“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 621: Chương 626
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lãnh Lạc thật sự hết cách với Đông Phương Hạ.Trước kia, cô ấy rất muốn giết anh, cho dù hạ thấp anh thế nào cũng không cần quan tâm.Nhưng bây giờ, cô ấy không thể làm thế được, lại càng không thể giết anh, hơn nữa trong trường hợp công khai, cô ấy còn phải nể mặt anh, bởi vì... “Huyết Lang, anh biết mức độ quan trọng của chuyện này mà.Chắc hẳn anh cũng biết vì sao hôm nay tôi lại tới tìm anh”, giọng của Lãnh Lạc dịu đi nhiều, đồng thời còn nhìn quanh một lượt, ý bảo nơi này không tiện. Không phải Đông Phương Hạ không muốn nói chuyện với Lãnh Lạc, anh có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô ấy, chỉ có điều cô nàng này rất khó đối phó.Từ lời nói của Lãnh Lạc, anh đã nghe ra được rằng cô ấy muốn nói tới chuyện của gia tộc thần bí với mình.Sau một hồi đắn đo, anh bảo Tây Môn Kiếm chuẩn bị một căn phòng, sau đó đi tới bên cạnh Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy, nói nhỏ: “Chờ anh một lát”. Diệc Phi dịu dàng gật đầu, còn chỉnh lại áo cho Đông Phương Hạ.Lăng Vy thì nhỏ giọng nói với anh: “Cái cô Lãnh Lạc này đỉnh quá! Anh trò chuyện với người ta cho tử tế, lát nữa giới thiệu cho tôi, tôi sẽ dụ cô ấy tới bộ phận cảnh sát hình sự quốc tế của chúng tôi”. Tới bộ phận cảnh sát hình sự quốc tế? Người như Lãnh Lạc mà thèm tới cái nơi ấy à! Đông Phương Hạ cười khổ một tiếng, quay sang nói với Lãnh Lạc: “Lên trên rồi nói”. Tiệc ăn mừng của Lang Quân tối nay đúng là đặc biệt.Đầu tiên là Hác Hiên nảy sinh xung đột với Đông Phương Hạ, sau đó các cao thủ của Lang Quân hợp sức đối phó với Điện Thiểm, cuối cùng là Đông Phương Hạ đích thân xuất hiện, đánh nhau với Lãnh Lạc, còn bị Lãnh Lạc làm bị thương. Vốn tưởng rằng Lãnh Lạc sẽ nhân cơ hội giết mình, nhưng Đông Phương Hạ không ngờ là cô ấy lại không làm thế, đã thế thái độ còn rất lạ, không giống phong cách làm việc của cô ấy chút nào. “Cô hôn tôi một cái!” Không đợi Lãnh Lạc nói hết câu, Đông Phương Hạ đã cười hì hì nói. Vẻ mặt của Lãnh Lạc càng thêm lạnh lùng, muốn ra tay nhưng không thể, chỉ đành mắng một câu “lưu manh”.Sau đó, cô ấy mới nói: “Hôm nay tôi đến đây là để nói với anh, mặc dù dưới sự dẫn dắt của anh, Lang Quân đã thâu tóm một nửa nước Z, nhưng anh đừng vội đắc ý rồi quên hết tất cả, đừng nghĩ rằng cấp dưới của mình có võ nghệ cao cường mà coi thường đối thủ tiếp theo của anh.Tự cao ắt sẽ thất bại, đây là đạo lý ngàn đời không thay đổi mà các bậc tiền bối tổng kết ra”..
Lãnh Lạc thật sự hết cách với Đông Phương Hạ.
Trước kia, cô ấy rất muốn giết anh, cho dù hạ thấp anh thế nào cũng không cần quan tâm.
Nhưng bây giờ, cô ấy không thể làm thế được, lại càng không thể giết anh, hơn nữa trong trường hợp công khai, cô ấy còn phải nể mặt anh, bởi vì...
“Huyết Lang, anh biết mức độ quan trọng của chuyện này mà.
Chắc hẳn anh cũng biết vì sao hôm nay tôi lại tới tìm anh”, giọng của Lãnh Lạc dịu đi nhiều, đồng thời còn nhìn quanh một lượt, ý bảo nơi này không tiện.
Không phải Đông Phương Hạ không muốn nói chuyện với Lãnh Lạc, anh có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô ấy, chỉ có điều cô nàng này rất khó đối phó.
Từ lời nói của Lãnh Lạc, anh đã nghe ra được rằng cô ấy muốn nói tới chuyện của gia tộc thần bí với mình.
Sau một hồi đắn đo, anh bảo Tây Môn Kiếm chuẩn bị một căn phòng, sau đó đi tới bên cạnh Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy, nói nhỏ: “Chờ anh một lát”.
Diệc Phi dịu dàng gật đầu, còn chỉnh lại áo cho Đông Phương Hạ.
Lăng Vy thì nhỏ giọng nói với anh: “Cái cô Lãnh Lạc này đỉnh quá! Anh trò chuyện với người ta cho tử tế, lát nữa giới thiệu cho tôi, tôi sẽ dụ cô ấy tới bộ phận cảnh sát hình sự quốc tế của chúng tôi”.
Tới bộ phận cảnh sát hình sự quốc tế? Người như Lãnh Lạc mà thèm tới cái nơi ấy à! Đông Phương Hạ cười khổ một tiếng, quay sang nói với Lãnh Lạc: “Lên trên rồi nói”.
Tiệc ăn mừng của Lang Quân tối nay đúng là đặc biệt.
Đầu tiên là Hác Hiên nảy sinh xung đột với Đông Phương Hạ, sau đó các cao thủ của Lang Quân hợp sức đối phó với Điện Thiểm, cuối cùng là Đông Phương Hạ đích thân xuất hiện, đánh nhau với Lãnh Lạc, còn bị Lãnh Lạc làm bị thương.
Vốn tưởng rằng Lãnh Lạc sẽ nhân cơ hội giết mình, nhưng Đông Phương Hạ không ngờ là cô ấy lại không làm thế, đã thế thái độ còn rất lạ, không giống phong cách làm việc của cô ấy chút nào.
“Cô hôn tôi một cái!”
Không đợi Lãnh Lạc nói hết câu, Đông Phương Hạ đã cười hì hì nói.
Vẻ mặt của Lãnh Lạc càng thêm lạnh lùng, muốn ra tay nhưng không thể, chỉ đành mắng một câu “lưu manh”.
Sau đó, cô ấy mới nói: “Hôm nay tôi đến đây là để nói với anh, mặc dù dưới sự dẫn dắt của anh, Lang Quân đã thâu tóm một nửa nước Z, nhưng anh đừng vội đắc ý rồi quên hết tất cả, đừng nghĩ rằng cấp dưới của mình có võ nghệ cao cường mà coi thường đối thủ tiếp theo của anh.
Tự cao ắt sẽ thất bại, đây là đạo lý ngàn đời không thay đổi mà các bậc tiền bối tổng kết ra”..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lãnh Lạc thật sự hết cách với Đông Phương Hạ.Trước kia, cô ấy rất muốn giết anh, cho dù hạ thấp anh thế nào cũng không cần quan tâm.Nhưng bây giờ, cô ấy không thể làm thế được, lại càng không thể giết anh, hơn nữa trong trường hợp công khai, cô ấy còn phải nể mặt anh, bởi vì... “Huyết Lang, anh biết mức độ quan trọng của chuyện này mà.Chắc hẳn anh cũng biết vì sao hôm nay tôi lại tới tìm anh”, giọng của Lãnh Lạc dịu đi nhiều, đồng thời còn nhìn quanh một lượt, ý bảo nơi này không tiện. Không phải Đông Phương Hạ không muốn nói chuyện với Lãnh Lạc, anh có rất nhiều chuyện muốn hỏi cô ấy, chỉ có điều cô nàng này rất khó đối phó.Từ lời nói của Lãnh Lạc, anh đã nghe ra được rằng cô ấy muốn nói tới chuyện của gia tộc thần bí với mình.Sau một hồi đắn đo, anh bảo Tây Môn Kiếm chuẩn bị một căn phòng, sau đó đi tới bên cạnh Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy, nói nhỏ: “Chờ anh một lát”. Diệc Phi dịu dàng gật đầu, còn chỉnh lại áo cho Đông Phương Hạ.Lăng Vy thì nhỏ giọng nói với anh: “Cái cô Lãnh Lạc này đỉnh quá! Anh trò chuyện với người ta cho tử tế, lát nữa giới thiệu cho tôi, tôi sẽ dụ cô ấy tới bộ phận cảnh sát hình sự quốc tế của chúng tôi”. Tới bộ phận cảnh sát hình sự quốc tế? Người như Lãnh Lạc mà thèm tới cái nơi ấy à! Đông Phương Hạ cười khổ một tiếng, quay sang nói với Lãnh Lạc: “Lên trên rồi nói”. Tiệc ăn mừng của Lang Quân tối nay đúng là đặc biệt.Đầu tiên là Hác Hiên nảy sinh xung đột với Đông Phương Hạ, sau đó các cao thủ của Lang Quân hợp sức đối phó với Điện Thiểm, cuối cùng là Đông Phương Hạ đích thân xuất hiện, đánh nhau với Lãnh Lạc, còn bị Lãnh Lạc làm bị thương. Vốn tưởng rằng Lãnh Lạc sẽ nhân cơ hội giết mình, nhưng Đông Phương Hạ không ngờ là cô ấy lại không làm thế, đã thế thái độ còn rất lạ, không giống phong cách làm việc của cô ấy chút nào. “Cô hôn tôi một cái!” Không đợi Lãnh Lạc nói hết câu, Đông Phương Hạ đã cười hì hì nói. Vẻ mặt của Lãnh Lạc càng thêm lạnh lùng, muốn ra tay nhưng không thể, chỉ đành mắng một câu “lưu manh”.Sau đó, cô ấy mới nói: “Hôm nay tôi đến đây là để nói với anh, mặc dù dưới sự dẫn dắt của anh, Lang Quân đã thâu tóm một nửa nước Z, nhưng anh đừng vội đắc ý rồi quên hết tất cả, đừng nghĩ rằng cấp dưới của mình có võ nghệ cao cường mà coi thường đối thủ tiếp theo của anh.Tự cao ắt sẽ thất bại, đây là đạo lý ngàn đời không thay đổi mà các bậc tiền bối tổng kết ra”..