Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 576: Bây Giờ Để Tôi Đích Thân Phục Vụ Cô Vậy!

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Thắng làm vua, thua làm giặc! Trụy Huyết này rơi vào tay anh, không có gì để nói hết.Ra tay đi, dùng mấy thủ đoạn hèn hạ ấy thì còn là anh hùng hảo hán gì đây! Nhưng anh đừng vội đắc ý, cho dù Trụy Huyết này chết thì anh cũng đừng mong được yên thân.Ông chủ của tôi sẽ báo thù cho tôi”, Trụy Huyết nhắm mắt lại, cô ta chỉ muốn được giải thoát thật nhanh.  “Bớt khích tướng đi, thằng này miễn dịch với cái trò ấy rồi.Cho dù ông chủ của các người không tới tìm tôi thì tôi cũng sẽ tìm hắn tính sổ.Còn hèn hạ ấy hả? Trước nay tôi luôn cho rằng mình là một người quang minh chính đại, nhưng các người đã đụng vào ranh giới cuối cùng của tôi.Nếu Phong Ba chỉ nhắm vào riêng tôi, tôi sẵn lòng tiếp nhận, nhưng vấn đề là các người lại ra tay với em gái và người yêu của bạn tôi, muốn dựa vào đó để uy h**p tôi.Món nợ này, tôi sẽ tính một nửa lên đầu cô”..Truyện Bách Hợp“Ha ha ha...!Huyết Lang ơi là Huyết Lang, không ngờ anh cũng có điểm yếu!”, Trụy Huyết cười lạnh, nói: “Anh xuất hiện trước mặt tôi, chứng tỏ anh muốn biết một vài tin từ miệng tôi, nhưng tôi nói cho anh biết, cứ nằm mơ đi! Tôi sẽ không nói gì hết!”  “Vậy sao? Thế thì nghe nhé, tôi không muốn biết nữa.Bây giờ để tôi đích thân phục vụ cô vậy!”  Đông Phương Hạ hừ lạnh một tiếng.Bất chợt, sát khí lạnh lẽo ập thẳng về phía Trụy Huyết.Anh đang dùng chiến thuật tâm lý, nhận lấy dao từ tay Dạ Ảnh, đứng lên rồi chậm rãi bước tới chỗ cô ta.  Thấy thế, Trụy Huyết rùng mình một cái.Cô ta không ngờ mình đã nói ra rồi mà Huyết Lang vẫn không hỏi gì cả, lợi thế duy nhất mất đi tác dụng.Lúc này, giọng nói trầm thấp của Đông Phương Hạ vọng vào tai cô ta.  “Chẳng phải phụ nữ các cô luôn coi dung mạo là niềm tự hào sao? Ha ha, không biết tôi quẹt mấy nhát lên gương mặt như hoa như ngọc này thì sẽ thế nào nhỉ? Yên tâm đi, tôi sẽ không làm cô đau lắm đâu.À, màu da của cô đẹp như thế, tôi sẽ đục mấy chục cái lỗ trên đó, sau đó cho mấy con rắn độc chui vào...!Ha ha...”  “Cậu chủ!”  Phát hiện ra cậu chủ nhà mình hơi run, hai chị em Dạ Ảnh và Đông Phương Hạ vội vàng vòng qua Trụy Huyết để đỡ lấy anh.  Mặc dù đang rất hoảng sợ, nhưng Trụy Huyết cũng phát hiện ra sự khác thường của Đông Phương Hạ, còn thấy Dạ Ảnh và Dạ Phong rảo bước đi tới.Nhưng bởi vì vị trí nên cô ta không thể nhìn thấy toàn bộ biểu cảm của anh.  Đông Phương Hạ né tránh tay của chị em Dạ Ảnh, bước lên trước rồi cẩn thận nhìn cái bớt trên lưng Trụy Huyết.Sở dĩ anh xem kỹ như thế, không phải bởi vì cô ta là người của Phong Ba, mà là muốn xác định cái bớt ấy có phải là hình xăm không, hay là sinh ra đã có..

“Thắng làm vua, thua làm giặc! Trụy Huyết này rơi vào tay anh, không có gì để nói hết.

Ra tay đi, dùng mấy thủ đoạn hèn hạ ấy thì còn là anh hùng hảo hán gì đây! Nhưng anh đừng vội đắc ý, cho dù Trụy Huyết này chết thì anh cũng đừng mong được yên thân.

Ông chủ của tôi sẽ báo thù cho tôi”, Trụy Huyết nhắm mắt lại, cô ta chỉ muốn được giải thoát thật nhanh.  

“Bớt khích tướng đi, thằng này miễn dịch với cái trò ấy rồi.

Cho dù ông chủ của các người không tới tìm tôi thì tôi cũng sẽ tìm hắn tính sổ.

Còn hèn hạ ấy hả? Trước nay tôi luôn cho rằng mình là một người quang minh chính đại, nhưng các người đã đụng vào ranh giới cuối cùng của tôi.

Nếu Phong Ba chỉ nhắm vào riêng tôi, tôi sẵn lòng tiếp nhận, nhưng vấn đề là các người lại ra tay với em gái và người yêu của bạn tôi, muốn dựa vào đó để uy h**p tôi.

Món nợ này, tôi sẽ tính một nửa lên đầu cô”..

Truyện Bách Hợp

“Ha ha ha...!Huyết Lang ơi là Huyết Lang, không ngờ anh cũng có điểm yếu!”, Trụy Huyết cười lạnh, nói: “Anh xuất hiện trước mặt tôi, chứng tỏ anh muốn biết một vài tin từ miệng tôi, nhưng tôi nói cho anh biết, cứ nằm mơ đi! Tôi sẽ không nói gì hết!”  

“Vậy sao? Thế thì nghe nhé, tôi không muốn biết nữa.

Bây giờ để tôi đích thân phục vụ cô vậy!”  

Đông Phương Hạ hừ lạnh một tiếng.

Bất chợt, sát khí lạnh lẽo ập thẳng về phía Trụy Huyết.

Anh đang dùng chiến thuật tâm lý, nhận lấy dao từ tay Dạ Ảnh, đứng lên rồi chậm rãi bước tới chỗ cô ta.  

Thấy thế, Trụy Huyết rùng mình một cái.

Cô ta không ngờ mình đã nói ra rồi mà Huyết Lang vẫn không hỏi gì cả, lợi thế duy nhất mất đi tác dụng.

Lúc này, giọng nói trầm thấp của Đông Phương Hạ vọng vào tai cô ta.  

“Chẳng phải phụ nữ các cô luôn coi dung mạo là niềm tự hào sao? Ha ha, không biết tôi quẹt mấy nhát lên gương mặt như hoa như ngọc này thì sẽ thế nào nhỉ? Yên tâm đi, tôi sẽ không làm cô đau lắm đâu.

À, màu da của cô đẹp như thế, tôi sẽ đục mấy chục cái lỗ trên đó, sau đó cho mấy con rắn độc chui vào...!Ha ha...”  

“Cậu chủ!”  

Phát hiện ra cậu chủ nhà mình hơi run, hai chị em Dạ Ảnh và Đông Phương Hạ vội vàng vòng qua Trụy Huyết để đỡ lấy anh.  

Mặc dù đang rất hoảng sợ, nhưng Trụy Huyết cũng phát hiện ra sự khác thường của Đông Phương Hạ, còn thấy Dạ Ảnh và Dạ Phong rảo bước đi tới.

Nhưng bởi vì vị trí nên cô ta không thể nhìn thấy toàn bộ biểu cảm của anh.  

Đông Phương Hạ né tránh tay của chị em Dạ Ảnh, bước lên trước rồi cẩn thận nhìn cái bớt trên lưng Trụy Huyết.

Sở dĩ anh xem kỹ như thế, không phải bởi vì cô ta là người của Phong Ba, mà là muốn xác định cái bớt ấy có phải là hình xăm không, hay là sinh ra đã có..

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Thắng làm vua, thua làm giặc! Trụy Huyết này rơi vào tay anh, không có gì để nói hết.Ra tay đi, dùng mấy thủ đoạn hèn hạ ấy thì còn là anh hùng hảo hán gì đây! Nhưng anh đừng vội đắc ý, cho dù Trụy Huyết này chết thì anh cũng đừng mong được yên thân.Ông chủ của tôi sẽ báo thù cho tôi”, Trụy Huyết nhắm mắt lại, cô ta chỉ muốn được giải thoát thật nhanh.  “Bớt khích tướng đi, thằng này miễn dịch với cái trò ấy rồi.Cho dù ông chủ của các người không tới tìm tôi thì tôi cũng sẽ tìm hắn tính sổ.Còn hèn hạ ấy hả? Trước nay tôi luôn cho rằng mình là một người quang minh chính đại, nhưng các người đã đụng vào ranh giới cuối cùng của tôi.Nếu Phong Ba chỉ nhắm vào riêng tôi, tôi sẵn lòng tiếp nhận, nhưng vấn đề là các người lại ra tay với em gái và người yêu của bạn tôi, muốn dựa vào đó để uy h**p tôi.Món nợ này, tôi sẽ tính một nửa lên đầu cô”..Truyện Bách Hợp“Ha ha ha...!Huyết Lang ơi là Huyết Lang, không ngờ anh cũng có điểm yếu!”, Trụy Huyết cười lạnh, nói: “Anh xuất hiện trước mặt tôi, chứng tỏ anh muốn biết một vài tin từ miệng tôi, nhưng tôi nói cho anh biết, cứ nằm mơ đi! Tôi sẽ không nói gì hết!”  “Vậy sao? Thế thì nghe nhé, tôi không muốn biết nữa.Bây giờ để tôi đích thân phục vụ cô vậy!”  Đông Phương Hạ hừ lạnh một tiếng.Bất chợt, sát khí lạnh lẽo ập thẳng về phía Trụy Huyết.Anh đang dùng chiến thuật tâm lý, nhận lấy dao từ tay Dạ Ảnh, đứng lên rồi chậm rãi bước tới chỗ cô ta.  Thấy thế, Trụy Huyết rùng mình một cái.Cô ta không ngờ mình đã nói ra rồi mà Huyết Lang vẫn không hỏi gì cả, lợi thế duy nhất mất đi tác dụng.Lúc này, giọng nói trầm thấp của Đông Phương Hạ vọng vào tai cô ta.  “Chẳng phải phụ nữ các cô luôn coi dung mạo là niềm tự hào sao? Ha ha, không biết tôi quẹt mấy nhát lên gương mặt như hoa như ngọc này thì sẽ thế nào nhỉ? Yên tâm đi, tôi sẽ không làm cô đau lắm đâu.À, màu da của cô đẹp như thế, tôi sẽ đục mấy chục cái lỗ trên đó, sau đó cho mấy con rắn độc chui vào...!Ha ha...”  “Cậu chủ!”  Phát hiện ra cậu chủ nhà mình hơi run, hai chị em Dạ Ảnh và Đông Phương Hạ vội vàng vòng qua Trụy Huyết để đỡ lấy anh.  Mặc dù đang rất hoảng sợ, nhưng Trụy Huyết cũng phát hiện ra sự khác thường của Đông Phương Hạ, còn thấy Dạ Ảnh và Dạ Phong rảo bước đi tới.Nhưng bởi vì vị trí nên cô ta không thể nhìn thấy toàn bộ biểu cảm của anh.  Đông Phương Hạ né tránh tay của chị em Dạ Ảnh, bước lên trước rồi cẩn thận nhìn cái bớt trên lưng Trụy Huyết.Sở dĩ anh xem kỹ như thế, không phải bởi vì cô ta là người của Phong Ba, mà là muốn xác định cái bớt ấy có phải là hình xăm không, hay là sinh ra đã có..

Chương 576: Bây Giờ Để Tôi Đích Thân Phục Vụ Cô Vậy!