“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 620: Chương 625
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ mắng một tiếng, Trình Thành khóc không ra nước mắt.Không nói tới chuyện Lãnh Lạc có võ công cao cường, chỉ riêng mối quan hệ “nho nhỏ” của hai người, nhỡ một ngày nào đó cô ấy trở thành thiếu phu nhân thật, tối nay chúng tôi lại đánh nhau với cậu ấy, vậy thì cuộc sống sau này sẽ thảm lắm.Huống chi đây là chuyện riêng của hai người, chúng tôi không tiện nhúng tay vào thật mà.Nếu cậu chủ không có quan hệ gì với Lãnh Lạc thì bây giờ chúng tôi sẽ hợp sức giết cô ấy luôn. Đông Phương Hạ bất đắc dĩ lắc đầu.Anh chậm rãi đứng lên, vẫy tay ra hiệu cho Huyết Minh và Tây Môn Kiếm lùi về sau.Anh lấy Loan Đao Ngâm Long ra, đi về phía Lãnh Lạc. Mặc dù không thấy Đông Phương Hạ có ý định ra tay lần nữa, nhưng Lãnh Lạc không dám chủ quan.Huyết Lang vui giận thất thường, chưa biết chừng sẽ đánh lén bất ngờ cũng nên. Đông Phương Hạ cúi đầu nhìn thanh Loan Đao sắc bén nhất trên thế gian, do dự giây lát rồi đưa nó cho Lãnh Lạc, nói: “Chuyện lần trước chỉ là một hiểu lầm do tình thế ép buộc.Tôi cảm thấy rất có lỗi về chuyện đó.Cô muốn giết tôi, tôi không có ý kiến gì hết, nhưng cô làm tôi bị thương nhiều lần, tôi nghĩ cơn tức trong lòng cô chắc cũng nguôi ngoai rồi.Bây giờ tôi trả thanh đao này cho cô, sau này hai chúng ta ai đi đường nấy, không xâm phạm lẫn nhau”. Đương nhiên Lãnh Lạc cũng biết đó là một sự hiểu lầm, là do tình thế ép buộc, từ vết máu và bộ quần áo rách rưới trên người Đông Phương Hạ là có thể nhìn ra được.Nhưng vấn đề là Đông Phương Hạ đã nhìn thấy hết của cô ấy! Nhìn thanh Loan Đao mà Đông Phương Hạ đưa ra, nghe giọng nói lạnh nhạt của anh, Lãnh Lạc cảm thấy rất bất ngờ khi Huyết Lang lại nghiêm chỉnh như thế.Cô ấy không nhận lấy thanh đao, do dự giây lát rồi nói: “Hôm nay tôi tới tìm anh không phải là để giết anh, mà là có chuyện khác, ai ngờ tôi chưa kịp nói thì anh đã ra tay trước rồi.Tìm một nơi yên tĩnh, tôi có chuyện cần nói với anh”. “Chúng ta không có gì để nói với nhau cả, tôi cũng không muốn nói chuyện với người động một tí lại thích giết người như cô.Cầm lấy đi!” Đông Phương Hạ chần chừ một lát rồi ngoái đầu lại, trầm giọng nói: “Cô đang uy h**p tôi? Lãnh Lạc, tôi biết cô rất lợi hại, nhưng tôi cũng không phải kẻ dễ chơi.Có tin tôi hạ lệnh bắt cô lại, h**p xong rồi giết không!” “Anh...” Vì chuyện quan trọng, Lãnh Lạc nhẫn nhịn hết lần này tới lần khác, nếu không, với tính cách của mình, cô ấy đã giết Đông Phương Hạ rồi.Cô ấy kìm nén cơn tức, nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh”. “Có chuyện gì không thể nói ở đây được sao?”, giọng nói của Đông Phương Hạ càng lúc càng lạnh.Lãnh Lạc quá ngông cuồng, ngay trước mặt các anh em của mình, anh nhất định phải ra oai phủ đầu cô ấy..
Đông Phương Hạ mắng một tiếng, Trình Thành khóc không ra nước mắt.
Không nói tới chuyện Lãnh Lạc có võ công cao cường, chỉ riêng mối quan hệ “nho nhỏ” của hai người, nhỡ một ngày nào đó cô ấy trở thành thiếu phu nhân thật, tối nay chúng tôi lại đánh nhau với cậu ấy, vậy thì cuộc sống sau này sẽ thảm lắm.
Huống chi đây là chuyện riêng của hai người, chúng tôi không tiện nhúng tay vào thật mà.
Nếu cậu chủ không có quan hệ gì với Lãnh Lạc thì bây giờ chúng tôi sẽ hợp sức giết cô ấy luôn.
Đông Phương Hạ bất đắc dĩ lắc đầu.
Anh chậm rãi đứng lên, vẫy tay ra hiệu cho Huyết Minh và Tây Môn Kiếm lùi về sau.
Anh lấy Loan Đao Ngâm Long ra, đi về phía Lãnh Lạc.
Mặc dù không thấy Đông Phương Hạ có ý định ra tay lần nữa, nhưng Lãnh Lạc không dám chủ quan.
Huyết Lang vui giận thất thường, chưa biết chừng sẽ đánh lén bất ngờ cũng nên.
Đông Phương Hạ cúi đầu nhìn thanh Loan Đao sắc bén nhất trên thế gian, do dự giây lát rồi đưa nó cho Lãnh Lạc, nói: “Chuyện lần trước chỉ là một hiểu lầm do tình thế ép buộc.
Tôi cảm thấy rất có lỗi về chuyện đó.
Cô muốn giết tôi, tôi không có ý kiến gì hết, nhưng cô làm tôi bị thương nhiều lần, tôi nghĩ cơn tức trong lòng cô chắc cũng nguôi ngoai rồi.
Bây giờ tôi trả thanh đao này cho cô, sau này hai chúng ta ai đi đường nấy, không xâm phạm lẫn nhau”.
Đương nhiên Lãnh Lạc cũng biết đó là một sự hiểu lầm, là do tình thế ép buộc, từ vết máu và bộ quần áo rách rưới trên người Đông Phương Hạ là có thể nhìn ra được.
Nhưng vấn đề là Đông Phương Hạ đã nhìn thấy hết của cô ấy!
Nhìn thanh Loan Đao mà Đông Phương Hạ đưa ra, nghe giọng nói lạnh nhạt của anh, Lãnh Lạc cảm thấy rất bất ngờ khi Huyết Lang lại nghiêm chỉnh như thế.
Cô ấy không nhận lấy thanh đao, do dự giây lát rồi nói: “Hôm nay tôi tới tìm anh không phải là để giết anh, mà là có chuyện khác, ai ngờ tôi chưa kịp nói thì anh đã ra tay trước rồi.
Tìm một nơi yên tĩnh, tôi có chuyện cần nói với anh”.
“Chúng ta không có gì để nói với nhau cả, tôi cũng không muốn nói chuyện với người động một tí lại thích giết người như cô.
Cầm lấy đi!”
Đông Phương Hạ chần chừ một lát rồi ngoái đầu lại, trầm giọng nói: “Cô đang uy h**p tôi? Lãnh Lạc, tôi biết cô rất lợi hại, nhưng tôi cũng không phải kẻ dễ chơi.
Có tin tôi hạ lệnh bắt cô lại, h**p xong rồi giết không!”
“Anh...”
Vì chuyện quan trọng, Lãnh Lạc nhẫn nhịn hết lần này tới lần khác, nếu không, với tính cách của mình, cô ấy đã giết Đông Phương Hạ rồi.
Cô ấy kìm nén cơn tức, nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh”.
“Có chuyện gì không thể nói ở đây được sao?”, giọng nói của Đông Phương Hạ càng lúc càng lạnh.
Lãnh Lạc quá ngông cuồng, ngay trước mặt các anh em của mình, anh nhất định phải ra oai phủ đầu cô ấy..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ mắng một tiếng, Trình Thành khóc không ra nước mắt.Không nói tới chuyện Lãnh Lạc có võ công cao cường, chỉ riêng mối quan hệ “nho nhỏ” của hai người, nhỡ một ngày nào đó cô ấy trở thành thiếu phu nhân thật, tối nay chúng tôi lại đánh nhau với cậu ấy, vậy thì cuộc sống sau này sẽ thảm lắm.Huống chi đây là chuyện riêng của hai người, chúng tôi không tiện nhúng tay vào thật mà.Nếu cậu chủ không có quan hệ gì với Lãnh Lạc thì bây giờ chúng tôi sẽ hợp sức giết cô ấy luôn. Đông Phương Hạ bất đắc dĩ lắc đầu.Anh chậm rãi đứng lên, vẫy tay ra hiệu cho Huyết Minh và Tây Môn Kiếm lùi về sau.Anh lấy Loan Đao Ngâm Long ra, đi về phía Lãnh Lạc. Mặc dù không thấy Đông Phương Hạ có ý định ra tay lần nữa, nhưng Lãnh Lạc không dám chủ quan.Huyết Lang vui giận thất thường, chưa biết chừng sẽ đánh lén bất ngờ cũng nên. Đông Phương Hạ cúi đầu nhìn thanh Loan Đao sắc bén nhất trên thế gian, do dự giây lát rồi đưa nó cho Lãnh Lạc, nói: “Chuyện lần trước chỉ là một hiểu lầm do tình thế ép buộc.Tôi cảm thấy rất có lỗi về chuyện đó.Cô muốn giết tôi, tôi không có ý kiến gì hết, nhưng cô làm tôi bị thương nhiều lần, tôi nghĩ cơn tức trong lòng cô chắc cũng nguôi ngoai rồi.Bây giờ tôi trả thanh đao này cho cô, sau này hai chúng ta ai đi đường nấy, không xâm phạm lẫn nhau”. Đương nhiên Lãnh Lạc cũng biết đó là một sự hiểu lầm, là do tình thế ép buộc, từ vết máu và bộ quần áo rách rưới trên người Đông Phương Hạ là có thể nhìn ra được.Nhưng vấn đề là Đông Phương Hạ đã nhìn thấy hết của cô ấy! Nhìn thanh Loan Đao mà Đông Phương Hạ đưa ra, nghe giọng nói lạnh nhạt của anh, Lãnh Lạc cảm thấy rất bất ngờ khi Huyết Lang lại nghiêm chỉnh như thế.Cô ấy không nhận lấy thanh đao, do dự giây lát rồi nói: “Hôm nay tôi tới tìm anh không phải là để giết anh, mà là có chuyện khác, ai ngờ tôi chưa kịp nói thì anh đã ra tay trước rồi.Tìm một nơi yên tĩnh, tôi có chuyện cần nói với anh”. “Chúng ta không có gì để nói với nhau cả, tôi cũng không muốn nói chuyện với người động một tí lại thích giết người như cô.Cầm lấy đi!” Đông Phương Hạ chần chừ một lát rồi ngoái đầu lại, trầm giọng nói: “Cô đang uy h**p tôi? Lãnh Lạc, tôi biết cô rất lợi hại, nhưng tôi cũng không phải kẻ dễ chơi.Có tin tôi hạ lệnh bắt cô lại, h**p xong rồi giết không!” “Anh...” Vì chuyện quan trọng, Lãnh Lạc nhẫn nhịn hết lần này tới lần khác, nếu không, với tính cách của mình, cô ấy đã giết Đông Phương Hạ rồi.Cô ấy kìm nén cơn tức, nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh”. “Có chuyện gì không thể nói ở đây được sao?”, giọng nói của Đông Phương Hạ càng lúc càng lạnh.Lãnh Lạc quá ngông cuồng, ngay trước mặt các anh em của mình, anh nhất định phải ra oai phủ đầu cô ấy..