa bị che mờ lí trí.Nhân viên sale có thể bán những loại biệt thự như này, ít nhiều cũng có sự từng trải.Những loại người có tiền, đương nhiên cũng tiếp xúc qua không ít.Nhưng mà, người giàu mà lái chiếc xe có khoảng mười vạn đi mua căn biệt thự trị giá cả trăm triệu, cô ta đúng là chưa thấy bao giờ.“Gô trông tôi giống đang đùa lắm à?”Lâm Vũ cười nhạt: “Nếu như không có vấn đề gì khác, bây giờ tôi có thể chuyển khoản, ký hợp đồng.”“Diễn, cứ diễn nữa đi!”Lúc này, cô gái yêu kiều đang khoác tay người đàn ông trung niên lại phì cười, đồng thời nói với cô nhân viên sale: “Tiểu Viên, cô đừng để người ta lừa! Loại đàn ông này tôi gặp nhiều rồi! Giả vờ là người giàu khiêm tốn, thật ra là muốn lừa tiền lừa sắc!”

Diện tích đất hơn hai mẫu một chút, còn không bằng một nửa Thẩm gia. Nhưng mà, hoàn cảnh xung quanh thì rất tốt.

Hơn nữa, cách Thẩm gia cũng chỉ có ba bốn cây số.

Khoảng thời gian trước, công ty của chủ nhân căn biệt thự xảy ra chút vấn đề, bây giờ đang bán căn biệt thự này để lấy vốn.

Căn biệt thự này vừa khéo nằm ngược hướng với tuyến đường đưa đón Thẩm Khanh Nguyệt mỗi ngày.

Nếu không phải Lạc Trường Phong tra ra được, hắn cũng không chú ý tới căn biệt thự này.

Chỉ vừa nhìn một cái, trong lòng Lâm Vũ liền có quyết định.

Lúc Lâm Vũ tới, còn chưa xuống xe, đã thấy phía trước cổng biệt thự có hai chiếc xe đang đậu, còn có nhân viên sale mặc vest đen dẫn người tới xem nhà.

Xem ra, người vừa ý nơi này không chỉ có một mình hắn!

Lâm Vũ xuống xe, đối phương dường như cũng đã xem kha khá rồi, đang cùng nhân viên sale đi ra ngoài.

Một nam một nữ, chồng già vợ trẻ.

Cô gái trẻ ôm lấy cánh tay của một người đàn ông tầm bốn năm chục tuổi, cử chỉ thân mật.

Nghe lời nói, dường như rất hài lòng với nơi này.

“Không đến nỗi bị người ta giành trước đấy chứ?”

Trong lòng Lâm Vũ thầm kêu không ổn.

Nếu như người ta đã ký hợp đồng đặt cọc thì cho dù bản thân có quyền có thế cũng không thể cưỡng ép mà cướp căn biệt thự này về được.

Nếu thật sự như vậy, e là chỉ còn cách mua lại căn biệt thự trong tay cặp vợ chồng này thôi.

Nghĩ tới đây, Lâm Vũ kéo cửa xe bước xuống, cười nói với cô nhân viên sale: “Chào cô, cho tôi hỏi một chút, căn biệt thự này đã bán chưa? Nếu vẫn chưa bán thì...”

“Bán hay chưa thì liên quan đéo gì đến mày!”

Cô nhân viên sale còn chưa đáp, người đàn ông trung niên bụng phệ kia đã khó chịu ngắt lời Lâm Vũ, phì cười: “Lế nào mày mua nổi căn biệt thự này chắc?”

Lâm Vũ liếc mắt nhìn ông ta, lãnh đạm nói: “Tôi đúng thật là mua nổi đấy!”

“Mày mua nổi cái c*c* ấy!”

Người đàn ông trung niên nhấc tay chỉ vào chiếc xe của Lâm Vũ, phì cười, nói: “Mày cứ mua được một chiếc xe cho ra hồn đi đã! Lái cái xe rách nát này mà giả vờ cái gì chứ!”

Cái xe rách nát?

Lâm Vũ quay đầu nhìn xe của mình, trong lòng hiểu ra.

Chẳng trách mà người ta vừa nhìn đã cảm thấy hắn không mua nổi căn biệt thự này, hiển nhiên là vì chiếc xe sản xuất trong nước này rồi!

Chiếc xe giá bình dân sản xuất trong nước của hắn, đặt cạnh chiếc xe sang nhập khẩu giá trị mấy trăm vạn kia, xét mọi phương diện đúng là đều bị người ta nghiền nát.

“Tôi lái xe gì cũng không liên quan tới ông.”

Lâm Vũ lười quan tâm tới ông ta, lại hỏi cô nhân viên sale: “Nếu như căn biệt thự này chưa bán ra, vậy tôi muốn mua luôn bây giờ.”

“Thật sao?” Nhân viên sale lập tức vui mừng, lại nhìn hắn với ánh mắt bán tín bán nghi, mỉm cười đáp: “Anh chàng đẹp trai này, anh đừng đùa tôi nhé, giá bán của căn biệt thự này lên tới một trăm triệu đấy!”

Tuy rất vui mừng, nhưng nhân viên sale vẫn chưa bị che mờ lí trí.

Nhân viên sale có thể bán những loại biệt thự như này, ít nhiều cũng có sự từng trải.

Những loại người có tiền, đương nhiên cũng tiếp xúc qua không ít.

Nhưng mà, người giàu mà lái chiếc xe có khoảng mười vạn đi mua căn biệt thự trị giá cả trăm triệu, cô ta đúng là chưa thấy bao giờ.

“Gô trông tôi giống đang đùa lắm à?”

Lâm Vũ cười nhạt: “Nếu như không có vấn đề gì khác, bây giờ tôi có thể chuyển khoản, ký hợp đồng.”

“Diễn, cứ diễn nữa đi!”

Lúc này, cô gái yêu kiều đang khoác tay người đàn ông trung niên lại phì cười, đồng thời nói với cô nhân viên sale: “Tiểu Viên, cô đừng để người ta lừa! Loại đàn ông này tôi gặp nhiều rồi! Giả vờ là người giàu khiêm tốn, thật ra là muốn lừa tiền lừa sắc!”

Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Diện tích đất hơn hai mẫu một chút, còn không bằng một nửa Thẩm gia. Nhưng mà, hoàn cảnh xung quanh thì rất tốt.Hơn nữa, cách Thẩm gia cũng chỉ có ba bốn cây số.Khoảng thời gian trước, công ty của chủ nhân căn biệt thự xảy ra chút vấn đề, bây giờ đang bán căn biệt thự này để lấy vốn.Căn biệt thự này vừa khéo nằm ngược hướng với tuyến đường đưa đón Thẩm Khanh Nguyệt mỗi ngày.Nếu không phải Lạc Trường Phong tra ra được, hắn cũng không chú ý tới căn biệt thự này.Chỉ vừa nhìn một cái, trong lòng Lâm Vũ liền có quyết định.Lúc Lâm Vũ tới, còn chưa xuống xe, đã thấy phía trước cổng biệt thự có hai chiếc xe đang đậu, còn có nhân viên sale mặc vest đen dẫn người tới xem nhà.Xem ra, người vừa ý nơi này không chỉ có một mình hắn!Lâm Vũ xuống xe, đối phương dường như cũng đã xem kha khá rồi, đang cùng nhân viên sale đi ra ngoài.Một nam một nữ, chồng già vợ trẻ.Cô gái trẻ ôm lấy cánh tay của một người đàn ông tầm bốn năm chục tuổi, cử chỉ thân mật.Nghe lời nói, dường như rất hài lòng với nơi này.“Không đến nỗi bị người ta giành trước đấy chứ?”Trong lòng Lâm Vũ thầm kêu không ổn.Nếu như người ta đã ký hợp đồng đặt cọc thì cho dù bản thân có quyền có thế cũng không thể cưỡng ép mà cướp căn biệt thự này về được.Nếu thật sự như vậy, e là chỉ còn cách mua lại căn biệt thự trong tay cặp vợ chồng này thôi.Nghĩ tới đây, Lâm Vũ kéo cửa xe bước xuống, cười nói với cô nhân viên sale: “Chào cô, cho tôi hỏi một chút, căn biệt thự này đã bán chưa? Nếu vẫn chưa bán thì...”“Bán hay chưa thì liên quan đéo gì đến mày!”Cô nhân viên sale còn chưa đáp, người đàn ông trung niên bụng phệ kia đã khó chịu ngắt lời Lâm Vũ, phì cười: “Lế nào mày mua nổi căn biệt thự này chắc?”Lâm Vũ liếc mắt nhìn ông ta, lãnh đạm nói: “Tôi đúng thật là mua nổi đấy!”“Mày mua nổi cái c*c* ấy!”Người đàn ông trung niên nhấc tay chỉ vào chiếc xe của Lâm Vũ, phì cười, nói: “Mày cứ mua được một chiếc xe cho ra hồn đi đã! Lái cái xe rách nát này mà giả vờ cái gì chứ!”Cái xe rách nát?Lâm Vũ quay đầu nhìn xe của mình, trong lòng hiểu ra.Chẳng trách mà người ta vừa nhìn đã cảm thấy hắn không mua nổi căn biệt thự này, hiển nhiên là vì chiếc xe sản xuất trong nước này rồi!Chiếc xe giá bình dân sản xuất trong nước của hắn, đặt cạnh chiếc xe sang nhập khẩu giá trị mấy trăm vạn kia, xét mọi phương diện đúng là đều bị người ta nghiền nát.“Tôi lái xe gì cũng không liên quan tới ông.”Lâm Vũ lười quan tâm tới ông ta, lại hỏi cô nhân viên sale: “Nếu như căn biệt thự này chưa bán ra, vậy tôi muốn mua luôn bây giờ.”“Thật sao?” Nhân viên sale lập tức vui mừng, lại nhìn hắn với ánh mắt bán tín bán nghi, mỉm cười đáp: “Anh chàng đẹp trai này, anh đừng đùa tôi nhé, giá bán của căn biệt thự này lên tới một trăm triệu đấy!”Tuy rất vui mừng, nhưng nhân viên sale vẫn chưa bị che mờ lí trí.Nhân viên sale có thể bán những loại biệt thự như này, ít nhiều cũng có sự từng trải.Những loại người có tiền, đương nhiên cũng tiếp xúc qua không ít.Nhưng mà, người giàu mà lái chiếc xe có khoảng mười vạn đi mua căn biệt thự trị giá cả trăm triệu, cô ta đúng là chưa thấy bao giờ.“Gô trông tôi giống đang đùa lắm à?”Lâm Vũ cười nhạt: “Nếu như không có vấn đề gì khác, bây giờ tôi có thể chuyển khoản, ký hợp đồng.”“Diễn, cứ diễn nữa đi!”Lúc này, cô gái yêu kiều đang khoác tay người đàn ông trung niên lại phì cười, đồng thời nói với cô nhân viên sale: “Tiểu Viên, cô đừng để người ta lừa! Loại đàn ông này tôi gặp nhiều rồi! Giả vờ là người giàu khiêm tốn, thật ra là muốn lừa tiền lừa sắc!”

Chương 279: C279: Thật sao