“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 584: Chương 589
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ nghe thấy lời quan tâm của An Nhiên, trong lòng liền ấm áp! Anh nhìn Trụy Huyết một cái nói: “An Nhiên, bây giờ cậu nói lại một lượt những lời mà trước khi rời khỏi Yên Kinh cậu nói với tôi đi!”“Những lời gì?”“Chính là câu mà cậu nói cậu còn có một người chị gái!”“Lão đại, mới được bao lâu, chắc không phải anh quên mất chuyện tìm chị gái cho tôi đấy chứ! Tôi…”“Nhiều lời, mau nói đi!”An Nhiên thích nhất là tán gẫu với Đông Phương Hạ, mục đích cuối cùng của cậu ta là kéo dài thời gian, những ngày huấn luyện quá khắc khổ rồi! Không ngờ, trực tiếp bị Đông Phương Hạ cắt ngang.“Tôi nói tôi nói, anh đừng nổi giận mà!”, trời sinh An Nhiên này là người lạc quan.Cậu ta suy nghĩ một lúc, giọng nói non nớt vang lên.“Đã chia cách hơn mười năm, tôi không biết bây giờ chị gái của tôi trông như thế nào! Ấn tượng còn lại trong đầu tôi chỉ có một cái tên và một vết bớt! Chị gái tôi tên là An Ni, bên phải phía sau lưng chị ấy có một hình kỳ lân màu đỏ máu, vết bớt này của tôi ở bên trái, lúc nhỏ chị gái tôi từng nói với tôi, vết vớt của chúng tôi là một đôi! Nếu có một ngày chúng tôi bị chia cách, chỉ cần nhớ vết bớt này, thì nhất định sẽ tìm được đối phương! Lão đại, có phải anh có tin tức của chị gái tôi không?”“Nhiên Nhiên… Là chị đây, An Ni đây!!!”Trụy Huyết cũng không kiểm soát được cảm xúc của mình, mếu máo, nước mắt giàn dụa cầm lấy di động từ trong tay Đông Phương Hạ, bàn tay che đôi môi, cố gắng không để mình bật khóc!“An Ni? Chị...? Lão đại… lão đại… chuyện này là sao! Anh thực sự tìm được chị gái tôi rồi?”An Nhiên ở phía bên kia điện thoại bị phản ứng của Trụy Huyết dọa sợ, ngẩn người một lúc, rồi hét lên! Quá đột ngột, cậu ta cũng không biết phản ứng thế nào.“Nhiên Nhiên, là chị đây… là chị đây….An Ni đây! Bây giờ em đang ở đâu, nói với chị, chị đi gặp em”.“Đợi đã… chị khoan đừng nói, đưa điện thoại cho lão đại, tôi hỏi rõ đã!!”Cảm xúc của An Nhiên dao động! Trụy Huyết nghe thấy em trai muốn nói chuyện với Đông Phương Hạ, cô ta trả lại điện thoại cho Đông Phương Hạ một cách lưu luyến không nỡ.Đông Phương Hạ lo lắng An Nhiên sẽ không chịu được những việc mà Trụy Huyết đã làm! Anh nói xong, không quan tâm đến tiếng gọi của An Nhiên, “tút” một tiếng tắt điện thoại!“Huyết Lang, sao anh không cho tôi nói với Nhiên Nhiên mấy câu? Anh…”Trụy Huyết thấy Đông Phương Hạ cất di động đi,cô ta bèn hỏi..
Đông Phương Hạ nghe thấy lời quan tâm của An Nhiên, trong lòng liền ấm áp! Anh nhìn Trụy Huyết một cái nói: “An Nhiên, bây giờ cậu nói lại một lượt những lời mà trước khi rời khỏi Yên Kinh cậu nói với tôi đi!”
“Những lời gì?”
“Chính là câu mà cậu nói cậu còn có một người chị gái!”
“Lão đại, mới được bao lâu, chắc không phải anh quên mất chuyện tìm chị gái cho tôi đấy chứ! Tôi…”
“Nhiều lời, mau nói đi!”
An Nhiên thích nhất là tán gẫu với Đông Phương Hạ, mục đích cuối cùng của cậu ta là kéo dài thời gian, những ngày huấn luyện quá khắc khổ rồi! Không ngờ, trực tiếp bị Đông Phương Hạ cắt ngang.
“Tôi nói tôi nói, anh đừng nổi giận mà!”, trời sinh An Nhiên này là người lạc quan.
Cậu ta suy nghĩ một lúc, giọng nói non nớt vang lên.
“Đã chia cách hơn mười năm, tôi không biết bây giờ chị gái của tôi trông như thế nào! Ấn tượng còn lại trong đầu tôi chỉ có một cái tên và một vết bớt! Chị gái tôi tên là An Ni, bên phải phía sau lưng chị ấy có một hình kỳ lân màu đỏ máu, vết bớt này của tôi ở bên trái, lúc nhỏ chị gái tôi từng nói với tôi, vết vớt của chúng tôi là một đôi! Nếu có một ngày chúng tôi bị chia cách, chỉ cần nhớ vết bớt này, thì nhất định sẽ tìm được đối phương! Lão đại, có phải anh có tin tức của chị gái tôi không?”
“Nhiên Nhiên… Là chị đây, An Ni đây!!!”
Trụy Huyết cũng không kiểm soát được cảm xúc của mình, mếu máo, nước mắt giàn dụa cầm lấy di động từ trong tay Đông Phương Hạ, bàn tay che đôi môi, cố gắng không để mình bật khóc!
“An Ni? Chị...? Lão đại… lão đại… chuyện này là sao! Anh thực sự tìm được chị gái tôi rồi?”
An Nhiên ở phía bên kia điện thoại bị phản ứng của Trụy Huyết dọa sợ, ngẩn người một lúc, rồi hét lên! Quá đột ngột, cậu ta cũng không biết phản ứng thế nào.
“Nhiên Nhiên, là chị đây… là chị đây….
An Ni đây! Bây giờ em đang ở đâu, nói với chị, chị đi gặp em”.
“Đợi đã… chị khoan đừng nói, đưa điện thoại cho lão đại, tôi hỏi rõ đã!!”
Cảm xúc của An Nhiên dao động! Trụy Huyết nghe thấy em trai muốn nói chuyện với Đông Phương Hạ, cô ta trả lại điện thoại cho Đông Phương Hạ một cách lưu luyến không nỡ.
Đông Phương Hạ lo lắng An Nhiên sẽ không chịu được những việc mà Trụy Huyết đã làm! Anh nói xong, không quan tâm đến tiếng gọi của An Nhiên, “tút” một tiếng tắt điện thoại!
“Huyết Lang, sao anh không cho tôi nói với Nhiên Nhiên mấy câu? Anh…”
Trụy Huyết thấy Đông Phương Hạ cất di động đi,
cô ta bèn hỏi..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ nghe thấy lời quan tâm của An Nhiên, trong lòng liền ấm áp! Anh nhìn Trụy Huyết một cái nói: “An Nhiên, bây giờ cậu nói lại một lượt những lời mà trước khi rời khỏi Yên Kinh cậu nói với tôi đi!”“Những lời gì?”“Chính là câu mà cậu nói cậu còn có một người chị gái!”“Lão đại, mới được bao lâu, chắc không phải anh quên mất chuyện tìm chị gái cho tôi đấy chứ! Tôi…”“Nhiều lời, mau nói đi!”An Nhiên thích nhất là tán gẫu với Đông Phương Hạ, mục đích cuối cùng của cậu ta là kéo dài thời gian, những ngày huấn luyện quá khắc khổ rồi! Không ngờ, trực tiếp bị Đông Phương Hạ cắt ngang.“Tôi nói tôi nói, anh đừng nổi giận mà!”, trời sinh An Nhiên này là người lạc quan.Cậu ta suy nghĩ một lúc, giọng nói non nớt vang lên.“Đã chia cách hơn mười năm, tôi không biết bây giờ chị gái của tôi trông như thế nào! Ấn tượng còn lại trong đầu tôi chỉ có một cái tên và một vết bớt! Chị gái tôi tên là An Ni, bên phải phía sau lưng chị ấy có một hình kỳ lân màu đỏ máu, vết bớt này của tôi ở bên trái, lúc nhỏ chị gái tôi từng nói với tôi, vết vớt của chúng tôi là một đôi! Nếu có một ngày chúng tôi bị chia cách, chỉ cần nhớ vết bớt này, thì nhất định sẽ tìm được đối phương! Lão đại, có phải anh có tin tức của chị gái tôi không?”“Nhiên Nhiên… Là chị đây, An Ni đây!!!”Trụy Huyết cũng không kiểm soát được cảm xúc của mình, mếu máo, nước mắt giàn dụa cầm lấy di động từ trong tay Đông Phương Hạ, bàn tay che đôi môi, cố gắng không để mình bật khóc!“An Ni? Chị...? Lão đại… lão đại… chuyện này là sao! Anh thực sự tìm được chị gái tôi rồi?”An Nhiên ở phía bên kia điện thoại bị phản ứng của Trụy Huyết dọa sợ, ngẩn người một lúc, rồi hét lên! Quá đột ngột, cậu ta cũng không biết phản ứng thế nào.“Nhiên Nhiên, là chị đây… là chị đây….An Ni đây! Bây giờ em đang ở đâu, nói với chị, chị đi gặp em”.“Đợi đã… chị khoan đừng nói, đưa điện thoại cho lão đại, tôi hỏi rõ đã!!”Cảm xúc của An Nhiên dao động! Trụy Huyết nghe thấy em trai muốn nói chuyện với Đông Phương Hạ, cô ta trả lại điện thoại cho Đông Phương Hạ một cách lưu luyến không nỡ.Đông Phương Hạ lo lắng An Nhiên sẽ không chịu được những việc mà Trụy Huyết đã làm! Anh nói xong, không quan tâm đến tiếng gọi của An Nhiên, “tút” một tiếng tắt điện thoại!“Huyết Lang, sao anh không cho tôi nói với Nhiên Nhiên mấy câu? Anh…”Trụy Huyết thấy Đông Phương Hạ cất di động đi,cô ta bèn hỏi..