“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 533: Chuyện Năm Đó Cũng Là Kế Hoạch Của Tao
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe vậy, Đông Phương Hạ chẳng những không giận, ngược lại còn bật cười.Nụ cười ấy của anh chứa đựng quá nhiều ẩn ý: “Tư Mã Lâm, Đông Phương Hạ này có được thành công của ngày hôm nay cũng phải cảm ơn ông.Năm đó, nếu nhà họ Tư Mã không ra tay với tôi thì tôi cũng chẳng đi được tới bước này.Chưa biết chừng bây giờ tôi vẫn là một cậu ấm Yên Kinh chỉ biết chơi bời lêu lổng ấy chứ”.“Mày...”Khóe môi Tư Mã Lâm giật giật.Đông Phương Hạ nói không sai, nếu năm đó nhà họ Tư Mã không nảy sinh ý nghĩ xấu, vậy thì hôm nay đâu suy tàn đến mức này.“Còn nhớ năm đó nhà họ Tư Mã đã làm gì với tôi không? Ông là nhân viên công vụ quốc gia, tôi không muốn động tới ông, lát nữa sẽ có người tới đón ông, nhưng con ông thì khác! Vì cứu tôi, người anh em Mễ Ngạn của tôi chết không toàn thây.Đêm nay, tôi sẽ khiến ông biết hành động sáu năm trước của các ông ngu xuẩn đến mức nào!”Dứt lời, Đông Phương Hạ chậm rãi đi về phía Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong, trong đôi mắt hận thù toát ra sự hung ác lạnh lẽo.Thấy thế, Tư Mã Lâm kéo con trai mình ra phía sau, run rẩy nói: “Mày...!Mày muốn làm gì?”“Hừ! Chẳng phải ông nói tất cả những gì tôi đang sở hữu đều là của nhà họ Bek sao? Vậy thì tôi phải cho ông nếm thử thủ đoạn của nhà họ Bek chứ!”Khắp người Đông Phương Hạ tỏa ra sát khí nồng đậm.Một tay anh kéo Tư Mã Lâm ra, sau đó đá một cú vào ngực của Tư Mã Trưởng Phong.“Rắc...!A...”Tiếng hét như tiếng lợn bị làm thịt vọng ra, khiến mọi người rùng mình.Tư Mã Trưởng Phong bay đi như diều đứt dây, đụng thẳng vào bức tường màu trắng đằng sau, sau đó mới rơi xuống đất.“Đông Phương Hạ, mày sẽ không được chết tử tế đâu! Có giỏi thì nhằm vào tao đây này, đối phó với một người đang bị thương nặng thì có xứng là anh hùng hảo hán không?!”Nghe tiếng gãy xương và thấy con trai mình nằm trên mặt đất r*n r* đau đớn, Tư Mã Lâm nổi cơn thịnh nộ, nhưng lại bị Trương Vũ Trạch giữ chặt, không thể nhúc nhích gì được.Lúc này ông ta đã mất lý trí rồi, chỉ muốn xông lên liều mạng với Đông Phương Hạ.Đông Phương Hạ nhìn Tư Mã Trưởng Phong, sau đó quay gò má trắng nõn sang, ánh mắt sắc bén nhắm thẳng vào Tư Mã Lâm, lạnh lùng nói: “Anh hùng hảo hán? Đông Phương Hạ này chưa bao giờ cho rằng mình là anh hùng gì hết.Đối phó với ông ấy hả? Tôi khinh! Năm đó nhà họ Tư Mã ra tay với Mễ Ngạn, có từng nghĩ tới cảm nhận của tôi hay không?”“Đó là vì chính hắn muốn chết, chẳng trách được ai cả”.“Nếu thế thì con ông cũng muốn chết đấy.Dạ Ảnh, làm đi!”Sau khi Dạ Ảnh dừng lại, mọi người mới phát hiện ra trên người Tư Mã Trưởng Phong không còn một miếng da nào nguyên vẹn nữa.Mấy trăm lỗ thủng đang chảy máu ròng ròng.Thời tiết rét lạnh, từ lúc bị tạt nước tỉnh lại, Tư Mã Trưởng Phong đã run rẩy khắp người.Bây giờ lại bị Dạ Ảnh dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, cơn đau khiến anh ta suýt thì ngất đi mấy liền.Anh ta muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại phát hiện ra mình không phát ra được một tiếng nào..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nghe vậy, Đông Phương Hạ chẳng những không giận, ngược lại còn bật cười.
Nụ cười ấy của anh chứa đựng quá nhiều ẩn ý: “Tư Mã Lâm, Đông Phương Hạ này có được thành công của ngày hôm nay cũng phải cảm ơn ông.
Năm đó, nếu nhà họ Tư Mã không ra tay với tôi thì tôi cũng chẳng đi được tới bước này.
Chưa biết chừng bây giờ tôi vẫn là một cậu ấm Yên Kinh chỉ biết chơi bời lêu lổng ấy chứ”.
“Mày...”
Khóe môi Tư Mã Lâm giật giật.
Đông Phương Hạ nói không sai, nếu năm đó nhà họ Tư Mã không nảy sinh ý nghĩ xấu, vậy thì hôm nay đâu suy tàn đến mức này.
“Còn nhớ năm đó nhà họ Tư Mã đã làm gì với tôi không? Ông là nhân viên công vụ quốc gia, tôi không muốn động tới ông, lát nữa sẽ có người tới đón ông, nhưng con ông thì khác! Vì cứu tôi, người anh em Mễ Ngạn của tôi chết không toàn thây.
Đêm nay, tôi sẽ khiến ông biết hành động sáu năm trước của các ông ngu xuẩn đến mức nào!”
Dứt lời, Đông Phương Hạ chậm rãi đi về phía Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong, trong đôi mắt hận thù toát ra sự hung ác lạnh lẽo.
Thấy thế, Tư Mã Lâm kéo con trai mình ra phía sau, run rẩy nói: “Mày...!Mày muốn làm gì?”
“Hừ! Chẳng phải ông nói tất cả những gì tôi đang sở hữu đều là của nhà họ Bek sao? Vậy thì tôi phải cho ông nếm thử thủ đoạn của nhà họ Bek chứ!”
Khắp người Đông Phương Hạ tỏa ra sát khí nồng đậm.
Một tay anh kéo Tư Mã Lâm ra, sau đó đá một cú vào ngực của Tư Mã Trưởng Phong.
“Rắc...!A...”
Tiếng hét như tiếng lợn bị làm thịt vọng ra, khiến mọi người rùng mình.
Tư Mã Trưởng Phong bay đi như diều đứt dây, đụng thẳng vào bức tường màu trắng đằng sau, sau đó mới rơi xuống đất.
“Đông Phương Hạ, mày sẽ không được chết tử tế đâu! Có giỏi thì nhằm vào tao đây này, đối phó với một người đang bị thương nặng thì có xứng là anh hùng hảo hán không?!”
Nghe tiếng gãy xương và thấy con trai mình nằm trên mặt đất r*n r* đau đớn, Tư Mã Lâm nổi cơn thịnh nộ, nhưng lại bị Trương Vũ Trạch giữ chặt, không thể nhúc nhích gì được.
Lúc này ông ta đã mất lý trí rồi, chỉ muốn xông lên liều mạng với Đông Phương Hạ.
Đông Phương Hạ nhìn Tư Mã Trưởng Phong, sau đó quay gò má trắng nõn sang, ánh mắt sắc bén nhắm thẳng vào Tư Mã Lâm, lạnh lùng nói: “Anh hùng hảo hán? Đông Phương Hạ này chưa bao giờ cho rằng mình là anh hùng gì hết.
Đối phó với ông ấy hả? Tôi khinh! Năm đó nhà họ Tư Mã ra tay với Mễ Ngạn, có từng nghĩ tới cảm nhận của tôi hay không?”
“Đó là vì chính hắn muốn chết, chẳng trách được ai cả”.
“Nếu thế thì con ông cũng muốn chết đấy.
Dạ Ảnh, làm đi!”
Sau khi Dạ Ảnh dừng lại, mọi người mới phát hiện ra trên người Tư Mã Trưởng Phong không còn một miếng da nào nguyên vẹn nữa.
Mấy trăm lỗ thủng đang chảy máu ròng ròng.
Thời tiết rét lạnh, từ lúc bị tạt nước tỉnh lại, Tư Mã Trưởng Phong đã run rẩy khắp người.
Bây giờ lại bị Dạ Ảnh dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, cơn đau khiến anh ta suýt thì ngất đi mấy liền.
Anh ta muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại phát hiện ra mình không phát ra được một tiếng nào.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe vậy, Đông Phương Hạ chẳng những không giận, ngược lại còn bật cười.Nụ cười ấy của anh chứa đựng quá nhiều ẩn ý: “Tư Mã Lâm, Đông Phương Hạ này có được thành công của ngày hôm nay cũng phải cảm ơn ông.Năm đó, nếu nhà họ Tư Mã không ra tay với tôi thì tôi cũng chẳng đi được tới bước này.Chưa biết chừng bây giờ tôi vẫn là một cậu ấm Yên Kinh chỉ biết chơi bời lêu lổng ấy chứ”.“Mày...”Khóe môi Tư Mã Lâm giật giật.Đông Phương Hạ nói không sai, nếu năm đó nhà họ Tư Mã không nảy sinh ý nghĩ xấu, vậy thì hôm nay đâu suy tàn đến mức này.“Còn nhớ năm đó nhà họ Tư Mã đã làm gì với tôi không? Ông là nhân viên công vụ quốc gia, tôi không muốn động tới ông, lát nữa sẽ có người tới đón ông, nhưng con ông thì khác! Vì cứu tôi, người anh em Mễ Ngạn của tôi chết không toàn thây.Đêm nay, tôi sẽ khiến ông biết hành động sáu năm trước của các ông ngu xuẩn đến mức nào!”Dứt lời, Đông Phương Hạ chậm rãi đi về phía Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong, trong đôi mắt hận thù toát ra sự hung ác lạnh lẽo.Thấy thế, Tư Mã Lâm kéo con trai mình ra phía sau, run rẩy nói: “Mày...!Mày muốn làm gì?”“Hừ! Chẳng phải ông nói tất cả những gì tôi đang sở hữu đều là của nhà họ Bek sao? Vậy thì tôi phải cho ông nếm thử thủ đoạn của nhà họ Bek chứ!”Khắp người Đông Phương Hạ tỏa ra sát khí nồng đậm.Một tay anh kéo Tư Mã Lâm ra, sau đó đá một cú vào ngực của Tư Mã Trưởng Phong.“Rắc...!A...”Tiếng hét như tiếng lợn bị làm thịt vọng ra, khiến mọi người rùng mình.Tư Mã Trưởng Phong bay đi như diều đứt dây, đụng thẳng vào bức tường màu trắng đằng sau, sau đó mới rơi xuống đất.“Đông Phương Hạ, mày sẽ không được chết tử tế đâu! Có giỏi thì nhằm vào tao đây này, đối phó với một người đang bị thương nặng thì có xứng là anh hùng hảo hán không?!”Nghe tiếng gãy xương và thấy con trai mình nằm trên mặt đất r*n r* đau đớn, Tư Mã Lâm nổi cơn thịnh nộ, nhưng lại bị Trương Vũ Trạch giữ chặt, không thể nhúc nhích gì được.Lúc này ông ta đã mất lý trí rồi, chỉ muốn xông lên liều mạng với Đông Phương Hạ.Đông Phương Hạ nhìn Tư Mã Trưởng Phong, sau đó quay gò má trắng nõn sang, ánh mắt sắc bén nhắm thẳng vào Tư Mã Lâm, lạnh lùng nói: “Anh hùng hảo hán? Đông Phương Hạ này chưa bao giờ cho rằng mình là anh hùng gì hết.Đối phó với ông ấy hả? Tôi khinh! Năm đó nhà họ Tư Mã ra tay với Mễ Ngạn, có từng nghĩ tới cảm nhận của tôi hay không?”“Đó là vì chính hắn muốn chết, chẳng trách được ai cả”.“Nếu thế thì con ông cũng muốn chết đấy.Dạ Ảnh, làm đi!”Sau khi Dạ Ảnh dừng lại, mọi người mới phát hiện ra trên người Tư Mã Trưởng Phong không còn một miếng da nào nguyên vẹn nữa.Mấy trăm lỗ thủng đang chảy máu ròng ròng.Thời tiết rét lạnh, từ lúc bị tạt nước tỉnh lại, Tư Mã Trưởng Phong đã run rẩy khắp người.Bây giờ lại bị Dạ Ảnh dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, cơn đau khiến anh ta suýt thì ngất đi mấy liền.Anh ta muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại phát hiện ra mình không phát ra được một tiếng nào..