Chạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn…
Chương 19: Chương 19
Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Hắn hỏi: "Tiểu Diễm, cậu và Tiểu Hắc biết bắt quỷ không?”đèn Trường Minh: "Thành Hoàng yên tâm, tÔI và chó hai đầu có thể dễ dàng áp chế oán linh bình thường.”Vân Vô Lự thở phào nhẹ nhõm: "Vậy được, đêm nay chúng ta đến nhà trưởng thôn xem thử.Nếu gặp phải oán linh nghe lời, chúng ta sẽ không động thủ.”Đèn Trường Minh gật đầu: "Nghe theo lời Thành Hoàng.”Chờ hương khói đốt xong, Vân Vô Lự tan tầm về nhà, hắn không giống đèn Trường Minh và Tiểu Hắc.Trước mắt vẫn là thân thể phàm thai, hưởng dụng hương khói không thể no bụng, phải đúng giờ về nhà ăn cơm.Bên kia, vợ chồng trưởng thôn về đến nhà, vừa khéo gặp được con trai tan tầm về nhà.Con trai trưởng thôn biết được bọn họ đi bái Thành Hoàng, kỳ quái hỏi một câu: "Cũng không phải mùng một mười lăm, cũng không phải ngày lễ gì, sao ba mẹ lại đột nhiên đi bái Thành Hoàng thế, hơn nữa chỗ chúng ta có miếu Thành Hoàng sao?"“Gần đây ba con gặp ác mộng, mơ thấy trong nhà bị ngập nước." Vợ trưởng thôn nhìn bốn phía, hạ giọng nói: "Người trong thôn đều nói nhà chúng ta gặp phải thứ dơ bẩn, nên ba mẹ mới đi bái Thành Hoàng.Chính là miếu Thành Hoàng gần núi Lục Ấm, chuẩn bị mở cửa lại nên ba con đi hỗ trợ.”Con trai trưởng thôn không có ấn tượng gì về nơi đó, cũng không rõ công việc gần đây của ba, bèn nói: "Miếu kia không linh nghiệm mới hoang phế nhiều năm như vậy.Theo con thấy, nếu ba mẹ thật sự lo lắng thì cả nhà mình đến Linh Quế Quán trong thành phố cầu một tấm bùa bình an thì hơn.”Trưởng thôn khoát tay: "Ba mẹ đều cảm thấy ở nhà khó thở, vừa vào miếu Thành Hoàng toàn thân liền thoải mái.Miếu Thành Hoàng Lục Ấm này, hiện giờ đã thay da đổi thịt rồi.”Con trai trưởng thôn trầm mặc một lát, gần đây gã cũng có triệu chứng kia, nhưng hắn không nghĩ đến chuyện trúng tà.Hiện tại cũng không cho rằng một tòa miếu Thành Hoàng hoang phế có thể linh nghiệm như vậy, ba mẹ cảm thấy thoải mái có thể là tác dụng tâm lý.
Hắn hỏi: "Tiểu Diễm, cậu và Tiểu Hắc biết bắt quỷ không?”
đèn Trường Minh: "Thành Hoàng yên tâm, tÔI và chó hai đầu có thể dễ dàng áp chế oán linh bình thường.”
Vân Vô Lự thở phào nhẹ nhõm: "Vậy được, đêm nay chúng ta đến nhà trưởng thôn xem thử.
Nếu gặp phải oán linh nghe lời, chúng ta sẽ không động thủ.”
Đèn Trường Minh gật đầu: "Nghe theo lời Thành Hoàng.”
Chờ hương khói đốt xong, Vân Vô Lự tan tầm về nhà, hắn không giống đèn Trường Minh và Tiểu Hắc.
Trước mắt vẫn là thân thể phàm thai, hưởng dụng hương khói không thể no bụng, phải đúng giờ về nhà ăn cơm.
Bên kia, vợ chồng trưởng thôn về đến nhà, vừa khéo gặp được con trai tan tầm về nhà.
Con trai trưởng thôn biết được bọn họ đi bái Thành Hoàng, kỳ quái hỏi một câu: "Cũng không phải mùng một mười lăm, cũng không phải ngày lễ gì, sao ba mẹ lại đột nhiên đi bái Thành Hoàng thế, hơn nữa chỗ chúng ta có miếu Thành Hoàng sao?"
“Gần đây ba con gặp ác mộng, mơ thấy trong nhà bị ngập nước." Vợ trưởng thôn nhìn bốn phía, hạ giọng nói: "Người trong thôn đều nói nhà chúng ta gặp phải thứ dơ bẩn, nên ba mẹ mới đi bái Thành Hoàng.
Chính là miếu Thành Hoàng gần núi Lục Ấm, chuẩn bị mở cửa lại nên ba con đi hỗ trợ.”
Con trai trưởng thôn không có ấn tượng gì về nơi đó, cũng không rõ công việc gần đây của ba, bèn nói: "Miếu kia không linh nghiệm mới hoang phế nhiều năm như vậy.
Theo con thấy, nếu ba mẹ thật sự lo lắng thì cả nhà mình đến Linh Quế Quán trong thành phố cầu một tấm bùa bình an thì hơn.”
Trưởng thôn khoát tay: "Ba mẹ đều cảm thấy ở nhà khó thở, vừa vào miếu Thành Hoàng toàn thân liền thoải mái.
Miếu Thành Hoàng Lục Ấm này, hiện giờ đã thay da đổi thịt rồi.”
Con trai trưởng thôn trầm mặc một lát, gần đây gã cũng có triệu chứng kia, nhưng hắn không nghĩ đến chuyện trúng tà.
Hiện tại cũng không cho rằng một tòa miếu Thành Hoàng hoang phế có thể linh nghiệm như vậy, ba mẹ cảm thấy thoải mái có thể là tác dụng tâm lý.
Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Hắn hỏi: "Tiểu Diễm, cậu và Tiểu Hắc biết bắt quỷ không?”đèn Trường Minh: "Thành Hoàng yên tâm, tÔI và chó hai đầu có thể dễ dàng áp chế oán linh bình thường.”Vân Vô Lự thở phào nhẹ nhõm: "Vậy được, đêm nay chúng ta đến nhà trưởng thôn xem thử.Nếu gặp phải oán linh nghe lời, chúng ta sẽ không động thủ.”Đèn Trường Minh gật đầu: "Nghe theo lời Thành Hoàng.”Chờ hương khói đốt xong, Vân Vô Lự tan tầm về nhà, hắn không giống đèn Trường Minh và Tiểu Hắc.Trước mắt vẫn là thân thể phàm thai, hưởng dụng hương khói không thể no bụng, phải đúng giờ về nhà ăn cơm.Bên kia, vợ chồng trưởng thôn về đến nhà, vừa khéo gặp được con trai tan tầm về nhà.Con trai trưởng thôn biết được bọn họ đi bái Thành Hoàng, kỳ quái hỏi một câu: "Cũng không phải mùng một mười lăm, cũng không phải ngày lễ gì, sao ba mẹ lại đột nhiên đi bái Thành Hoàng thế, hơn nữa chỗ chúng ta có miếu Thành Hoàng sao?"“Gần đây ba con gặp ác mộng, mơ thấy trong nhà bị ngập nước." Vợ trưởng thôn nhìn bốn phía, hạ giọng nói: "Người trong thôn đều nói nhà chúng ta gặp phải thứ dơ bẩn, nên ba mẹ mới đi bái Thành Hoàng.Chính là miếu Thành Hoàng gần núi Lục Ấm, chuẩn bị mở cửa lại nên ba con đi hỗ trợ.”Con trai trưởng thôn không có ấn tượng gì về nơi đó, cũng không rõ công việc gần đây của ba, bèn nói: "Miếu kia không linh nghiệm mới hoang phế nhiều năm như vậy.Theo con thấy, nếu ba mẹ thật sự lo lắng thì cả nhà mình đến Linh Quế Quán trong thành phố cầu một tấm bùa bình an thì hơn.”Trưởng thôn khoát tay: "Ba mẹ đều cảm thấy ở nhà khó thở, vừa vào miếu Thành Hoàng toàn thân liền thoải mái.Miếu Thành Hoàng Lục Ấm này, hiện giờ đã thay da đổi thịt rồi.”Con trai trưởng thôn trầm mặc một lát, gần đây gã cũng có triệu chứng kia, nhưng hắn không nghĩ đến chuyện trúng tà.Hiện tại cũng không cho rằng một tòa miếu Thành Hoàng hoang phế có thể linh nghiệm như vậy, ba mẹ cảm thấy thoải mái có thể là tác dụng tâm lý.