Ở vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục…
Chương 388: Ngày thứ hai
Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Ngày thứ hai.Khi màn đêm chuẩn bị buông xuống, bọn họ tới một thị trấn nhỏ.Đây là trấn nhỏ gần nhất, cách sơn cốc sương mù khoảng trăm cây số. Trấn không lớn, lại thêm trời sắp tối, nhìn có vẻ hiu quạnh.Sau khi lượn vòng quanh trấn gần một vòng, ba người vào trong một tiệm nhỏ ngồi.Tiệm không lớn, mà trông còn có vẻ hơi cũ nát, lác đác có mấy bàn là có khách.Kể từ lúc ngồi xuống, ánh mắt của Đằng Nghĩa luôn hướng ra bên ngoài tiệm, ánh mắt lướt nhanh qua từng người qua đường.Nhưng mà, cái bóng người khiến anh ta ngày nhớ đêm mong kia tới cuối cùng vẫn không xuất hiện.Mà hai người kia biết rõ tâm trạng hiện tại của anh ta nên cũng mặc kệ anh ta.Ánh mắt Lâm Vũ lướt qua một lượt mấy bàn khách trong tiệm, lại thấp giọng nói với Lạc Trường Phong: “Võ giả tới đây hình như cũng không ít!”Lượn một vòng quanh đây, hắn đã thấy không dưới mười võ giả.Độ tuổi không giống nhau, thực lực có cao có thấp.“Quả thực không ít.”Lạc Trường Phong gật đầu nói: “Nếu như vận may đủ lớn, ở trong chợ Quỷ Sương này giao dịch được bảo đao, bảo kiếm, thậm chí là một vài bí kíp võ thuật thất truyền gì đó cũng đều có khả năng! Cho nên mới thu hút nhiều võ giả tới thử vận may như vậy.”Là vậy sao?Trong mắt Lâm Vũ lóe lên một ánh mắt khác thường, vuốt cằm, nói: “Vậy trong chợ Quỷ Sương này, không có kẻ ỷ mạnh h**p yếu, cướp đoạt đồ của người khác sao?”Lâm Vũ biết rõ, nơi tụ hội nhiều võ giả thì thường lắm thị phi.Ý mạnh h**p yếu, dùng võ thuật làm chuyện sai trái, vân vân...Thế giới của võ giả vốn là cá lớn nuốt cá bé.Lạc Trường Phong hiểu ý của Lâm Vũ, lắc đầu nói: “Ở chợ Quỷ Sương, kẻ phá hoại quy tắc, cướp đồ của người khác, không có kẻ nào sống sót trở ra! Lâu dần, liền không ai dám vi phạm quy tắc.”“Ồ?"Lâm Vũ ngạc nhiên: “Nói như vậy thì chủ nhân của chợ Quỷ Sương không hề đơn giản đâu!”Lạc Trường Phong nói: “Nói đơn giản thì cũng đơn giản, nói không đơn giản thì cũng không đơn giản.”“Là sao?”Lâm Vũ lại ngạc nhiên nhìn Lạc Trường Phong.Có thể khiến cho Lạc Trường Phong nói ra câu này, đã có thể nói rõ người này không đơn giản rồi.Lạc Trường Phong đáp: “Chủ nhân của chợ Quỷ Sương tên là Lương Trung Nguyên, thực lực ở tầm giữa Luyện Thần Cảnh và Quy Nguyên Cảnh, thuộc hạ chưa từng đấu qua với ông ta, cụ thể thực lực của ông ta như nào, vẫn chưa rõ lắm”“Bản thân Lương Trung Nguyên sẽ giao dịch một số thứ, nếu như thứ người khác mang tới mà ông ta vừa mắt, ông ta sẽ chủ động giao dịch với người đó.”“Nhưng dựa trên điều tra, ông ta hình như chưa từng ép mua ép bán.”“Cho nên trông ông ta có vẻ rất đơn giản, chỉ là giao dịch bình thường mà thôi.”“Thuộc hạ cảm thấy ông ta mở ra chợ Quỷ Sương này, thật ra có mục đích khác, chỉ là thuộc hạ vẫn chưa tra ra được mục đích của ông ta, cho nên mới nói, người này vừa đơn giản, lại vừa không đơn giản.Nghe Lạc Trường Phong nói vậy, Lâm Vũ không khỏi gật đầu.Chợ Quỷ Sương này vốn dĩ là bất thường.Nếu nói Lương Trung Nguyên mở ra chợ Quỷ Sương này chỉ là để giao dịch thương phẩm, hẳn cũng không tin.Nhưng nếu bản thân Lương Trung Nguyên tự mình tuân thủ quy tắc, không làm ra chuyện gì quá đáng, thì cũng không cần phá hủy lập tức, cứ từ từ điều tra thôi!Nếu như là hồ ly, dưới sự truy xét của Lạc Trường Phong, thì tới cuối cùng vẫn sẽ lộ đuôi ra thôi.
Ngày thứ hai.
Khi màn đêm chuẩn bị buông xuống, bọn họ tới một thị trấn nhỏ.
Đây là trấn nhỏ gần nhất, cách sơn cốc sương mù khoảng trăm cây số. Trấn không lớn, lại thêm trời sắp tối, nhìn có vẻ hiu quạnh.
Sau khi lượn vòng quanh trấn gần một vòng, ba người vào trong một tiệm nhỏ ngồi.
Tiệm không lớn, mà trông còn có vẻ hơi cũ nát, lác đác có mấy bàn là có khách.
Kể từ lúc ngồi xuống, ánh mắt của Đằng Nghĩa luôn hướng ra bên ngoài tiệm, ánh mắt lướt nhanh qua từng người qua đường.
Nhưng mà, cái bóng người khiến anh ta ngày nhớ đêm mong kia tới cuối cùng vẫn không xuất hiện.
Mà hai người kia biết rõ tâm trạng hiện tại của anh ta nên cũng mặc kệ anh ta.
Ánh mắt Lâm Vũ lướt qua một lượt mấy bàn khách trong tiệm, lại thấp giọng nói với Lạc Trường Phong: “Võ giả tới đây hình như cũng không ít!”
Lượn một vòng quanh đây, hắn đã thấy không dưới mười võ giả.
Độ tuổi không giống nhau, thực lực có cao có thấp.
“Quả thực không ít.”
Lạc Trường Phong gật đầu nói: “Nếu như vận may đủ lớn, ở trong chợ Quỷ Sương này giao dịch được bảo đao, bảo kiếm, thậm chí là một vài bí kíp võ thuật thất truyền gì đó cũng đều có khả năng! Cho nên mới thu hút nhiều võ giả tới thử vận may như vậy.”
Là vậy sao?
Trong mắt Lâm Vũ lóe lên một ánh mắt khác thường, vuốt cằm, nói: “Vậy trong chợ Quỷ Sương này, không có kẻ ỷ mạnh h**p yếu, cướp đoạt đồ của người khác sao?”
Lâm Vũ biết rõ, nơi tụ hội nhiều võ giả thì thường lắm thị phi.
Ý mạnh h**p yếu, dùng võ thuật làm chuyện sai trái, vân vân...
Thế giới của võ giả vốn là cá lớn nuốt cá bé.
Lạc Trường Phong hiểu ý của Lâm Vũ, lắc đầu nói: “Ở chợ Quỷ Sương, kẻ phá hoại quy tắc, cướp đồ của người khác, không có kẻ nào sống sót trở ra! Lâu dần, liền không ai dám vi phạm quy tắc.”
“Ồ?"
Lâm Vũ ngạc nhiên: “Nói như vậy thì chủ nhân của chợ Quỷ Sương không hề đơn giản đâu!”
Lạc Trường Phong nói: “Nói đơn giản thì cũng đơn giản, nói không đơn giản thì cũng không đơn giản.”
“Là sao?”
Lâm Vũ lại ngạc nhiên nhìn Lạc Trường Phong.
Có thể khiến cho Lạc Trường Phong nói ra câu này, đã có thể nói rõ người này không đơn giản rồi.
Lạc Trường Phong đáp: “Chủ nhân của chợ Quỷ Sương tên là Lương Trung Nguyên, thực lực ở tầm giữa Luyện Thần Cảnh và Quy Nguyên Cảnh, thuộc hạ chưa từng đấu qua với ông ta, cụ thể thực lực của ông ta như nào, vẫn chưa rõ lắm”
“Bản thân Lương Trung Nguyên sẽ giao dịch một số thứ, nếu như thứ người khác mang tới mà ông ta vừa mắt, ông ta sẽ chủ động giao dịch với người đó.”
“Nhưng dựa trên điều tra, ông ta hình như chưa từng ép mua ép bán.”
“Cho nên trông ông ta có vẻ rất đơn giản, chỉ là giao dịch bình thường mà thôi.”
“Thuộc hạ cảm thấy ông ta mở ra chợ Quỷ Sương này, thật ra có mục đích khác, chỉ là thuộc hạ vẫn chưa tra ra được mục đích của ông ta, cho nên mới nói, người này vừa đơn giản, lại vừa không đơn giản.
Nghe Lạc Trường Phong nói vậy, Lâm Vũ không khỏi gật đầu.
Chợ Quỷ Sương này vốn dĩ là bất thường.
Nếu nói Lương Trung Nguyên mở ra chợ Quỷ Sương này chỉ là để giao dịch thương phẩm, hẳn cũng không tin.
Nhưng nếu bản thân Lương Trung Nguyên tự mình tuân thủ quy tắc, không làm ra chuyện gì quá đáng, thì cũng không cần phá hủy lập tức, cứ từ từ điều tra thôi!
Nếu như là hồ ly, dưới sự truy xét của Lạc Trường Phong, thì tới cuối cùng vẫn sẽ lộ đuôi ra thôi.
Hộ Quốc Chiến ThầnTác giả: Lam VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpỞ vùng Bắc Cảnh hoang vắng, một chiếc trực thăng chậm rãi hạ cánh. "Ông nội, có phải chúng ta đã đến nhầm chỗ rồi không?" Người thiếu niên bước xuống trực thăng cau mày nhìn ông lão tóc bạc trắng bên cạnh. "Không có." Ông lão lắc đầu cười nói: "Đây là nơi chúng ta phải tới!" "A?" Thiếu niên trợn to mắt, dở khóc dở cười hỏi: "Đây... Đây là nhà tù được mệnh danh là nơi canh gác nghiêm ngặt nhất trên thế giới sao?" Nơi này chỉ có mấy chục ngôi nhà tồi tàn bằng đất đá, đừng nói tới lính canh, ngay cả tường rào cũng không có! Chỉ có vậy mà cũng dám gọi đây là nhà tù được canh gác nghiêm ngặt nhất? Một đứa trẻ ba tuổi cũng có thể dễ dàng vượt ngục được đúng không? Ông lão khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt: “Chỉ cần cậu ta ở đây, có sơ sài đến đâu cũng có thể là ngục tù!” "Cậu ta?" Thanh niên kinh ngạc: "Là Lâm Vũ, người đã gọi con tới đây để làm người canh giữ sao?" "To gan!" Sắc mặt ông lão lập tức phủ đầy sương giá, tức giận hét lên: "Lâm Vũ là để con gọi sao? Gọi cậu ta là Mục… Ngày thứ hai.Khi màn đêm chuẩn bị buông xuống, bọn họ tới một thị trấn nhỏ.Đây là trấn nhỏ gần nhất, cách sơn cốc sương mù khoảng trăm cây số. Trấn không lớn, lại thêm trời sắp tối, nhìn có vẻ hiu quạnh.Sau khi lượn vòng quanh trấn gần một vòng, ba người vào trong một tiệm nhỏ ngồi.Tiệm không lớn, mà trông còn có vẻ hơi cũ nát, lác đác có mấy bàn là có khách.Kể từ lúc ngồi xuống, ánh mắt của Đằng Nghĩa luôn hướng ra bên ngoài tiệm, ánh mắt lướt nhanh qua từng người qua đường.Nhưng mà, cái bóng người khiến anh ta ngày nhớ đêm mong kia tới cuối cùng vẫn không xuất hiện.Mà hai người kia biết rõ tâm trạng hiện tại của anh ta nên cũng mặc kệ anh ta.Ánh mắt Lâm Vũ lướt qua một lượt mấy bàn khách trong tiệm, lại thấp giọng nói với Lạc Trường Phong: “Võ giả tới đây hình như cũng không ít!”Lượn một vòng quanh đây, hắn đã thấy không dưới mười võ giả.Độ tuổi không giống nhau, thực lực có cao có thấp.“Quả thực không ít.”Lạc Trường Phong gật đầu nói: “Nếu như vận may đủ lớn, ở trong chợ Quỷ Sương này giao dịch được bảo đao, bảo kiếm, thậm chí là một vài bí kíp võ thuật thất truyền gì đó cũng đều có khả năng! Cho nên mới thu hút nhiều võ giả tới thử vận may như vậy.”Là vậy sao?Trong mắt Lâm Vũ lóe lên một ánh mắt khác thường, vuốt cằm, nói: “Vậy trong chợ Quỷ Sương này, không có kẻ ỷ mạnh h**p yếu, cướp đoạt đồ của người khác sao?”Lâm Vũ biết rõ, nơi tụ hội nhiều võ giả thì thường lắm thị phi.Ý mạnh h**p yếu, dùng võ thuật làm chuyện sai trái, vân vân...Thế giới của võ giả vốn là cá lớn nuốt cá bé.Lạc Trường Phong hiểu ý của Lâm Vũ, lắc đầu nói: “Ở chợ Quỷ Sương, kẻ phá hoại quy tắc, cướp đồ của người khác, không có kẻ nào sống sót trở ra! Lâu dần, liền không ai dám vi phạm quy tắc.”“Ồ?"Lâm Vũ ngạc nhiên: “Nói như vậy thì chủ nhân của chợ Quỷ Sương không hề đơn giản đâu!”Lạc Trường Phong nói: “Nói đơn giản thì cũng đơn giản, nói không đơn giản thì cũng không đơn giản.”“Là sao?”Lâm Vũ lại ngạc nhiên nhìn Lạc Trường Phong.Có thể khiến cho Lạc Trường Phong nói ra câu này, đã có thể nói rõ người này không đơn giản rồi.Lạc Trường Phong đáp: “Chủ nhân của chợ Quỷ Sương tên là Lương Trung Nguyên, thực lực ở tầm giữa Luyện Thần Cảnh và Quy Nguyên Cảnh, thuộc hạ chưa từng đấu qua với ông ta, cụ thể thực lực của ông ta như nào, vẫn chưa rõ lắm”“Bản thân Lương Trung Nguyên sẽ giao dịch một số thứ, nếu như thứ người khác mang tới mà ông ta vừa mắt, ông ta sẽ chủ động giao dịch với người đó.”“Nhưng dựa trên điều tra, ông ta hình như chưa từng ép mua ép bán.”“Cho nên trông ông ta có vẻ rất đơn giản, chỉ là giao dịch bình thường mà thôi.”“Thuộc hạ cảm thấy ông ta mở ra chợ Quỷ Sương này, thật ra có mục đích khác, chỉ là thuộc hạ vẫn chưa tra ra được mục đích của ông ta, cho nên mới nói, người này vừa đơn giản, lại vừa không đơn giản.Nghe Lạc Trường Phong nói vậy, Lâm Vũ không khỏi gật đầu.Chợ Quỷ Sương này vốn dĩ là bất thường.Nếu nói Lương Trung Nguyên mở ra chợ Quỷ Sương này chỉ là để giao dịch thương phẩm, hẳn cũng không tin.Nhưng nếu bản thân Lương Trung Nguyên tự mình tuân thủ quy tắc, không làm ra chuyện gì quá đáng, thì cũng không cần phá hủy lập tức, cứ từ từ điều tra thôi!Nếu như là hồ ly, dưới sự truy xét của Lạc Trường Phong, thì tới cuối cùng vẫn sẽ lộ đuôi ra thôi.