Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 575: Chỉ Có Chết Mới Là Giải Thoát

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vào võng đạo dưới lòng đất, Đông Phương Hạ đi theo Dạ Ảnh, dẫn Dạ Phong tới căn phòng giam giữ Trụy Huyết.Bôn Lôi cũng bị nhốt trong võng đạo, nhưng bây giờ Đông Phương Hạ không định đi thẩm vấn hắn ngay, mặc dù anh rất muốn biết chuyện liên quan đến gia tộc thần bí.Theo những gì mà thầy bảo Bek Er chuyển lời cho anh, Bôn Lôi và Điện Thiểm không phải là nhân vật quan trọng trong gia tộc thần bí ấy.Nếu không phải nhân vật quan trọng, vậy thì bọn họ sẽ không biết quá nhiều, may ra thì được một ít.Điều mà Đông Phương Hạ lo lắng nhất là bọn họ không chịu nói cái “một ít” ấy cho anh, như vậy thì uổng công anh rồi.Bởi vậy, Đông Phương Hạ mới không vội thẩm vấn Bôn Lôi ngay, mà để Dạ Phong dùng thủ đoạn tàn nhẫn phá hủy phòng tuyến trong lòng hắn trước, khiến hắn phải chủ động nói ra.Đó chỉ là một trong những nguyên nhân mà Đông Phương Hạ chưa thẩm vấn Bôn Lôi.Một nguyên nhân khác là vì Điện Thiểm vẫn chưa rơi vào tay anh.Sau khi bắt được Điện Thiểm thì sẽ lần lượt thẩm vấn, có thể phán đoán được mức độ thật giả của lời khai.Dù sao Bôn Lôi và Điện Thiểm cũng cùng đi ám sát anh, muốn tìm thứ gì đó trong Loan Đao Ngâm Long.Đông Phương Hạ đã được nếm thử lực lượng của gia tộc thần bí ấy rồi.Anh nhất định phải cân nhắc kỹ lưỡng mọi chuyện, nếu để xảy ra sai sót gì thì ngay cả anh cũng không biết kết quả sẽ như thế nào, bởi vì anh không hiểu biết gì về gia tộc thần bí ấy cả.Mặc dù Đông Phương Hạ đã hạ lệnh phong tỏa lối ra lối vào của võng đạo dưới lòng đất, nhưng trong võng đạo vẫn có một ít người của Thiên Lang Đường.Các anh em tử sĩ là do đích thân Đông Phương Hạ huấn luyện, còn là đội quân chủ chốt nữa.Lúc võng đạo mới được xây dựng, bọn họ bỏ không ít công sức, Đông Phương Hạ sẽ không đối xử với bọn họ như các anh em của những đường khác.Trong võng đạo có vô vàn bẫy rập, nhưng Đông Phương Hạ đi đến đâu thì các anh em tử sĩ đều cung kính cúi người.Khi thấy anh đi về phía giam giữ Trụy Huyết, các anh em tử sĩ chậm rãi tới gần, giữ một khoảng cách nhất định với cậu chủ nhà mình, canh gác nghiêm ngặt ở bên ngoài.“Choang” một tiếng, Dạ Ảnh đẩy cửa sắt ra.Cô ấy và Dạ Phong đi theo Đông Phương Hạ vào trong.Đây là một căn phòng tối tăm, ẩm ướt, chuyên để giam giữ trọng phạm.Đông Phương Hạ đút hai tay trong túi, vẻ mặt lạnh lùng, trong đôi mắt đen nhánh tỏa ra sát khí lạnh lẽo.Dạ Ảnh mang một cái ghế tới, anh ngồi xuống, sau đó mới liếc mắt nhìn dáng vẻ lôi thôi của Trụy Huyết.Hiện giờ, Trụy Huyết đã cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết, chỉ có chết mới là giải thoát.Thế nhưng, Huyết Lang không hỏi bí mật gì liên quan đến Phong Ba cả, mà chỉ phái Dạ Phong không ngừng tra tấn cô ta.Đông Phương Hạ vắt hai chân vào nhau, nghe vậy lắc đầu thở dài.Trên môi anh hiện lên nụ cười cợt nhả, nghịch móng tay của mình, một lát sau mới hờ hững nói:.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vào võng đạo dưới lòng đất, Đông Phương Hạ đi theo Dạ Ảnh, dẫn Dạ Phong tới căn phòng giam giữ Trụy Huyết.

Bôn Lôi cũng bị nhốt trong võng đạo, nhưng bây giờ Đông Phương Hạ không định đi thẩm vấn hắn ngay, mặc dù anh rất muốn biết chuyện liên quan đến gia tộc thần bí.

Theo những gì mà thầy bảo Bek Er chuyển lời cho anh, Bôn Lôi và Điện Thiểm không phải là nhân vật quan trọng trong gia tộc thần bí ấy.

Nếu không phải nhân vật quan trọng, vậy thì bọn họ sẽ không biết quá nhiều, may ra thì được một ít.

Điều mà Đông Phương Hạ lo lắng nhất là bọn họ không chịu nói cái “một ít” ấy cho anh, như vậy thì uổng công anh rồi.

Bởi vậy, Đông Phương Hạ mới không vội thẩm vấn Bôn Lôi ngay, mà để Dạ Phong dùng thủ đoạn tàn nhẫn phá hủy phòng tuyến trong lòng hắn trước, khiến hắn phải chủ động nói ra.

Đó chỉ là một trong những nguyên nhân mà Đông Phương Hạ chưa thẩm vấn Bôn Lôi.

Một nguyên nhân khác là vì Điện Thiểm vẫn chưa rơi vào tay anh.

Sau khi bắt được Điện Thiểm thì sẽ lần lượt thẩm vấn, có thể phán đoán được mức độ thật giả của lời khai.

Dù sao Bôn Lôi và Điện Thiểm cũng cùng đi ám sát anh, muốn tìm thứ gì đó trong Loan Đao Ngâm Long.

Đông Phương Hạ đã được nếm thử lực lượng của gia tộc thần bí ấy rồi.

Anh nhất định phải cân nhắc kỹ lưỡng mọi chuyện, nếu để xảy ra sai sót gì thì ngay cả anh cũng không biết kết quả sẽ như thế nào, bởi vì anh không hiểu biết gì về gia tộc thần bí ấy cả.

Mặc dù Đông Phương Hạ đã hạ lệnh phong tỏa lối ra lối vào của võng đạo dưới lòng đất, nhưng trong võng đạo vẫn có một ít người của Thiên Lang Đường.

Các anh em tử sĩ là do đích thân Đông Phương Hạ huấn luyện, còn là đội quân chủ chốt nữa.

Lúc võng đạo mới được xây dựng, bọn họ bỏ không ít công sức, Đông Phương Hạ sẽ không đối xử với bọn họ như các anh em của những đường khác.

Trong võng đạo có vô vàn bẫy rập, nhưng Đông Phương Hạ đi đến đâu thì các anh em tử sĩ đều cung kính cúi người.

Khi thấy anh đi về phía giam giữ Trụy Huyết, các anh em tử sĩ chậm rãi tới gần, giữ một khoảng cách nhất định với cậu chủ nhà mình, canh gác nghiêm ngặt ở bên ngoài.

“Choang” một tiếng, Dạ Ảnh đẩy cửa sắt ra.

Cô ấy và Dạ Phong đi theo Đông Phương Hạ vào trong.

Đây là một căn phòng tối tăm, ẩm ướt, chuyên để giam giữ trọng phạm.

Đông Phương Hạ đút hai tay trong túi, vẻ mặt lạnh lùng, trong đôi mắt đen nhánh tỏa ra sát khí lạnh lẽo.

Dạ Ảnh mang một cái ghế tới, anh ngồi xuống, sau đó mới liếc mắt nhìn dáng vẻ lôi thôi của Trụy Huyết.

Hiện giờ, Trụy Huyết đã cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết, chỉ có chết mới là giải thoát.

Thế nhưng, Huyết Lang không hỏi bí mật gì liên quan đến Phong Ba cả, mà chỉ phái Dạ Phong không ngừng tra tấn cô ta.

Đông Phương Hạ vắt hai chân vào nhau, nghe vậy lắc đầu thở dài.

Trên môi anh hiện lên nụ cười cợt nhả, nghịch móng tay của mình, một lát sau mới hờ hững nói:

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vào võng đạo dưới lòng đất, Đông Phương Hạ đi theo Dạ Ảnh, dẫn Dạ Phong tới căn phòng giam giữ Trụy Huyết.Bôn Lôi cũng bị nhốt trong võng đạo, nhưng bây giờ Đông Phương Hạ không định đi thẩm vấn hắn ngay, mặc dù anh rất muốn biết chuyện liên quan đến gia tộc thần bí.Theo những gì mà thầy bảo Bek Er chuyển lời cho anh, Bôn Lôi và Điện Thiểm không phải là nhân vật quan trọng trong gia tộc thần bí ấy.Nếu không phải nhân vật quan trọng, vậy thì bọn họ sẽ không biết quá nhiều, may ra thì được một ít.Điều mà Đông Phương Hạ lo lắng nhất là bọn họ không chịu nói cái “một ít” ấy cho anh, như vậy thì uổng công anh rồi.Bởi vậy, Đông Phương Hạ mới không vội thẩm vấn Bôn Lôi ngay, mà để Dạ Phong dùng thủ đoạn tàn nhẫn phá hủy phòng tuyến trong lòng hắn trước, khiến hắn phải chủ động nói ra.Đó chỉ là một trong những nguyên nhân mà Đông Phương Hạ chưa thẩm vấn Bôn Lôi.Một nguyên nhân khác là vì Điện Thiểm vẫn chưa rơi vào tay anh.Sau khi bắt được Điện Thiểm thì sẽ lần lượt thẩm vấn, có thể phán đoán được mức độ thật giả của lời khai.Dù sao Bôn Lôi và Điện Thiểm cũng cùng đi ám sát anh, muốn tìm thứ gì đó trong Loan Đao Ngâm Long.Đông Phương Hạ đã được nếm thử lực lượng của gia tộc thần bí ấy rồi.Anh nhất định phải cân nhắc kỹ lưỡng mọi chuyện, nếu để xảy ra sai sót gì thì ngay cả anh cũng không biết kết quả sẽ như thế nào, bởi vì anh không hiểu biết gì về gia tộc thần bí ấy cả.Mặc dù Đông Phương Hạ đã hạ lệnh phong tỏa lối ra lối vào của võng đạo dưới lòng đất, nhưng trong võng đạo vẫn có một ít người của Thiên Lang Đường.Các anh em tử sĩ là do đích thân Đông Phương Hạ huấn luyện, còn là đội quân chủ chốt nữa.Lúc võng đạo mới được xây dựng, bọn họ bỏ không ít công sức, Đông Phương Hạ sẽ không đối xử với bọn họ như các anh em của những đường khác.Trong võng đạo có vô vàn bẫy rập, nhưng Đông Phương Hạ đi đến đâu thì các anh em tử sĩ đều cung kính cúi người.Khi thấy anh đi về phía giam giữ Trụy Huyết, các anh em tử sĩ chậm rãi tới gần, giữ một khoảng cách nhất định với cậu chủ nhà mình, canh gác nghiêm ngặt ở bên ngoài.“Choang” một tiếng, Dạ Ảnh đẩy cửa sắt ra.Cô ấy và Dạ Phong đi theo Đông Phương Hạ vào trong.Đây là một căn phòng tối tăm, ẩm ướt, chuyên để giam giữ trọng phạm.Đông Phương Hạ đút hai tay trong túi, vẻ mặt lạnh lùng, trong đôi mắt đen nhánh tỏa ra sát khí lạnh lẽo.Dạ Ảnh mang một cái ghế tới, anh ngồi xuống, sau đó mới liếc mắt nhìn dáng vẻ lôi thôi của Trụy Huyết.Hiện giờ, Trụy Huyết đã cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết, chỉ có chết mới là giải thoát.Thế nhưng, Huyết Lang không hỏi bí mật gì liên quan đến Phong Ba cả, mà chỉ phái Dạ Phong không ngừng tra tấn cô ta.Đông Phương Hạ vắt hai chân vào nhau, nghe vậy lắc đầu thở dài.Trên môi anh hiện lên nụ cười cợt nhả, nghịch móng tay của mình, một lát sau mới hờ hững nói:.

Chương 575: Chỉ Có Chết Mới Là Giải Thoát