Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 534: Lẽ Nào Lại Sợ Hồn Ma Của Ông”

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tư Mã Lâm chỉ biết trơ mắt nhìn con trai mình bị người của Đông Phương Hạ tra tấn bằng thủ đoạn tàn nhẫn như thế, làm sao lại không đau lòng cho được! Sau khi nguyền rủa Đông Phương Hạ, ông ta lại mở miệng van xin.  “Tư Mã Lâm, tôi nói cho ông biết, chỉ cần là người nhà họ Tư Mã, tôi đều sẽ “tiếp đón” nhiệt tình! Ông cũng không thoát được đâu”.  Nghĩ tới chuyện sáu năm trước, Đông Phương Hạ lại không kìm nén được ngọn lửa giận dữ trong lòng.Anh rút thanh đao bên hông Trương Vũ Trạch ra, tiếng gió rít gào vang lên, thanh đao chém thẳng vào cánh tay Tư Mã Lâm.  “A...!Đông Phương Hạ, tao có thành ma cũng không bỏ qua cho mày!”  Mặc dù thủ đoạn của Đông Phương Hạ không máu me bằng Dạ Ảnh, nhưng mọi người lại không khỏi lạnh sống lưng.Cánh tay của Tư Mã Lâm bị Đông Phương Hạ chém đứt.  Ngay lập tức, máu chảy ra như suối.Tư Mã Lâm ôm cánh tay đã bị cụt của mình, không ngừng lăn lộn trên mặt đất.  “Ông sống tôi còn không sợ, lẽ nào lại sợ hồn ma của ông”.  Nhìn thấy cảnh ấy, lại thấy cặp mắt đỏ ngầu của Đông Phương Hạ, Diệc Phi lo rằng người yêu sẽ g**t ch*t Tư Mã Lâm.Cô chần chừ giây lát rồi kéo áo Đông Phương Hạ, nhỏ giọng nói: “Đông Phương Hạ, anh có thể tra tấn Tư Mã Trưởng Phong, nhưng Tư Mã Lâm là người cùng vai vế với bậc cha chú của chúng ta.Giao ông ta cho cục trưởng Phương, để cục trưởng Phương bắt tay với Hác Hiên, dùng cách khác trừng trị ông ta”.  Đông Phương Hạ cũng không định giết Tư Mã Lâm ở đây.Nghe Diệc Phi nói vậy, anh trả lại đao cho Trương Vũ Trạch, lạnh lùng nói: “Vũ Trạch, phái người tới băng bó vết thương cho lão già này, đừng để lão chết.Dạ Ảnh, cô thích làm gì Tư Mã Trưởng Phong cũng được, chết cũng không sao, nhưng đừng để hắn chết sớm quá”.  “Vâng, Huyết Lang”.  Thấy Đông Phương Hạ kéo Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy đi, dù đã đau đến mức mồ hôi đổ đầm đìa, Tư Mã Lâm vẫn cất giọng chửi đổng.Đông Phương Hạ không muốn lãng phí thời gian với ông ta, Trương Vũ Trạch và Dạ Ảnh sẽ xử bọn họ.  Thư Lăng Vy là cảnh sát hình sự quốc tế, hiểu biết nhiều hơn Nam Cung Diệc Phi.Nhưng những lời lo âu ấy đã nói quá nhiều rồi, Thư Lăng Vy không muốn lải nhải mỗi ngày, khiến Đông Phương Hạ thấy phiền.  Từ ánh mắt của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ thấy được những lời mà cô chưa nói ra.Anh đang định nói gì đó thì tiếng súng bỗng vọng ra từ trong căn cứ.  Ngay lập tức, Đông Phương Hạ nhìn sang.Ở phía đó, Trình Thành dẫn các cao thủ nhà họ Bek tham gia vào cuộc chiến cuối cùng.Những nhân vật chủ chốt như Trụy Huyết và bố con Tư Mã Lâm đều đã sa lưới, đám quân nhân xuất ngũ trong căn cứ chẳng còn dũng khí đánh với người của Đông Phương Hạ nữa, huống chi Trình Thành còn đích thân ra tay.  Những người còn lại trong căn cứ bị nhóm Trình Thành bao vây ở một góc, vậy nên Đông Phương Hạ mới xuất hiện.Nếu không, trong tình huống như thế này, anh đâu ngốc đến mức để kẻ địch có cơ hội bắn lén mình..

Tư Mã Lâm chỉ biết trơ mắt nhìn con trai mình bị người của Đông Phương Hạ tra tấn bằng thủ đoạn tàn nhẫn như thế, làm sao lại không đau lòng cho được! Sau khi nguyền rủa Đông Phương Hạ, ông ta lại mở miệng van xin.  

“Tư Mã Lâm, tôi nói cho ông biết, chỉ cần là người nhà họ Tư Mã, tôi đều sẽ “tiếp đón” nhiệt tình! Ông cũng không thoát được đâu”.  

Nghĩ tới chuyện sáu năm trước, Đông Phương Hạ lại không kìm nén được ngọn lửa giận dữ trong lòng.

Anh rút thanh đao bên hông Trương Vũ Trạch ra, tiếng gió rít gào vang lên, thanh đao chém thẳng vào cánh tay Tư Mã Lâm.  

“A...!Đông Phương Hạ, tao có thành ma cũng không bỏ qua cho mày!”  

Mặc dù thủ đoạn của Đông Phương Hạ không máu me bằng Dạ Ảnh, nhưng mọi người lại không khỏi lạnh sống lưng.

Cánh tay của Tư Mã Lâm bị Đông Phương Hạ chém đứt.  

Ngay lập tức, máu chảy ra như suối.

Tư Mã Lâm ôm cánh tay đã bị cụt của mình, không ngừng lăn lộn trên mặt đất.  

“Ông sống tôi còn không sợ, lẽ nào lại sợ hồn ma của ông”.  

Nhìn thấy cảnh ấy, lại thấy cặp mắt đỏ ngầu của Đông Phương Hạ, Diệc Phi lo rằng người yêu sẽ g**t ch*t Tư Mã Lâm.

Cô chần chừ giây lát rồi kéo áo Đông Phương Hạ, nhỏ giọng nói: “Đông Phương Hạ, anh có thể tra tấn Tư Mã Trưởng Phong, nhưng Tư Mã Lâm là người cùng vai vế với bậc cha chú của chúng ta.

Giao ông ta cho cục trưởng Phương, để cục trưởng Phương bắt tay với Hác Hiên, dùng cách khác trừng trị ông ta”.  

Đông Phương Hạ cũng không định giết Tư Mã Lâm ở đây.

Nghe Diệc Phi nói vậy, anh trả lại đao cho Trương Vũ Trạch, lạnh lùng nói: “Vũ Trạch, phái người tới băng bó vết thương cho lão già này, đừng để lão chết.

Dạ Ảnh, cô thích làm gì Tư Mã Trưởng Phong cũng được, chết cũng không sao, nhưng đừng để hắn chết sớm quá”.  

“Vâng, Huyết Lang”.  

Thấy Đông Phương Hạ kéo Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy đi, dù đã đau đến mức mồ hôi đổ đầm đìa, Tư Mã Lâm vẫn cất giọng chửi đổng.

Đông Phương Hạ không muốn lãng phí thời gian với ông ta, Trương Vũ Trạch và Dạ Ảnh sẽ xử bọn họ.  

Thư Lăng Vy là cảnh sát hình sự quốc tế, hiểu biết nhiều hơn Nam Cung Diệc Phi.

Nhưng những lời lo âu ấy đã nói quá nhiều rồi, Thư Lăng Vy không muốn lải nhải mỗi ngày, khiến Đông Phương Hạ thấy phiền.  

Từ ánh mắt của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ thấy được những lời mà cô chưa nói ra.

Anh đang định nói gì đó thì tiếng súng bỗng vọng ra từ trong căn cứ.  

Ngay lập tức, Đông Phương Hạ nhìn sang.

Ở phía đó, Trình Thành dẫn các cao thủ nhà họ Bek tham gia vào cuộc chiến cuối cùng.

Những nhân vật chủ chốt như Trụy Huyết và bố con Tư Mã Lâm đều đã sa lưới, đám quân nhân xuất ngũ trong căn cứ chẳng còn dũng khí đánh với người của Đông Phương Hạ nữa, huống chi Trình Thành còn đích thân ra tay.  

Những người còn lại trong căn cứ bị nhóm Trình Thành bao vây ở một góc, vậy nên Đông Phương Hạ mới xuất hiện.

Nếu không, trong tình huống như thế này, anh đâu ngốc đến mức để kẻ địch có cơ hội bắn lén mình..

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tư Mã Lâm chỉ biết trơ mắt nhìn con trai mình bị người của Đông Phương Hạ tra tấn bằng thủ đoạn tàn nhẫn như thế, làm sao lại không đau lòng cho được! Sau khi nguyền rủa Đông Phương Hạ, ông ta lại mở miệng van xin.  “Tư Mã Lâm, tôi nói cho ông biết, chỉ cần là người nhà họ Tư Mã, tôi đều sẽ “tiếp đón” nhiệt tình! Ông cũng không thoát được đâu”.  Nghĩ tới chuyện sáu năm trước, Đông Phương Hạ lại không kìm nén được ngọn lửa giận dữ trong lòng.Anh rút thanh đao bên hông Trương Vũ Trạch ra, tiếng gió rít gào vang lên, thanh đao chém thẳng vào cánh tay Tư Mã Lâm.  “A...!Đông Phương Hạ, tao có thành ma cũng không bỏ qua cho mày!”  Mặc dù thủ đoạn của Đông Phương Hạ không máu me bằng Dạ Ảnh, nhưng mọi người lại không khỏi lạnh sống lưng.Cánh tay của Tư Mã Lâm bị Đông Phương Hạ chém đứt.  Ngay lập tức, máu chảy ra như suối.Tư Mã Lâm ôm cánh tay đã bị cụt của mình, không ngừng lăn lộn trên mặt đất.  “Ông sống tôi còn không sợ, lẽ nào lại sợ hồn ma của ông”.  Nhìn thấy cảnh ấy, lại thấy cặp mắt đỏ ngầu của Đông Phương Hạ, Diệc Phi lo rằng người yêu sẽ g**t ch*t Tư Mã Lâm.Cô chần chừ giây lát rồi kéo áo Đông Phương Hạ, nhỏ giọng nói: “Đông Phương Hạ, anh có thể tra tấn Tư Mã Trưởng Phong, nhưng Tư Mã Lâm là người cùng vai vế với bậc cha chú của chúng ta.Giao ông ta cho cục trưởng Phương, để cục trưởng Phương bắt tay với Hác Hiên, dùng cách khác trừng trị ông ta”.  Đông Phương Hạ cũng không định giết Tư Mã Lâm ở đây.Nghe Diệc Phi nói vậy, anh trả lại đao cho Trương Vũ Trạch, lạnh lùng nói: “Vũ Trạch, phái người tới băng bó vết thương cho lão già này, đừng để lão chết.Dạ Ảnh, cô thích làm gì Tư Mã Trưởng Phong cũng được, chết cũng không sao, nhưng đừng để hắn chết sớm quá”.  “Vâng, Huyết Lang”.  Thấy Đông Phương Hạ kéo Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy đi, dù đã đau đến mức mồ hôi đổ đầm đìa, Tư Mã Lâm vẫn cất giọng chửi đổng.Đông Phương Hạ không muốn lãng phí thời gian với ông ta, Trương Vũ Trạch và Dạ Ảnh sẽ xử bọn họ.  Thư Lăng Vy là cảnh sát hình sự quốc tế, hiểu biết nhiều hơn Nam Cung Diệc Phi.Nhưng những lời lo âu ấy đã nói quá nhiều rồi, Thư Lăng Vy không muốn lải nhải mỗi ngày, khiến Đông Phương Hạ thấy phiền.  Từ ánh mắt của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ thấy được những lời mà cô chưa nói ra.Anh đang định nói gì đó thì tiếng súng bỗng vọng ra từ trong căn cứ.  Ngay lập tức, Đông Phương Hạ nhìn sang.Ở phía đó, Trình Thành dẫn các cao thủ nhà họ Bek tham gia vào cuộc chiến cuối cùng.Những nhân vật chủ chốt như Trụy Huyết và bố con Tư Mã Lâm đều đã sa lưới, đám quân nhân xuất ngũ trong căn cứ chẳng còn dũng khí đánh với người của Đông Phương Hạ nữa, huống chi Trình Thành còn đích thân ra tay.  Những người còn lại trong căn cứ bị nhóm Trình Thành bao vây ở một góc, vậy nên Đông Phương Hạ mới xuất hiện.Nếu không, trong tình huống như thế này, anh đâu ngốc đến mức để kẻ địch có cơ hội bắn lén mình..

Chương 534: Lẽ Nào Lại Sợ Hồn Ma Của Ông”