Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 619: “nói Nhảm Ít Thôi Cùng Lên Đi!”

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bích thủy hàn khí, phiêu dật như tiên, ngạo nghễ đứng đó, như tiên nữ giáng trần.Khí thế của Lãnh Lạc thật sự khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.Tà áo trắng bay theo gió, mái tóc dài buông xõa, màu da trắng như tuyết, xinh đẹp thanh nhã, cao quý thoát tục.Chỉ tiếc là quá lạnh lùng.Sau khi đứng vững lại, Đông Phương Hạ cảm nhận được vị máu tanh trong cổ họng, sau đó, một tơ máu chảy ra từ khóe môi anh.Anh lau vết máu ấy, cất Loan Đao Ngâm Long đi rồi nở nụ cười.“Lãnh Lạc, cô là con gái, có võ công cao cường như thế làm gì? Chẳng lẽ cô lo người đàn ông của cô ngoại tình, định dùng võ công để dạy dỗ anh ta à?”Kể từ ngày quen biết Đông Phương Hạ, Lãnh Lạc đã biết người đàn ông này thích nói luyên thuyên, không nói ra được một câu nào bình thường.Trước mặt bao người mà lại nói cô ấy như vậy! Lãnh Lạc hừ lạnh một tiếng, mang theo sát khí lạnh thấu xương, đôi mắt lạnh như băng nhìn khuôn mặt tươi cười của Đông Phương Hạ.“Tôi còn chưa ra tay giết anh thì anh đã ra tay trước rồi, không hổ là Huyết Lang, gan to đấy!”Các anh em không biết Lãnh Lạc là ai, nhưng Thư Lăng Vy biết.Nghe Đông Phương Hạ gọi cô gái đằng đằng sát khí này là Lãnh Lạc, cô giật mình ngây người tại chỗ.Nam Cung Diệc Phi đã nói cho Thư Lăng Vy biết rằng Đông Phương Hạ biết Lãnh Lạc, nhưng không ngờ cô gái khiến người trên cả thế giới phải nhức đầu lại là một người đẹp lạnh lùng trẻ tuổi như vậy.Nghe thấy lời nói của Lãnh Lạc, các anh em đồng loạt xông tới, bao vây xung quanh Lãnh Lạc.Dạ Phong mang một cái ghế tới, Đông Phương Hạ thoải mái ngồi xuống, giơ chân lên vắt chéo.Anh nhếch môi cười thản nhiên, quan sát Lãnh Lạc, nhưng không nói câu nào.Ba siêu cao thủ của Lang Quân là Huyết Minh, Tây Môn Kiếm, Trình Thành đứng đằng trước, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ đứng hai bên Đông Phương Hạ.Bọn họ cảnh giác nhìn Lãnh Lạc, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.Huyết Lang, đúng là hèn hạ, ỷ vào người đông thế mạnh, định dùng chiến thuật đánh luân phiên.Sao cậu chủ nhà họ Bek lại là người như thế cơ chứ!Lúc này đám Huyết Minh không biết có nên ra tay không nữa.Từ câu nói của cậu chủ, bọn họ nghe ra được một hàm ý khác, đó là Lãnh Lạc có mối quan hệ không đơn giản với cậu chủ nhà mình, huống chi vừa rồi cô ấy cũng không phản bác..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bích thủy hàn khí, phiêu dật như tiên, ngạo nghễ đứng đó, như tiên nữ giáng trần.

Khí thế của Lãnh Lạc thật sự khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.

Tà áo trắng bay theo gió, mái tóc dài buông xõa, màu da trắng như tuyết, xinh đẹp thanh nhã, cao quý thoát tục.

Chỉ tiếc là quá lạnh lùng.

Sau khi đứng vững lại, Đông Phương Hạ cảm nhận được vị máu tanh trong cổ họng, sau đó, một tơ máu chảy ra từ khóe môi anh.

Anh lau vết máu ấy, cất Loan Đao Ngâm Long đi rồi nở nụ cười.

“Lãnh Lạc, cô là con gái, có võ công cao cường như thế làm gì? Chẳng lẽ cô lo người đàn ông của cô ngoại tình, định dùng võ công để dạy dỗ anh ta à?”

Kể từ ngày quen biết Đông Phương Hạ, Lãnh Lạc đã biết người đàn ông này thích nói luyên thuyên, không nói ra được một câu nào bình thường.

Trước mặt bao người mà lại nói cô ấy như vậy! Lãnh Lạc hừ lạnh một tiếng, mang theo sát khí lạnh thấu xương, đôi mắt lạnh như băng nhìn khuôn mặt tươi cười của Đông Phương Hạ.

“Tôi còn chưa ra tay giết anh thì anh đã ra tay trước rồi, không hổ là Huyết Lang, gan to đấy!”

Các anh em không biết Lãnh Lạc là ai, nhưng Thư Lăng Vy biết.

Nghe Đông Phương Hạ gọi cô gái đằng đằng sát khí này là Lãnh Lạc, cô giật mình ngây người tại chỗ.

Nam Cung Diệc Phi đã nói cho Thư Lăng Vy biết rằng Đông Phương Hạ biết Lãnh Lạc, nhưng không ngờ cô gái khiến người trên cả thế giới phải nhức đầu lại là một người đẹp lạnh lùng trẻ tuổi như vậy.

Nghe thấy lời nói của Lãnh Lạc, các anh em đồng loạt xông tới, bao vây xung quanh Lãnh Lạc.

Dạ Phong mang một cái ghế tới, Đông Phương Hạ thoải mái ngồi xuống, giơ chân lên vắt chéo.

Anh nhếch môi cười thản nhiên, quan sát Lãnh Lạc, nhưng không nói câu nào.

Ba siêu cao thủ của Lang Quân là Huyết Minh, Tây Môn Kiếm, Trình Thành đứng đằng trước, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ đứng hai bên Đông Phương Hạ.

Bọn họ cảnh giác nhìn Lãnh Lạc, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Huyết Lang, đúng là hèn hạ, ỷ vào người đông thế mạnh, định dùng chiến thuật đánh luân phiên.

Sao cậu chủ nhà họ Bek lại là người như thế cơ chứ!

Lúc này đám Huyết Minh không biết có nên ra tay không nữa.

Từ câu nói của cậu chủ, bọn họ nghe ra được một hàm ý khác, đó là Lãnh Lạc có mối quan hệ không đơn giản với cậu chủ nhà mình, huống chi vừa rồi cô ấy cũng không phản bác.

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bích thủy hàn khí, phiêu dật như tiên, ngạo nghễ đứng đó, như tiên nữ giáng trần.Khí thế của Lãnh Lạc thật sự khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.Tà áo trắng bay theo gió, mái tóc dài buông xõa, màu da trắng như tuyết, xinh đẹp thanh nhã, cao quý thoát tục.Chỉ tiếc là quá lạnh lùng.Sau khi đứng vững lại, Đông Phương Hạ cảm nhận được vị máu tanh trong cổ họng, sau đó, một tơ máu chảy ra từ khóe môi anh.Anh lau vết máu ấy, cất Loan Đao Ngâm Long đi rồi nở nụ cười.“Lãnh Lạc, cô là con gái, có võ công cao cường như thế làm gì? Chẳng lẽ cô lo người đàn ông của cô ngoại tình, định dùng võ công để dạy dỗ anh ta à?”Kể từ ngày quen biết Đông Phương Hạ, Lãnh Lạc đã biết người đàn ông này thích nói luyên thuyên, không nói ra được một câu nào bình thường.Trước mặt bao người mà lại nói cô ấy như vậy! Lãnh Lạc hừ lạnh một tiếng, mang theo sát khí lạnh thấu xương, đôi mắt lạnh như băng nhìn khuôn mặt tươi cười của Đông Phương Hạ.“Tôi còn chưa ra tay giết anh thì anh đã ra tay trước rồi, không hổ là Huyết Lang, gan to đấy!”Các anh em không biết Lãnh Lạc là ai, nhưng Thư Lăng Vy biết.Nghe Đông Phương Hạ gọi cô gái đằng đằng sát khí này là Lãnh Lạc, cô giật mình ngây người tại chỗ.Nam Cung Diệc Phi đã nói cho Thư Lăng Vy biết rằng Đông Phương Hạ biết Lãnh Lạc, nhưng không ngờ cô gái khiến người trên cả thế giới phải nhức đầu lại là một người đẹp lạnh lùng trẻ tuổi như vậy.Nghe thấy lời nói của Lãnh Lạc, các anh em đồng loạt xông tới, bao vây xung quanh Lãnh Lạc.Dạ Phong mang một cái ghế tới, Đông Phương Hạ thoải mái ngồi xuống, giơ chân lên vắt chéo.Anh nhếch môi cười thản nhiên, quan sát Lãnh Lạc, nhưng không nói câu nào.Ba siêu cao thủ của Lang Quân là Huyết Minh, Tây Môn Kiếm, Trình Thành đứng đằng trước, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ đứng hai bên Đông Phương Hạ.Bọn họ cảnh giác nhìn Lãnh Lạc, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.Huyết Lang, đúng là hèn hạ, ỷ vào người đông thế mạnh, định dùng chiến thuật đánh luân phiên.Sao cậu chủ nhà họ Bek lại là người như thế cơ chứ!Lúc này đám Huyết Minh không biết có nên ra tay không nữa.Từ câu nói của cậu chủ, bọn họ nghe ra được một hàm ý khác, đó là Lãnh Lạc có mối quan hệ không đơn giản với cậu chủ nhà mình, huống chi vừa rồi cô ấy cũng không phản bác..

Chương 619: “nói Nhảm Ít Thôi Cùng Lên Đi!”