“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 549: Anh Tên Là Gì”
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Cây lớn ven đường che khuất bóng người Đông Phương Hạ, vì người anh em đó không nhìn thấy Đông Phương Hạ nên anh ta liền vòng qua, khi nhìn thấy có một bóng người quen thuộc ngồi ở đó, anh ta liền hiểu ra.Người anh em đó liền huýt sáo, ra vẻ ngông nghênh, giả bộ đi qua trước mặt Đông Phương Hạ, nhân cơ hội nhìn rõ khuôn mặt.Nhưng vừa nhìn một cái, người anh em đó liền dừng bước chân đang định tiến lên, tiếng huýt sáo đó cũng dừng lại, đứng tại chỗ sửng sốt! Lát sau, người anh em đó tỉnh táo lại, mang theo tinh thần hưng phấn đi về phía Đông Phương Hạ! “Huyết Lang, sao cậu lại ở đây?” Người anh em gọi một tiếng, nhìn về phía cổng lớn của quán bar Gone with the Wind, dường như có ý hỏi Huyết Lang anh đến rồi, sao lại không vào, bên ngoài lạnh như vậy.Tiếng gọi đó kéo lại dòng suy tư phiêu dạt đến nơi xa xôi của Đông Phương Hạ, nghe thấy có người gọi “Huyết Lang”, còn hỏi mình sao lại ở đây, Đông Phương Hạ từ từ ngẩng khuôn mặt bị lạnh đến trắng bệch, quay mặt, khi nhìn thấy khuôn mặt bên cạnh khá quen thuộc, nghĩ một lúc, Đông Phương Hạ mới phát hiện người anh em này chính là người anh em mà mình hỏi mượn xe máy của anh ta để đi tìm Thư Lăng Vy, sau đó khi mình còn nghi ngờ Thư Lăng Vy là gián điệp, ở trên con đường phía sau quán bar, hôm đó mưa rơi rả rích, anh ta còn che ô cho mình! Thế là Đông Phương Hạ nhích người sang một bên nhường chỗ, nở nụ cười nhàn nhạt nói: “Ngồi đi”.“Không không… không… Huyết Lang, tôi đứng là được rồi! Đứng là được!” Đông Phương Hạ là người thế nào, sao anh không biết toàn thân người anh em này không tự nhiên và lặng lẽ liếc nhìn anh chứ! Lập tức, anh thu lại ánh mắt, cố gắng cho người anh em này tự nhiên một chút.Lát sau, anh mới lên tiếng: “Anh tên là gì?” “Dương Quang Chiếu, các đường chủ và tiểu đường chủ đều gọi tôi là Tiểu Dương! Huyết Lang, cậu gọi tôi là Tiểu Dương là được”..Đọc truyện hay, truy cập ngay == TRUМtr цyen.м E ==“Được! Tiểu Dương.Anh có thuốc lá không, cho tôi một điếu!”.
Cây lớn ven đường che khuất bóng người Đông Phương Hạ, vì người anh em đó không nhìn thấy Đông Phương Hạ nên anh ta liền vòng qua, khi nhìn thấy có một bóng người quen thuộc ngồi ở đó, anh ta liền hiểu ra.
Người anh em đó liền huýt sáo, ra vẻ ngông nghênh, giả bộ đi qua trước mặt Đông Phương Hạ, nhân cơ hội nhìn rõ khuôn mặt.
Nhưng vừa nhìn một cái, người anh em đó liền dừng bước chân đang định tiến lên, tiếng huýt sáo đó cũng dừng lại, đứng tại chỗ sửng sốt!
Lát sau, người anh em đó tỉnh táo lại, mang theo tinh thần hưng phấn đi về phía Đông Phương Hạ!
“Huyết Lang, sao cậu lại ở đây?”
Người anh em gọi một tiếng, nhìn về phía cổng lớn của quán bar Gone with the Wind, dường như có ý hỏi Huyết Lang anh đến rồi, sao lại không vào, bên ngoài lạnh như vậy.
Tiếng gọi đó kéo lại dòng suy tư phiêu dạt đến nơi xa xôi của Đông Phương Hạ, nghe thấy có người gọi “Huyết Lang”, còn hỏi mình sao lại ở đây, Đông Phương Hạ từ từ ngẩng khuôn mặt bị lạnh đến trắng bệch, quay mặt, khi nhìn thấy khuôn mặt bên cạnh khá quen thuộc, nghĩ một lúc, Đông Phương Hạ mới phát hiện người anh em này chính là người anh em mà mình hỏi mượn xe máy của anh ta để đi tìm Thư Lăng Vy, sau đó khi mình còn nghi ngờ Thư Lăng Vy là gián điệp, ở trên con đường phía sau quán bar, hôm đó mưa rơi rả rích, anh ta còn che ô cho mình!
Thế là Đông Phương Hạ nhích người sang một bên nhường chỗ, nở nụ cười nhàn nhạt nói: “Ngồi đi”.
“Không không… không… Huyết Lang, tôi đứng là được rồi! Đứng là được!”
Đông Phương Hạ là người thế nào, sao anh không biết toàn thân người anh em này không tự nhiên và lặng lẽ liếc nhìn anh chứ! Lập tức, anh thu lại ánh mắt, cố gắng cho người anh em này tự nhiên một chút.
Lát sau, anh mới lên tiếng: “Anh tên là gì?”
“Dương Quang Chiếu, các đường chủ và tiểu đường chủ đều gọi tôi là Tiểu Dương! Huyết Lang, cậu gọi tôi là Tiểu Dương là được”.
.
Đọc truyện hay, truy cập ngay == TRUМtr цyen.
м E ==
“Được! Tiểu Dương.
Anh có thuốc lá không, cho tôi một điếu!”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Cây lớn ven đường che khuất bóng người Đông Phương Hạ, vì người anh em đó không nhìn thấy Đông Phương Hạ nên anh ta liền vòng qua, khi nhìn thấy có một bóng người quen thuộc ngồi ở đó, anh ta liền hiểu ra.Người anh em đó liền huýt sáo, ra vẻ ngông nghênh, giả bộ đi qua trước mặt Đông Phương Hạ, nhân cơ hội nhìn rõ khuôn mặt.Nhưng vừa nhìn một cái, người anh em đó liền dừng bước chân đang định tiến lên, tiếng huýt sáo đó cũng dừng lại, đứng tại chỗ sửng sốt! Lát sau, người anh em đó tỉnh táo lại, mang theo tinh thần hưng phấn đi về phía Đông Phương Hạ! “Huyết Lang, sao cậu lại ở đây?” Người anh em gọi một tiếng, nhìn về phía cổng lớn của quán bar Gone with the Wind, dường như có ý hỏi Huyết Lang anh đến rồi, sao lại không vào, bên ngoài lạnh như vậy.Tiếng gọi đó kéo lại dòng suy tư phiêu dạt đến nơi xa xôi của Đông Phương Hạ, nghe thấy có người gọi “Huyết Lang”, còn hỏi mình sao lại ở đây, Đông Phương Hạ từ từ ngẩng khuôn mặt bị lạnh đến trắng bệch, quay mặt, khi nhìn thấy khuôn mặt bên cạnh khá quen thuộc, nghĩ một lúc, Đông Phương Hạ mới phát hiện người anh em này chính là người anh em mà mình hỏi mượn xe máy của anh ta để đi tìm Thư Lăng Vy, sau đó khi mình còn nghi ngờ Thư Lăng Vy là gián điệp, ở trên con đường phía sau quán bar, hôm đó mưa rơi rả rích, anh ta còn che ô cho mình! Thế là Đông Phương Hạ nhích người sang một bên nhường chỗ, nở nụ cười nhàn nhạt nói: “Ngồi đi”.“Không không… không… Huyết Lang, tôi đứng là được rồi! Đứng là được!” Đông Phương Hạ là người thế nào, sao anh không biết toàn thân người anh em này không tự nhiên và lặng lẽ liếc nhìn anh chứ! Lập tức, anh thu lại ánh mắt, cố gắng cho người anh em này tự nhiên một chút.Lát sau, anh mới lên tiếng: “Anh tên là gì?” “Dương Quang Chiếu, các đường chủ và tiểu đường chủ đều gọi tôi là Tiểu Dương! Huyết Lang, cậu gọi tôi là Tiểu Dương là được”..Đọc truyện hay, truy cập ngay == TRUМtr цyen.м E ==“Được! Tiểu Dương.Anh có thuốc lá không, cho tôi một điếu!”.