Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 583: Chương 588

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lúc Đông Phương Hạ kết nối được điện thoại, trái tim Trụy Huyết đập càng nhanh, chỉ một lúc nữa sẽ được nghe thấy giọng nói của em trai, lúc này Trụy Huyết xúc động một cách kỳ lạ.Lúc thất lạc với em trai, mình vẫn là một cô bé năm tuổi, mà bây giờ đã mười sáu mười bảy năm rồi, em trai cũng mười tám tuổi rồi, cảm giác nhớ nhung người thân khiến trong lòng Trụy Huyết như trút được hòn đá, đồng thời lại như bị thứ gì đè nặng, nếu không đến Yên Kinh giết Huyết Lang, không bắt cóc em gái của Huyết Lang và em dâu của mình, Trụy Huyết muốn tìm được em trai của mình, có lẽ cũng phải thêm một thời gian dài nữa, cho nên chuyện lần này là phúc lại vừa là họa!Giờ phút này, tất cả tinh lực của Trụy Huyết đặt vào chiếc điện thoại trong tay Đông Phương Hạ.Lúc này Đông Phương Hạ mở loa ngoài, Trụy Huyết nghe thấy phía bên kia điện thoại vang lên giọng nói của chú Quyền hạ lệnh, vừa nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở gấp.Có thể thấy chú Quyền khá vội vã, cậu chủ có chuyện gấp, chú Quyền không dám chậm trễ, bởi vì ông ta sợ sẽ làm lỡ việc lớn của cậu chủ!Nửa tiếng sau, giọng nói của An Nhiên truyền đến bên tai Đông Phương Hạ và Trụy Huyết thông qua di động.“Ha ha ha… lão đại, anh gọi điện thật đúng lúc! Ông lão già mà không chết đó ngày nào cũng dạy bảo tôi, vừa nãy ông ấy còn đang nhằm vào tôi, nếu không phải là anh gọi điện đến, tôi… Cuộc sống này đúng là không phải cuộc sống của con người, mỗi ngày chỉ có ba tiếng nghỉ ngơi.Lão đại à… lúc nào tôi được quay về đây…”An Nhiên nhận được điện thoại của Đông Phương Hạ, biết rõ Đông Phương Hạ có việc gấp tìm mình, An Nhiên lại không hỏi có chuyện gì mà lại kể khổ trước!“Muốn quay về, đợi đến khi cậu đánh bại Tiểu Lâm đã rồi nói với tôi!”An Nhiên phía bên kia điện thoại bị nửa câu nói trước của Đông Phương Hạ làm cho sợ giật mình, sau khi nghe thấy Đông Phương Hạ không tức giận, mới nói: “Chính là… chính là tôi có thể tiếp được mười chiêu của Tiểu Lâm, thì anh cho tôi về! Tôi đi giành thiên hạ với anh.Thế nào?”“Không thế nào cả, bây giờ tôi để lại câu này ở đây cho cậu! Nếu cậu có thể đánh ngang bằng với Tiểu Lâm, tôi sẽ cho cậu về ngay lập tức, còn cho cậu làm phó đường chủ, nếu không, cậu cứ ở đó cả đời đi! Đừng mơ gặp lại Tiểu Hàm Hàm của cậu”.“A… lão đại, anh đừng cứ mang Hàm Hàm ra uy h**p tôi mà! Được rồi được rồi, tôi đồng ý với anh.Vì hạnh phúc của tôi, tôi sẽ liều! He he… lão đại, tôi nhớ anh chết mất, nghe nói anh bị thương, tôi lại không thể về, người làm anh em như tôi ngày nào cũng cầu phúc cho anh đấy! Lão đại, anh đỡ chút nào chưa?”“Đỡ nhiều rồi!”.

Lúc Đông Phương Hạ kết nối được điện thoại, trái tim Trụy Huyết đập càng nhanh, chỉ một lúc nữa sẽ được nghe thấy giọng nói của em trai, lúc này Trụy Huyết xúc động một cách kỳ lạ.

Lúc thất lạc với em trai, mình vẫn là một cô bé năm tuổi, mà bây giờ đã mười sáu mười bảy năm rồi, em trai cũng mười tám tuổi rồi, cảm giác nhớ nhung người thân khiến trong lòng Trụy Huyết như trút được hòn đá, đồng thời lại như bị thứ gì đè nặng, nếu không đến Yên Kinh giết Huyết Lang, không bắt cóc em gái của Huyết Lang và em dâu của mình, Trụy Huyết muốn tìm được em trai của mình, có lẽ cũng phải thêm một thời gian dài nữa, cho nên chuyện lần này là phúc lại vừa là họa!

Giờ phút này, tất cả tinh lực của Trụy Huyết đặt vào chiếc điện thoại trong tay Đông Phương Hạ.

Lúc này Đông Phương Hạ mở loa ngoài, Trụy Huyết nghe thấy phía bên kia điện thoại vang lên giọng nói của chú Quyền hạ lệnh, vừa nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở gấp.

Có thể thấy chú Quyền khá vội vã, cậu chủ có chuyện gấp, chú Quyền không dám chậm trễ, bởi vì ông ta sợ sẽ làm lỡ việc lớn của cậu chủ!

Nửa tiếng sau, giọng nói của An Nhiên truyền đến bên tai Đông Phương Hạ và Trụy Huyết thông qua di động.

“Ha ha ha… lão đại, anh gọi điện thật đúng lúc! Ông lão già mà không chết đó ngày nào cũng dạy bảo tôi, vừa nãy ông ấy còn đang nhằm vào tôi, nếu không phải là anh gọi điện đến, tôi… Cuộc sống này đúng là không phải cuộc sống của con người, mỗi ngày chỉ có ba tiếng nghỉ ngơi.

Lão đại à… lúc nào tôi được quay về đây…”

An Nhiên nhận được điện thoại của Đông Phương Hạ, biết rõ Đông Phương Hạ có việc gấp tìm mình, An Nhiên lại không hỏi có chuyện gì mà lại kể khổ trước!

“Muốn quay về, đợi đến khi cậu đánh bại Tiểu Lâm đã rồi nói với tôi!”

An Nhiên phía bên kia điện thoại bị nửa câu nói trước của Đông Phương Hạ làm cho sợ giật mình, sau khi nghe thấy Đông Phương Hạ không tức giận, mới nói: “Chính là… chính là tôi có thể tiếp được mười chiêu của Tiểu Lâm, thì anh cho tôi về! Tôi đi giành thiên hạ với anh.

Thế nào?”

“Không thế nào cả, bây giờ tôi để lại câu này ở đây cho cậu! Nếu cậu có thể đánh ngang bằng với Tiểu Lâm, tôi sẽ cho cậu về ngay lập tức, còn cho cậu làm phó đường chủ, nếu không, cậu cứ ở đó cả đời đi! Đừng mơ gặp lại Tiểu Hàm Hàm của cậu”.

“A… lão đại, anh đừng cứ mang Hàm Hàm ra uy h**p tôi mà! Được rồi được rồi, tôi đồng ý với anh.

Vì hạnh phúc của tôi, tôi sẽ liều! He he… lão đại, tôi nhớ anh chết mất, nghe nói anh bị thương, tôi lại không thể về, người làm anh em như tôi ngày nào cũng cầu phúc cho anh đấy! Lão đại, anh đỡ chút nào chưa?”

“Đỡ nhiều rồi!”.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lúc Đông Phương Hạ kết nối được điện thoại, trái tim Trụy Huyết đập càng nhanh, chỉ một lúc nữa sẽ được nghe thấy giọng nói của em trai, lúc này Trụy Huyết xúc động một cách kỳ lạ.Lúc thất lạc với em trai, mình vẫn là một cô bé năm tuổi, mà bây giờ đã mười sáu mười bảy năm rồi, em trai cũng mười tám tuổi rồi, cảm giác nhớ nhung người thân khiến trong lòng Trụy Huyết như trút được hòn đá, đồng thời lại như bị thứ gì đè nặng, nếu không đến Yên Kinh giết Huyết Lang, không bắt cóc em gái của Huyết Lang và em dâu của mình, Trụy Huyết muốn tìm được em trai của mình, có lẽ cũng phải thêm một thời gian dài nữa, cho nên chuyện lần này là phúc lại vừa là họa!Giờ phút này, tất cả tinh lực của Trụy Huyết đặt vào chiếc điện thoại trong tay Đông Phương Hạ.Lúc này Đông Phương Hạ mở loa ngoài, Trụy Huyết nghe thấy phía bên kia điện thoại vang lên giọng nói của chú Quyền hạ lệnh, vừa nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở gấp.Có thể thấy chú Quyền khá vội vã, cậu chủ có chuyện gấp, chú Quyền không dám chậm trễ, bởi vì ông ta sợ sẽ làm lỡ việc lớn của cậu chủ!Nửa tiếng sau, giọng nói của An Nhiên truyền đến bên tai Đông Phương Hạ và Trụy Huyết thông qua di động.“Ha ha ha… lão đại, anh gọi điện thật đúng lúc! Ông lão già mà không chết đó ngày nào cũng dạy bảo tôi, vừa nãy ông ấy còn đang nhằm vào tôi, nếu không phải là anh gọi điện đến, tôi… Cuộc sống này đúng là không phải cuộc sống của con người, mỗi ngày chỉ có ba tiếng nghỉ ngơi.Lão đại à… lúc nào tôi được quay về đây…”An Nhiên nhận được điện thoại của Đông Phương Hạ, biết rõ Đông Phương Hạ có việc gấp tìm mình, An Nhiên lại không hỏi có chuyện gì mà lại kể khổ trước!“Muốn quay về, đợi đến khi cậu đánh bại Tiểu Lâm đã rồi nói với tôi!”An Nhiên phía bên kia điện thoại bị nửa câu nói trước của Đông Phương Hạ làm cho sợ giật mình, sau khi nghe thấy Đông Phương Hạ không tức giận, mới nói: “Chính là… chính là tôi có thể tiếp được mười chiêu của Tiểu Lâm, thì anh cho tôi về! Tôi đi giành thiên hạ với anh.Thế nào?”“Không thế nào cả, bây giờ tôi để lại câu này ở đây cho cậu! Nếu cậu có thể đánh ngang bằng với Tiểu Lâm, tôi sẽ cho cậu về ngay lập tức, còn cho cậu làm phó đường chủ, nếu không, cậu cứ ở đó cả đời đi! Đừng mơ gặp lại Tiểu Hàm Hàm của cậu”.“A… lão đại, anh đừng cứ mang Hàm Hàm ra uy h**p tôi mà! Được rồi được rồi, tôi đồng ý với anh.Vì hạnh phúc của tôi, tôi sẽ liều! He he… lão đại, tôi nhớ anh chết mất, nghe nói anh bị thương, tôi lại không thể về, người làm anh em như tôi ngày nào cũng cầu phúc cho anh đấy! Lão đại, anh đỡ chút nào chưa?”“Đỡ nhiều rồi!”.

Chương 583: Chương 588