Chào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng…
Chương 6: William
Người Kể ChuyệnTác giả: Người Kể ChuyệnTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámChào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng… Cô hoảng loạn, làm thế nào mà cô lại có thể quên bén việc này chứ.Tin.Tiếng kèn từ còi ô tô vang dội. Cô nằm sấp xuống, chiếc xe chỉ cách cô khoảng 3 luồn ô tô. Cô lờ mờ nhìn thấy chiếc giày thể thao lúc trước. May mắn là vẩn còn vài chiếc ô tô xung quanh xe cô nên cô vẫn có chỗ ẩn nấp. Nếu cô đi dọc theo hướng này thì cô có thể thoát ra bằng cổng khác. Chiếc xe sau lưng cô đi mất, cô nhẹ chân bước đi. Đang đi được vài bước thì đột nhiên lúc này điện thoại reo. Trong căn hầm vắng lặng này, tiếng nhạc đặc biệt vang dội. Cô nhìn thấy người gọi tới là Vi. Cô hoảng sợ, nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, lao về phía cổng ra. Cô nhớ nếu chạy theo hướng này, cô sẽ chạy tới cổng sau của thư viện. Dù sắp đóng cửa nhưng thư viện giờ này vẫn còn rất đông sinh viên.Cô vừa chạy vừa nhấc điện thoại lên nghe, thế nhưng ở đầu bên kia chỉ là tiếng rè rè. Cô vừa thở hồng hồng, vừa cố nói.- Alo, Vi? Vi có nghe thấy không?Cô nhìn ra phía sau, trong khung cảnh tối lờ mờ của tầng hầm đỗ xe, cô nhìn thấy kẻ đuổi theo cô. Hắn khá cao, khoảng hơn một mét chín. Hắn mặc một cái áo khoác thể thao che hơn nữa mặt, quần thể và giày thể thao. Chỉ là loại thông dụng rẻ tiền. Hắn đuổi theo cô, tốc độ vô cùng nhanh. Cô cắm mặt chạy về phía trước, gào hét điên cuồng với bản thân.”Không thể bị bắt được, không thể bị bắt được.”Ngay khi nhìn thấy công thư viện trước mắt, cô mừng như muốn khóc. Cô quay đầu về phía sau nhưng không thấy kẻ bám đuôi nữa.Bụp.Cô va thẳng vào một người nào đó. Cô ngã xấp xuống, có phần choàng váng. Ngay khi cô lấy lại thăng bằng thì một bàn tay mạnh mẽ kéo cô lên.- Cậu không sao chứ.Cô nhìn người con trai trước mặt đang cúi xuống. Là một chàng trai người mỹ vô cùng xinh đẹp. Mái tóc nâu sậm hơi xoăn tung bay trong gió. Cô nhìn đờ đẫn nhìn con người trước mặt một vài giây, sau đó túm lấy cổ áo của anh ta, hét lên.- William, mày là đồ khốn.
Cô hoảng loạn, làm thế nào mà cô lại có thể quên bén việc này chứ.
Tin.
Tiếng kèn từ còi ô tô vang dội. Cô nằm
sấp xuống, chiếc xe chỉ cách cô khoảng 3 luồn ô tô. Cô lờ mờ nhìn thấy
chiếc giày thể thao lúc trước. May mắn là vẩn còn vài chiếc ô tô xung
quanh xe cô nên cô vẫn có chỗ ẩn nấp. Nếu cô đi dọc theo hướng này thì
cô có thể thoát ra bằng cổng khác. Chiếc xe sau lưng cô đi mất, cô nhẹ
chân bước đi. Đang đi được vài bước thì đột nhiên lúc này điện thoại
reo. Trong căn hầm vắng lặng này, tiếng nhạc đặc biệt vang dội. Cô nhìn
thấy người gọi tới là Vi. Cô hoảng sợ, nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, lao về
phía cổng ra. Cô nhớ nếu chạy theo hướng này, cô sẽ chạy tới cổng sau
của thư viện. Dù sắp đóng cửa nhưng thư viện giờ này vẫn còn rất đông
sinh viên.
Cô vừa chạy vừa nhấc điện thoại lên nghe, thế nhưng ở đầu bên kia chỉ là tiếng rè rè. Cô vừa thở hồng hồng, vừa cố nói.
- Alo, Vi? Vi có nghe thấy không?
Cô nhìn ra phía sau, trong khung cảnh tối lờ mờ của tầng hầm đỗ xe, cô nhìn thấy kẻ đuổi theo cô. Hắn khá cao,
khoảng hơn một mét chín. Hắn mặc một cái áo khoác thể thao che hơn nữa
mặt, quần thể và giày thể thao. Chỉ là loại thông dụng rẻ tiền. Hắn đuổi theo cô, tốc độ vô cùng nhanh. Cô cắm mặt chạy về phía trước, gào hét
điên cuồng với bản thân.
”Không thể bị bắt được, không thể bị bắt được.”
Ngay khi nhìn thấy công thư viện trước mắt, cô mừng như muốn khóc. Cô quay đầu về phía sau nhưng không thấy kẻ bám đuôi nữa.
Bụp.
Cô va thẳng vào một người nào đó. Cô ngã
xấp xuống, có phần choàng váng. Ngay khi cô lấy lại thăng bằng thì một
bàn tay mạnh mẽ kéo cô lên.
- Cậu không sao chứ.
Cô nhìn người con trai trước mặt đang cúi xuống. Là một chàng trai người mỹ vô cùng xinh đẹp. Mái tóc nâu sậm hơi xoăn tung bay trong gió. Cô nhìn đờ đẫn nhìn con người trước mặt một
vài giây, sau đó túm lấy cổ áo của anh ta, hét lên.
- William, mày là đồ khốn.
Người Kể ChuyệnTác giả: Người Kể ChuyệnTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámChào mọi người, mình là Người Kể Chuyện. Mấy dòng này các bạn đọc cũng được, không đọc cũng không sao. Thì sau khi thử hết mọi thể loại, cuối cùng mình vẫn thích kinh dị nhất, nhưng truyện mình ảo lòi ra ý. Nên sau đó mình nghĩ, tại sao không viết thứ gì đó gần gũi với bản thân, như vậy sẽ thật hơn, người đọc cũng thích thú hơn. Vì vậy mình quyết định dành thời gian để nhớ lại các sự kiên xảy ra thời thơ ấu để viết về câu chuyện này. Câu chuyện này tập hợp rất nhiều ý tưởng của mình. Vì mình đào hố nhiều lắm rồi nên quyết định nhét hết một đám lại với nhau. Đây bao gồm Trở Về Từ Cõi Chết, Ký Túc Xá, Một Trăm Câu Chuyện Ma,... Mình không dám chắc chuyện sẽ ra thường xuyên, gần năm cuối đại học, phải học nhiều thứ lắm, nên rãnh thì viết thôi. À, chuyện này cũng sẽ bao gồm những cụm từ về chuyên khoa, với lại trong đây sẽ có rất nhiều những thí nghiệm thú vị về ma quỷ, sự sống và cái chết, mình sẽ cố dịch sát nghĩa nhất hoặc giải thích đơn giản dễ hiểu nhất có thể nha. Mình cũng sẽ dùng… Cô hoảng loạn, làm thế nào mà cô lại có thể quên bén việc này chứ.Tin.Tiếng kèn từ còi ô tô vang dội. Cô nằm sấp xuống, chiếc xe chỉ cách cô khoảng 3 luồn ô tô. Cô lờ mờ nhìn thấy chiếc giày thể thao lúc trước. May mắn là vẩn còn vài chiếc ô tô xung quanh xe cô nên cô vẫn có chỗ ẩn nấp. Nếu cô đi dọc theo hướng này thì cô có thể thoát ra bằng cổng khác. Chiếc xe sau lưng cô đi mất, cô nhẹ chân bước đi. Đang đi được vài bước thì đột nhiên lúc này điện thoại reo. Trong căn hầm vắng lặng này, tiếng nhạc đặc biệt vang dội. Cô nhìn thấy người gọi tới là Vi. Cô hoảng sợ, nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, lao về phía cổng ra. Cô nhớ nếu chạy theo hướng này, cô sẽ chạy tới cổng sau của thư viện. Dù sắp đóng cửa nhưng thư viện giờ này vẫn còn rất đông sinh viên.Cô vừa chạy vừa nhấc điện thoại lên nghe, thế nhưng ở đầu bên kia chỉ là tiếng rè rè. Cô vừa thở hồng hồng, vừa cố nói.- Alo, Vi? Vi có nghe thấy không?Cô nhìn ra phía sau, trong khung cảnh tối lờ mờ của tầng hầm đỗ xe, cô nhìn thấy kẻ đuổi theo cô. Hắn khá cao, khoảng hơn một mét chín. Hắn mặc một cái áo khoác thể thao che hơn nữa mặt, quần thể và giày thể thao. Chỉ là loại thông dụng rẻ tiền. Hắn đuổi theo cô, tốc độ vô cùng nhanh. Cô cắm mặt chạy về phía trước, gào hét điên cuồng với bản thân.”Không thể bị bắt được, không thể bị bắt được.”Ngay khi nhìn thấy công thư viện trước mắt, cô mừng như muốn khóc. Cô quay đầu về phía sau nhưng không thấy kẻ bám đuôi nữa.Bụp.Cô va thẳng vào một người nào đó. Cô ngã xấp xuống, có phần choàng váng. Ngay khi cô lấy lại thăng bằng thì một bàn tay mạnh mẽ kéo cô lên.- Cậu không sao chứ.Cô nhìn người con trai trước mặt đang cúi xuống. Là một chàng trai người mỹ vô cùng xinh đẹp. Mái tóc nâu sậm hơi xoăn tung bay trong gió. Cô nhìn đờ đẫn nhìn con người trước mặt một vài giây, sau đó túm lấy cổ áo của anh ta, hét lên.- William, mày là đồ khốn.