Tác giả:

Chạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn…

Chương 20: Chương 20

Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Nhưng gã cũng không phủ định toàn bộ: "Như vậy đi, nếu như đêm nay ba vẫn gặp ác mộng, liền chứng minh Thành Hoàng này không linh nghiệm, ngày mai chúng ta liền đi Linh Quế Quan cầu bùa bình an thử xem.”Trưởng thôn rất có lòng tin với miếu Thành Hoàng Lục Ấm: "Được, nhưng ba có dự cảm, ngày mai mọi thứ sẽ ổn thôi.”La Đại Thạch đi miếu Thành Hoàng l@m tình nguyện, ở trên bàn cơm kể với người nhà nghe chuyện hôm nay, cũng nhắc tới việc trưởng thôn mơ thấy ác mộng.La Đại Thạch uống một hớp canh, nói sinh động như thật: "Hôm nay con làm việc ở miếu Thành Hoàng, trưởng thôn nói mấy ngày nay chú ấy đều mơ thấy trong nhà bị nước nhấn chìm.Con vừa nghe liền nói, nào có chuyện trùng hợp như vậy, không chừng là trong nhà có đồ bẩn!"“Quả thật có chút cổ quái." Mẹ La Đại Thạch nói: "Trưởng thôn có để ý không?”La Đại Thạch gật đầu: "Để ý chứ, con khuyên chú ấy dâng hương cho Thành Hoàng, chú ấy về nhà chuẩn bị.Chú luôn nói ở nhà thì buồn bực, vừa vào miếu Thành Hoàng thì tinh thần sảng khoái, mọi người nói xem có thần kỳ hay không?”“Miếu Thành Hoàng còn chưa mở cửa đã linh nghiệm như vậy sao?" Bà nội La ngạc nhiên: “Khi nào rảnh, bà cũng đến đó thắp hương.”Vợ La Đại Thạch nói: "Chờ trưởng thôn đi bái, sẽ biết là trùng hợp, hay là Thành Hoàng hiển linh thật.”"Haizz, em nói cũng đúng." La Đại Thạch nói: "Ngày mai anh đi hỏi trưởng thôn, xem chú ấy còn gặp ác mộng hay không."Những người khác đều coi như nghe được chuyện lạ, chỉ có bà La để tâm.Gần đây bà có một tâm sự, lại không muốn người nhà lo lắng, vẫn không nói ra.……Hôm nay bái Thành Hoàng, vợ chồng trưởng thôn trong lòng thoải mái một chút.Buổi tối đi ngủ sớm, con trai trưởng thôn là người cuối cùng tắt đèn, rất nhanh cũng tiến vào mộng đẹp.Nhưng đêm nay, con trai trưởng thôn ngủ không được an ổn lắm.Lúc đầu, gã nghe thấy tiếng tích tắc nhỏ giọt, sau đó âm thanh càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng dày đặc, như thể...!trời đang mưa ở đâu đó.Có giọt nước văng trên người, con trai trưởng thôn lạnh đến run rẩy.Gã giãy dụa mở mắt, phát hiện mình đang nằm ở trên giường.Vẫn có giọt nước trên người, chăn sau khi hút nước trở nên rất nặng, đè trên ngực làm cho người ta không thở nổi.

Nhưng gã cũng không phủ định toàn bộ: "Như vậy đi, nếu như đêm nay ba vẫn gặp ác mộng, liền chứng minh Thành Hoàng này không linh nghiệm, ngày mai chúng ta liền đi Linh Quế Quan cầu bùa bình an thử xem.”

Trưởng thôn rất có lòng tin với miếu Thành Hoàng Lục Ấm: "Được, nhưng ba có dự cảm, ngày mai mọi thứ sẽ ổn thôi.”

La Đại Thạch đi miếu Thành Hoàng l@m tình nguyện, ở trên bàn cơm kể với người nhà nghe chuyện hôm nay, cũng nhắc tới việc trưởng thôn mơ thấy ác mộng.

La Đại Thạch uống một hớp canh, nói sinh động như thật: "Hôm nay con làm việc ở miếu Thành Hoàng, trưởng thôn nói mấy ngày nay chú ấy đều mơ thấy trong nhà bị nước nhấn chìm.

Con vừa nghe liền nói, nào có chuyện trùng hợp như vậy, không chừng là trong nhà có đồ bẩn!"

“Quả thật có chút cổ quái." Mẹ La Đại Thạch nói: "Trưởng thôn có để ý không?”

La Đại Thạch gật đầu: "Để ý chứ, con khuyên chú ấy dâng hương cho Thành Hoàng, chú ấy về nhà chuẩn bị.

Chú luôn nói ở nhà thì buồn bực, vừa vào miếu Thành Hoàng thì tinh thần sảng khoái, mọi người nói xem có thần kỳ hay không?”

“Miếu Thành Hoàng còn chưa mở cửa đã linh nghiệm như vậy sao?" Bà nội La ngạc nhiên: “Khi nào rảnh, bà cũng đến đó thắp hương.”

Vợ La Đại Thạch nói: "Chờ trưởng thôn đi bái, sẽ biết là trùng hợp, hay là Thành Hoàng hiển linh thật.”

"Haizz, em nói cũng đúng." La Đại Thạch nói: "Ngày mai anh đi hỏi trưởng thôn, xem chú ấy còn gặp ác mộng hay không."

Những người khác đều coi như nghe được chuyện lạ, chỉ có bà La để tâm.

Gần đây bà có một tâm sự, lại không muốn người nhà lo lắng, vẫn không nói ra.

……

Hôm nay bái Thành Hoàng, vợ chồng trưởng thôn trong lòng thoải mái một chút.

Buổi tối đi ngủ sớm, con trai trưởng thôn là người cuối cùng tắt đèn, rất nhanh cũng tiến vào mộng đẹp.

Nhưng đêm nay, con trai trưởng thôn ngủ không được an ổn lắm.

Lúc đầu, gã nghe thấy tiếng tích tắc nhỏ giọt, sau đó âm thanh càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng dày đặc, như thể...!trời đang mưa ở đâu đó.

Có giọt nước văng trên người, con trai trưởng thôn lạnh đến run rẩy.

Gã giãy dụa mở mắt, phát hiện mình đang nằm ở trên giường.

Vẫn có giọt nước trên người, chăn sau khi hút nước trở nên rất nặng, đè trên ngực làm cho người ta không thở nổi.

Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Nhưng gã cũng không phủ định toàn bộ: "Như vậy đi, nếu như đêm nay ba vẫn gặp ác mộng, liền chứng minh Thành Hoàng này không linh nghiệm, ngày mai chúng ta liền đi Linh Quế Quan cầu bùa bình an thử xem.”Trưởng thôn rất có lòng tin với miếu Thành Hoàng Lục Ấm: "Được, nhưng ba có dự cảm, ngày mai mọi thứ sẽ ổn thôi.”La Đại Thạch đi miếu Thành Hoàng l@m tình nguyện, ở trên bàn cơm kể với người nhà nghe chuyện hôm nay, cũng nhắc tới việc trưởng thôn mơ thấy ác mộng.La Đại Thạch uống một hớp canh, nói sinh động như thật: "Hôm nay con làm việc ở miếu Thành Hoàng, trưởng thôn nói mấy ngày nay chú ấy đều mơ thấy trong nhà bị nước nhấn chìm.Con vừa nghe liền nói, nào có chuyện trùng hợp như vậy, không chừng là trong nhà có đồ bẩn!"“Quả thật có chút cổ quái." Mẹ La Đại Thạch nói: "Trưởng thôn có để ý không?”La Đại Thạch gật đầu: "Để ý chứ, con khuyên chú ấy dâng hương cho Thành Hoàng, chú ấy về nhà chuẩn bị.Chú luôn nói ở nhà thì buồn bực, vừa vào miếu Thành Hoàng thì tinh thần sảng khoái, mọi người nói xem có thần kỳ hay không?”“Miếu Thành Hoàng còn chưa mở cửa đã linh nghiệm như vậy sao?" Bà nội La ngạc nhiên: “Khi nào rảnh, bà cũng đến đó thắp hương.”Vợ La Đại Thạch nói: "Chờ trưởng thôn đi bái, sẽ biết là trùng hợp, hay là Thành Hoàng hiển linh thật.”"Haizz, em nói cũng đúng." La Đại Thạch nói: "Ngày mai anh đi hỏi trưởng thôn, xem chú ấy còn gặp ác mộng hay không."Những người khác đều coi như nghe được chuyện lạ, chỉ có bà La để tâm.Gần đây bà có một tâm sự, lại không muốn người nhà lo lắng, vẫn không nói ra.……Hôm nay bái Thành Hoàng, vợ chồng trưởng thôn trong lòng thoải mái một chút.Buổi tối đi ngủ sớm, con trai trưởng thôn là người cuối cùng tắt đèn, rất nhanh cũng tiến vào mộng đẹp.Nhưng đêm nay, con trai trưởng thôn ngủ không được an ổn lắm.Lúc đầu, gã nghe thấy tiếng tích tắc nhỏ giọt, sau đó âm thanh càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng dày đặc, như thể...!trời đang mưa ở đâu đó.Có giọt nước văng trên người, con trai trưởng thôn lạnh đến run rẩy.Gã giãy dụa mở mắt, phát hiện mình đang nằm ở trên giường.Vẫn có giọt nước trên người, chăn sau khi hút nước trở nên rất nặng, đè trên ngực làm cho người ta không thở nổi.

Chương 20: Chương 20