“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 548: Chuẩn Bị Nhìn Xem Là Chuyện Gì!
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Sáng sớm, ba người Đông Phương Hạ, Diệc Phi và Lăng Vy về đến khu chung cư Long Uyển! Buổi sáng, Đông Phương Hạ còn nằm trong chăn ấm áp, đã tỉnh rồi nhưng không muốn rời khỏi giường, cho đến khi ông lão Nam Cung gọi điện tới, anh mới ra khỏi giường một cách lưu luyến.Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản rồi đến Trung Nam Hải! Lần này anh đi đến chiều tối muộn mới về! Mỗi lần đến Trung Nam Hải gặp ông lão, Đông Phương Hạ đều lê lết cơ thể mệt mỏi trở về! Buổi trưa, Thư Lăng Vy đến sở công an, Nam Cung Diệc Phi đến cao ốc Thiên Lang, trợ giúp Phạm Bân xử lý công việc! Đông Phương Hạ biết Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy không có nhà, nên cũng lười về khu chung cư Long Uyển, trực tiếp đến quán bar Gone with the Wind.Đông Phương Hạ đến quán bar Gone with the Wind, sau khi xuống xe, Đông Phương Hạ không vội đi vào ngay, mà đến ngồi trên ghế gỗ trên đường dành cho người đi bộ! Đường phố lên đèn, màn đêm buông xuống! Đèn neon vừa thật vừa ảo, có phần chói mắt.Tuy thời tiết lạnh giá, nhưng những nam thanh nữ tú thích cuộc sống về đêm vẫn xuất hiện từ sớm, dòng người qua lại trên đường không dứt! Đông Phương Hạ yên lặng ngồi trên ghế gỗ, hai tay đút vào túi quần! Tuy ánh mắt hướng về con đường dòng người qua lại không ngớt, nhưng tâm tư lại không ở nơi này.Dòng người qua lại trên đường, khi nhìn thấy soái ca như Đông Phương Hạ ngồi yên tĩnh ở đây trong đêm lạnh, chịu gió lạnh thổi qua, cũng phải quay mặt nhìn một cái.Khi anh em phụ trách canh gác và tuần tra của quán bar Gone with the Wind nhìn thấy mọi người không ngừng nhìn cùng về một hướng, xuất phát từ tính cẩn thận, một người anh em gọi người khác ra canh gác hộ rồi đi qua đó, chuẩn bị nhìn xem là chuyện gì!.
Sáng sớm, ba người Đông Phương Hạ, Diệc Phi và Lăng Vy về đến khu chung cư Long Uyển! Buổi sáng, Đông Phương Hạ còn nằm trong chăn ấm áp, đã tỉnh rồi nhưng không muốn rời khỏi giường, cho đến khi ông lão Nam Cung gọi điện tới, anh mới ra khỏi giường một cách lưu luyến.
Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản rồi đến Trung Nam Hải!
Lần này anh đi đến chiều tối muộn mới về! Mỗi lần đến Trung Nam Hải gặp ông lão, Đông Phương Hạ đều lê lết cơ thể mệt mỏi trở về!
Buổi trưa, Thư Lăng Vy đến sở công an, Nam Cung Diệc Phi đến cao ốc Thiên Lang, trợ giúp Phạm Bân xử lý công việc! Đông Phương Hạ biết Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy không có nhà, nên cũng lười về khu chung cư Long Uyển, trực tiếp đến quán bar Gone with the Wind.
Đông Phương Hạ đến quán bar Gone with the Wind, sau khi xuống xe, Đông Phương Hạ không vội đi vào ngay, mà đến ngồi trên ghế gỗ trên đường dành cho người đi bộ!
Đường phố lên đèn, màn đêm buông xuống! Đèn neon vừa thật vừa ảo, có phần chói mắt.
Tuy thời tiết lạnh giá, nhưng những nam thanh nữ tú thích cuộc sống về đêm vẫn xuất hiện từ sớm, dòng người qua lại trên đường không dứt!
Đông Phương Hạ yên lặng ngồi trên ghế gỗ, hai tay đút vào túi quần! Tuy ánh mắt hướng về con đường dòng người qua lại không ngớt, nhưng tâm tư lại không ở nơi này.
Dòng người qua lại trên đường, khi nhìn thấy soái ca như Đông Phương Hạ ngồi yên tĩnh ở đây trong đêm lạnh, chịu gió lạnh thổi qua, cũng phải quay mặt nhìn một cái.
Khi anh em phụ trách canh gác và tuần tra của quán bar Gone with the Wind nhìn thấy mọi người không ngừng nhìn cùng về một hướng, xuất phát từ tính cẩn thận, một người anh em gọi người khác ra canh gác hộ rồi đi qua đó, chuẩn bị nhìn xem là chuyện gì!.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Sáng sớm, ba người Đông Phương Hạ, Diệc Phi và Lăng Vy về đến khu chung cư Long Uyển! Buổi sáng, Đông Phương Hạ còn nằm trong chăn ấm áp, đã tỉnh rồi nhưng không muốn rời khỏi giường, cho đến khi ông lão Nam Cung gọi điện tới, anh mới ra khỏi giường một cách lưu luyến.Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản rồi đến Trung Nam Hải! Lần này anh đi đến chiều tối muộn mới về! Mỗi lần đến Trung Nam Hải gặp ông lão, Đông Phương Hạ đều lê lết cơ thể mệt mỏi trở về! Buổi trưa, Thư Lăng Vy đến sở công an, Nam Cung Diệc Phi đến cao ốc Thiên Lang, trợ giúp Phạm Bân xử lý công việc! Đông Phương Hạ biết Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy không có nhà, nên cũng lười về khu chung cư Long Uyển, trực tiếp đến quán bar Gone with the Wind.Đông Phương Hạ đến quán bar Gone with the Wind, sau khi xuống xe, Đông Phương Hạ không vội đi vào ngay, mà đến ngồi trên ghế gỗ trên đường dành cho người đi bộ! Đường phố lên đèn, màn đêm buông xuống! Đèn neon vừa thật vừa ảo, có phần chói mắt.Tuy thời tiết lạnh giá, nhưng những nam thanh nữ tú thích cuộc sống về đêm vẫn xuất hiện từ sớm, dòng người qua lại trên đường không dứt! Đông Phương Hạ yên lặng ngồi trên ghế gỗ, hai tay đút vào túi quần! Tuy ánh mắt hướng về con đường dòng người qua lại không ngớt, nhưng tâm tư lại không ở nơi này.Dòng người qua lại trên đường, khi nhìn thấy soái ca như Đông Phương Hạ ngồi yên tĩnh ở đây trong đêm lạnh, chịu gió lạnh thổi qua, cũng phải quay mặt nhìn một cái.Khi anh em phụ trách canh gác và tuần tra của quán bar Gone with the Wind nhìn thấy mọi người không ngừng nhìn cùng về một hướng, xuất phát từ tính cẩn thận, một người anh em gọi người khác ra canh gác hộ rồi đi qua đó, chuẩn bị nhìn xem là chuyện gì!.