Chào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng…

Chương 5: Kẻ bám đuôi

Người Kể ChuyệnTác giả: Người Kể ChuyệnTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámChào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng… Cúc cố gọi và gửi tin nhắn cho Vi nhưng đều thất bại. Rõ ràng lúc nãy cô vẫn có thể chơi game, như thế nào lại đột ngột mất sóng. Cô chợt rợn người, cảm giác có mối nguy hiểm sau lưng khiến cô hốt hoảng. Cô nhìn xung quanh, mình đang ở gần bãi đậu xe của trường. Vào giờ này, hầu hết các sinh viên đều về nhà nên xung quanh đây vô cùng trống trải. Trời mùa đông tối rất nhanh. Bây giờ chỉ mới chập chạng tối nhưng cô dám chắc, chị vài phút nữa thôi, cả bải đất này sẽ bị nhuộm một màu đen nghịt. Cô khoác ba lô lên vai, cầm tui xách của mình, cố tỏ ra tự nhiên mà đứng dậy. Cô quay phắt ra phía sau, vẫn không có ai cả. Cô bắt đầu di chuyển, sau đó chạy nhanh hơn. Cô quay về phía sau, vẫn không có bất kỳ ai. Cô khẽ thở dài, có phải là mình quá đa nghi không? Dù gì đây cũng là trong trường, cảnh sát và nhân viên an ninh ở khắp nơi, sẽ không có kẻ nào liều mạng như vậy. Nhẹ thả chậm tốc độ, đột nhiên từ phía xa, cô thấy có một bóng đen nhảy vào vùng cây cách cô không xa lắm. Cô giật bắt mình, lao nhanh về phía bãi đỗ xe.Bãi đỗ xe nằm trong tầng hầm của trường. Cô biết chạy vào đây lại càng nguy hiểm vì nơi này vô cùng vắng và tối. Thế nhưng chỉ khi vào trong xe và lái đi mới là biện pháp tốt nhất để cắt đuôi. Bước chân của cô nặng ch*ch. Đói, cặp sách nặng, chưa kể việc gần như chết đuối rút cạn sức lực của cô. Cô quay về phía sau, kẻ bám đuôi không ngần ngại mà đuổi theo cô. Có lẽ hắn đoán được ý định của cô, cũng có thể hắn cảm thấy cơ hội của hắn tới rồi.Cô dùng ý chí của mình để tăng nhanh tốc độ. Cô thở hồng hộc, nấp vào vài chiếc xe quanh đó. Cô cố thả nhẹ nhịp thở, bình ổn tâm trạng. Điện thoại vẫn là dấu hiệu mất sóng chán ghét. Cô nằm xấp xuống, ngó qua hầm xe. Cô thấy một đôi dầy thể thao dừng lại ở cồng vào. Có lẽ hắn phân vân không biết đi hướng nào. Cùng lúc ấy có một chiếc ô tô chạy ra. Nhờ tiếng động cơ ồn ào, cô nhanh chóng luồn qua các chiếc xe khác, chạy tới xe của mình.Cô vội vàng lục túi xách để tìm chìa khóa. Nhưng mà hình như, chùm chìa khóa của cô đã bị bỏ quên ở nhà rồi.

Cúc cố gọi và gửi tin nhắn cho Vi nhưng đều thất bại. Rõ ràng lúc nãy cô vẫn có thể chơi game, như thế nào lại đột ngột mất sóng. Cô chợt rợn người, cảm giác có mối nguy hiểm sau lưng khiến cô hốt hoảng. Cô nhìn
xung quanh, mình đang ở gần bãi đậu xe của trường. Vào giờ này, hầu hết
các sinh viên đều về nhà nên xung quanh đây vô cùng trống trải. Trời mùa đông tối rất nhanh. Bây giờ chỉ mới chập chạng tối nhưng cô dám chắc,
chị vài phút nữa thôi, cả bải đất này sẽ bị nhuộm một màu đen nghịt. Cô
khoác ba lô lên vai, cầm tui xách của mình, cố tỏ ra tự nhiên mà đứng
dậy. Cô quay phắt ra phía sau, vẫn không có ai cả. Cô bắt đầu di chuyển, sau đó chạy nhanh hơn. Cô quay về phía sau, vẫn không có bất kỳ ai. Cô
khẽ thở dài, có phải là mình quá đa nghi không? Dù gì đây cũng là trong
trường, cảnh sát và nhân viên an ninh ở khắp nơi, sẽ không có kẻ nào
liều mạng như vậy. Nhẹ thả chậm tốc độ, đột nhiên từ phía xa, cô thấy có một bóng đen nhảy vào vùng cây cách cô không xa lắm. Cô giật bắt mình,
lao nhanh về phía bãi đỗ xe.

Bãi đỗ xe nằm trong tầng hầm của trường.
Cô biết chạy vào đây lại càng nguy hiểm vì nơi này vô cùng vắng và tối.
Thế nhưng chỉ khi vào trong xe và lái đi mới là biện pháp tốt nhất để
cắt đuôi. Bước chân của cô nặng ch*ch. Đói, cặp sách nặng, chưa kể việc
gần như chết đuối rút cạn sức lực của cô. Cô quay về phía sau, kẻ bám
đuôi không ngần ngại mà đuổi theo cô. Có lẽ hắn đoán được ý định của cô, cũng có thể hắn cảm thấy cơ hội của hắn tới rồi.

Cô dùng ý chí của mình để tăng nhanh tốc
độ. Cô thở hồng hộc, nấp vào vài chiếc xe quanh đó. Cô cố thả nhẹ nhịp
thở, bình ổn tâm trạng. Điện thoại vẫn là dấu hiệu mất sóng chán ghét.
Cô nằm xấp xuống, ngó qua hầm xe. Cô thấy một đôi dầy thể thao dừng lại ở cồng vào. Có lẽ hắn phân vân không biết đi hướng nào. Cùng lúc ấy có
một chiếc ô tô chạy ra. Nhờ tiếng động cơ ồn ào, cô nhanh chóng luồn qua các chiếc xe khác, chạy tới xe của mình.

Cô vội vàng lục túi xách để tìm chìa khóa. Nhưng mà hình như, chùm chìa khóa của cô đã bị bỏ quên ở nhà rồi.

Người Kể ChuyệnTác giả: Người Kể ChuyệnTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámChào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng… Cúc cố gọi và gửi tin nhắn cho Vi nhưng đều thất bại. Rõ ràng lúc nãy cô vẫn có thể chơi game, như thế nào lại đột ngột mất sóng. Cô chợt rợn người, cảm giác có mối nguy hiểm sau lưng khiến cô hốt hoảng. Cô nhìn xung quanh, mình đang ở gần bãi đậu xe của trường. Vào giờ này, hầu hết các sinh viên đều về nhà nên xung quanh đây vô cùng trống trải. Trời mùa đông tối rất nhanh. Bây giờ chỉ mới chập chạng tối nhưng cô dám chắc, chị vài phút nữa thôi, cả bải đất này sẽ bị nhuộm một màu đen nghịt. Cô khoác ba lô lên vai, cầm tui xách của mình, cố tỏ ra tự nhiên mà đứng dậy. Cô quay phắt ra phía sau, vẫn không có ai cả. Cô bắt đầu di chuyển, sau đó chạy nhanh hơn. Cô quay về phía sau, vẫn không có bất kỳ ai. Cô khẽ thở dài, có phải là mình quá đa nghi không? Dù gì đây cũng là trong trường, cảnh sát và nhân viên an ninh ở khắp nơi, sẽ không có kẻ nào liều mạng như vậy. Nhẹ thả chậm tốc độ, đột nhiên từ phía xa, cô thấy có một bóng đen nhảy vào vùng cây cách cô không xa lắm. Cô giật bắt mình, lao nhanh về phía bãi đỗ xe.Bãi đỗ xe nằm trong tầng hầm của trường. Cô biết chạy vào đây lại càng nguy hiểm vì nơi này vô cùng vắng và tối. Thế nhưng chỉ khi vào trong xe và lái đi mới là biện pháp tốt nhất để cắt đuôi. Bước chân của cô nặng ch*ch. Đói, cặp sách nặng, chưa kể việc gần như chết đuối rút cạn sức lực của cô. Cô quay về phía sau, kẻ bám đuôi không ngần ngại mà đuổi theo cô. Có lẽ hắn đoán được ý định của cô, cũng có thể hắn cảm thấy cơ hội của hắn tới rồi.Cô dùng ý chí của mình để tăng nhanh tốc độ. Cô thở hồng hộc, nấp vào vài chiếc xe quanh đó. Cô cố thả nhẹ nhịp thở, bình ổn tâm trạng. Điện thoại vẫn là dấu hiệu mất sóng chán ghét. Cô nằm xấp xuống, ngó qua hầm xe. Cô thấy một đôi dầy thể thao dừng lại ở cồng vào. Có lẽ hắn phân vân không biết đi hướng nào. Cùng lúc ấy có một chiếc ô tô chạy ra. Nhờ tiếng động cơ ồn ào, cô nhanh chóng luồn qua các chiếc xe khác, chạy tới xe của mình.Cô vội vàng lục túi xách để tìm chìa khóa. Nhưng mà hình như, chùm chìa khóa của cô đã bị bỏ quên ở nhà rồi.

Chương 5: Kẻ bám đuôi