Chạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn…
Chương 21: Chương 21
Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… "Mái nhà bị rỉ nước sao?" Trong phòng không bật đèn, trong bóng tối, gã chỉ có thể nhìn thấy những hạt mưa nhỏ.Gã muốn bật đèn lên nhìn xem thế nào, lại phát hiện mình không nhúc nhích được dù chỉ là một ngón tay."Mưa" càng rơi càng lớn, nước đọng tràn lên, rất nhanh liền nuốt chửng cả cái giường.Gã có thể cảm giác được thân thể của mình đang chìm trong nước, sắp bị nước nhấn chìm.“Ba ơi, mẹ ơi, trần nhà chúng ta bị rò rỉ, con bị chuột rút không nhúc chích được, ba ơi, con sắp chết đuối rồi…” Gã hoảng sợ kêu to rồi im bặt.Gã bỗng nhiên nghĩ đến, tất cả những gì mình đang trải qua, rõ ràng giống như cơn ác mộng tuần hoàn mấy ngày của ba gã.Gã không biết rằng ba mẹ cách một bức tường cũng đang nằm mơ cùng một giấc mộng.Mười giờ tối, Vân Vô Lự để lại trong nhà một ngọn đèn đêm nhỏ chứa ánh sáng của đèn Trường Minh.Sau khi xác định đêm nay bà ngoại được che chở, mới đi miếu Thành Hoàng "trực đêm".Vân Vô Lự vào ký túc xá, nằm trên giường, thử vận dụng kỹ năng Thành Hoàng vừa mới mở khóa – Thuật Ly Hồn.Linh hồn thoát ly thân thể, nhẹ nhàng lơ lửng ở giữa không trung, Vân Vô Lự quan sát thân thể của mình, có loại cảm giác kỳ dị.Hắn vươn tay chạm vào cửa gỗ, nhẹ nhàng xuyên qua.“Tốt lắm.” Vân Vô Lự cười: "Đi thôi, đến nhà trưởng thôn.”Đèn Trường Minh dẫn đường phía trước, Tiểu Hắc chạy theo sau Vân Vô Lự, không bao lâu đã đến nhà trưởng thôn.Nhà trưởng thôn có một cái sân nhỏ xinh đẹp, dưới mái hiên treo một chuỗi thịt khô, rất có hơi thở cuộc sống thôn quê.Vân Vô Lự ngồi xổm xuống, xoa đầu Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, sau khi tìm quỷ quấy phá, trở về pha cho mi chậu sữa.”Tiểu Hắc vẫy đuôi, giọng trẻ con kêu một tiếng.Vân Vô Lự nhớ rằng trưởng thôn nói mơ thấy bị nước nhấn chìm, lại thêm một câu: "Nhất là phải chú ý nơi có nước.”“Gâu!”Vào sân, Tiểu Hắc vừa đi vừa ngửi, rất nhanh đã bắt được một luồng khí tức khả nghi."Này này này, quỷ mới chết xinh trai kia, ngươi mang chó đến đây làm gì đâu?" Trong sân bỗng nhiên vang lên một giọng nói.“Quỷ chết mới? Gọi tôi à?” Vân Vô Lự tìm kiếm khắp nơi, không tìm được người nói chuyện.
"Mái nhà bị rỉ nước sao?" Trong phòng không bật đèn, trong bóng tối, gã chỉ có thể nhìn thấy những hạt mưa nhỏ.
Gã muốn bật đèn lên nhìn xem thế nào, lại phát hiện mình không nhúc nhích được dù chỉ là một ngón tay.
"Mưa" càng rơi càng lớn, nước đọng tràn lên, rất nhanh liền nuốt chửng cả cái giường.
Gã có thể cảm giác được thân thể của mình đang chìm trong nước, sắp bị nước nhấn chìm.
“Ba ơi, mẹ ơi, trần nhà chúng ta bị rò rỉ, con bị chuột rút không nhúc chích được, ba ơi, con sắp chết đuối rồi…” Gã hoảng sợ kêu to rồi im bặt.
Gã bỗng nhiên nghĩ đến, tất cả những gì mình đang trải qua, rõ ràng giống như cơn ác mộng tuần hoàn mấy ngày của ba gã.
Gã không biết rằng ba mẹ cách một bức tường cũng đang nằm mơ cùng một giấc mộng.
Mười giờ tối, Vân Vô Lự để lại trong nhà một ngọn đèn đêm nhỏ chứa ánh sáng của đèn Trường Minh.
Sau khi xác định đêm nay bà ngoại được che chở, mới đi miếu Thành Hoàng "trực đêm".
Vân Vô Lự vào ký túc xá, nằm trên giường, thử vận dụng kỹ năng Thành Hoàng vừa mới mở khóa – Thuật Ly Hồn.
Linh hồn thoát ly thân thể, nhẹ nhàng lơ lửng ở giữa không trung, Vân Vô Lự quan sát thân thể của mình, có loại cảm giác kỳ dị.
Hắn vươn tay chạm vào cửa gỗ, nhẹ nhàng xuyên qua.
“Tốt lắm.
” Vân Vô Lự cười: "Đi thôi, đến nhà trưởng thôn.
”
Đèn Trường Minh dẫn đường phía trước, Tiểu Hắc chạy theo sau Vân Vô Lự, không bao lâu đã đến nhà trưởng thôn.
Nhà trưởng thôn có một cái sân nhỏ xinh đẹp, dưới mái hiên treo một chuỗi thịt khô, rất có hơi thở cuộc sống thôn quê.
Vân Vô Lự ngồi xổm xuống, xoa đầu Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, sau khi tìm quỷ quấy phá, trở về pha cho mi chậu sữa.
”
Tiểu Hắc vẫy đuôi, giọng trẻ con kêu một tiếng.
Vân Vô Lự nhớ rằng trưởng thôn nói mơ thấy bị nước nhấn chìm, lại thêm một câu: "Nhất là phải chú ý nơi có nước.
”
“Gâu!”
Vào sân, Tiểu Hắc vừa đi vừa ngửi, rất nhanh đã bắt được một luồng khí tức khả nghi.
"Này này này, quỷ mới chết xinh trai kia, ngươi mang chó đến đây làm gì đâu?" Trong sân bỗng nhiên vang lên một giọng nói.
“Quỷ chết mới? Gọi tôi à?” Vân Vô Lự tìm kiếm khắp nơi, không tìm được người nói chuyện.
Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… "Mái nhà bị rỉ nước sao?" Trong phòng không bật đèn, trong bóng tối, gã chỉ có thể nhìn thấy những hạt mưa nhỏ.Gã muốn bật đèn lên nhìn xem thế nào, lại phát hiện mình không nhúc nhích được dù chỉ là một ngón tay."Mưa" càng rơi càng lớn, nước đọng tràn lên, rất nhanh liền nuốt chửng cả cái giường.Gã có thể cảm giác được thân thể của mình đang chìm trong nước, sắp bị nước nhấn chìm.“Ba ơi, mẹ ơi, trần nhà chúng ta bị rò rỉ, con bị chuột rút không nhúc chích được, ba ơi, con sắp chết đuối rồi…” Gã hoảng sợ kêu to rồi im bặt.Gã bỗng nhiên nghĩ đến, tất cả những gì mình đang trải qua, rõ ràng giống như cơn ác mộng tuần hoàn mấy ngày của ba gã.Gã không biết rằng ba mẹ cách một bức tường cũng đang nằm mơ cùng một giấc mộng.Mười giờ tối, Vân Vô Lự để lại trong nhà một ngọn đèn đêm nhỏ chứa ánh sáng của đèn Trường Minh.Sau khi xác định đêm nay bà ngoại được che chở, mới đi miếu Thành Hoàng "trực đêm".Vân Vô Lự vào ký túc xá, nằm trên giường, thử vận dụng kỹ năng Thành Hoàng vừa mới mở khóa – Thuật Ly Hồn.Linh hồn thoát ly thân thể, nhẹ nhàng lơ lửng ở giữa không trung, Vân Vô Lự quan sát thân thể của mình, có loại cảm giác kỳ dị.Hắn vươn tay chạm vào cửa gỗ, nhẹ nhàng xuyên qua.“Tốt lắm.” Vân Vô Lự cười: "Đi thôi, đến nhà trưởng thôn.”Đèn Trường Minh dẫn đường phía trước, Tiểu Hắc chạy theo sau Vân Vô Lự, không bao lâu đã đến nhà trưởng thôn.Nhà trưởng thôn có một cái sân nhỏ xinh đẹp, dưới mái hiên treo một chuỗi thịt khô, rất có hơi thở cuộc sống thôn quê.Vân Vô Lự ngồi xổm xuống, xoa đầu Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, sau khi tìm quỷ quấy phá, trở về pha cho mi chậu sữa.”Tiểu Hắc vẫy đuôi, giọng trẻ con kêu một tiếng.Vân Vô Lự nhớ rằng trưởng thôn nói mơ thấy bị nước nhấn chìm, lại thêm một câu: "Nhất là phải chú ý nơi có nước.”“Gâu!”Vào sân, Tiểu Hắc vừa đi vừa ngửi, rất nhanh đã bắt được một luồng khí tức khả nghi."Này này này, quỷ mới chết xinh trai kia, ngươi mang chó đến đây làm gì đâu?" Trong sân bỗng nhiên vang lên một giọng nói.“Quỷ chết mới? Gọi tôi à?” Vân Vô Lự tìm kiếm khắp nơi, không tìm được người nói chuyện.