Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 644: Bố Ơi Đây Là Đâu Vậy”

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đó không phải là cậu Đông Phương sao! Cậu ấy…sao cậu ấy lại ăn mặc thành như vậy! Ôi trời ơi, may mà mình kịp nhận ra là cậu Đông Phương, bằng không chọc đến vị đại thần này, mình muốn chết cũng là việc xa xỉ!  Viên Hào vẫn luôn lo lắng, lúc phát hiện nhân viên bảo vệ không những không ngăn mình và những người khác lại, ngược lại còn cung kính khom lưng, không khỏi nhìn đến Đông Phương Hạ đang ôm Đồng Đồng!  Đông Phương Hạ ăn mặc như vậy, sau khi bước vào đại sảnh “Tần Lĩnh”, trông rất lạc lõng! Đương nhiên cũng đã thu hút rất nhiều ánh mắt nghi hoặc.Nhưng Đông Phương Hạ đã từng đến đây vài lần, nhân viên phục vụ ở đây không lạ gì với cậu ấm là anh! Giám đốc sảnh nhìn thấy nhân viên bảo vệ cho mấy người không ra gì vào, vừa định đi ra sa thải, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của Đông Phương Hạ!  Có lẽ là bị ánh sáng mạnh của đại sảnh chiếu vào, Đồng Đồng đang ngủ say bất ngờ tỉnh dậy! Nhìn xung quanh một chút, Đồng Đồng nũng nịu hỏi Đông Phương Hạ: “Bố ơi, đây là đâu vậy?”  “Ừm…đây là nhà hàng! Công chúa nhỏ nhà chúng ta hôm nay chơi mệt rồi, bố dẫn cô công chúa ấy đến đây ăn cơm”, Đông Phương Hạ cười nói.“Ồ…”  Đông Phương Hạ và Đồng Đồng nói với nhau vài câu, giám đốc sảnh đã bước nhanh đến, cúi đầu trước mặt Đông Phương Hạ, giọng run run nói: “Cậu Đông Phương…cậu đến đây sao không báo trước, như vậy chúng tôi cũng tiện ra ngoài đón tiếp cậu!”  “Giám đốc không cần khách sáo, sắp xếp phòng ăn tốt nhất cho tôi”, Đông Phương Hạ mặt không biểu cảm nói.“Vâng…mời cậu Đông Phương!”  Viên Hào nghe thấy giám đốc sảnh của “Tần Lĩnh” gọi Đông Phương Hạ là “cậu Đông Phương”, muốn hỏi gì đó lại không mở lời được, ngay từ đầu anh ta đã phát hiện người anh em này không đơn giản! Lúc trước trấn áp được đám cậu ấm Yên Kinh hung hăng ngang ngược đó, bây giờ lại…  Dưới sự hướng dẫn của giám đốc sảnh, nhóm người Đông Phương Hạ đi đến tầng bốn, vừa chuẩn bị bước vào phòng, ở đầu bên kia được trải thảm đỏ, Đông Phương Hạ đột nhiên phát hiện ra bốn người đàn ông cao lớn đeo kính râm, mặc vest da đứng ở đó! Từ nét mặt và tư thế đứng của những người này, chắc chắn là người luyện võ! Hơi thở đó, chắc chắn là người của xã hội đen.Thấy vậy, Đông Phương Hạ có chút nghi hoặc! Ở Yên Kinh, lúc ra ngoài mình không thích mang theo những người anh em như này, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ bọn họ càng không thích! Lẽ nào có xã hội đen đến Yên Kinh, nhưng sao mình lại không biết.Bước vào phòng, Đông Phương Hạ để Đồng Đồng gọi những món mình thích, cũng bảo Viên Hào tùy ý! Còn anh đi hỏi giám đốc: “Giám đốc, vừa rồi lúc chúng ta đi vào, những người ở phía bên trái là ai vậy?”.Đam Mỹ H Văn“Thưa cậu Đông Phương, phòng bao đó là một đôi tình nhân! Nghe khẩu âm, người đàn ông là người nơi khác, còn người phụ nữ là người Yên Kinh”..

Đó không phải là cậu Đông Phương sao! Cậu ấy…sao cậu ấy lại ăn mặc thành như vậy! Ôi trời ơi, may mà mình kịp nhận ra là cậu Đông Phương, bằng không chọc đến vị đại thần này, mình muốn chết cũng là việc xa xỉ!  

Viên Hào vẫn luôn lo lắng, lúc phát hiện nhân viên bảo vệ không những không ngăn mình và những người khác lại, ngược lại còn cung kính khom lưng, không khỏi nhìn đến Đông Phương Hạ đang ôm Đồng Đồng!  

Đông Phương Hạ ăn mặc như vậy, sau khi bước vào đại sảnh “Tần Lĩnh”, trông rất lạc lõng! Đương nhiên cũng đã thu hút rất nhiều ánh mắt nghi hoặc.

Nhưng Đông Phương Hạ đã từng đến đây vài lần, nhân viên phục vụ ở đây không lạ gì với cậu ấm là anh! Giám đốc sảnh nhìn thấy nhân viên bảo vệ cho mấy người không ra gì vào, vừa định đi ra sa thải, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của Đông Phương Hạ!  

Có lẽ là bị ánh sáng mạnh của đại sảnh chiếu vào, Đồng Đồng đang ngủ say bất ngờ tỉnh dậy! Nhìn xung quanh một chút, Đồng Đồng nũng nịu hỏi Đông Phương Hạ: “Bố ơi, đây là đâu vậy?”  

“Ừm…đây là nhà hàng! Công chúa nhỏ nhà chúng ta hôm nay chơi mệt rồi, bố dẫn cô công chúa ấy đến đây ăn cơm”, Đông Phương Hạ cười nói.

“Ồ…”  

Đông Phương Hạ và Đồng Đồng nói với nhau vài câu, giám đốc sảnh đã bước nhanh đến, cúi đầu trước mặt Đông Phương Hạ, giọng run run nói: “Cậu Đông Phương…cậu đến đây sao không báo trước, như vậy chúng tôi cũng tiện ra ngoài đón tiếp cậu!”  

“Giám đốc không cần khách sáo, sắp xếp phòng ăn tốt nhất cho tôi”, Đông Phương Hạ mặt không biểu cảm nói.

“Vâng…mời cậu Đông Phương!”  

Viên Hào nghe thấy giám đốc sảnh của “Tần Lĩnh” gọi Đông Phương Hạ là “cậu Đông Phương”, muốn hỏi gì đó lại không mở lời được, ngay từ đầu anh ta đã phát hiện người anh em này không đơn giản! Lúc trước trấn áp được đám cậu ấm Yên Kinh hung hăng ngang ngược đó, bây giờ lại…  

Dưới sự hướng dẫn của giám đốc sảnh, nhóm người Đông Phương Hạ đi đến tầng bốn, vừa chuẩn bị bước vào phòng, ở đầu bên kia được trải thảm đỏ, Đông Phương Hạ đột nhiên phát hiện ra bốn người đàn ông cao lớn đeo kính râm, mặc vest da đứng ở đó! Từ nét mặt và tư thế đứng của những người này, chắc chắn là người luyện võ! Hơi thở đó, chắc chắn là người của xã hội đen.

Thấy vậy, Đông Phương Hạ có chút nghi hoặc! Ở Yên Kinh, lúc ra ngoài mình không thích mang theo những người anh em như này, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ bọn họ càng không thích! Lẽ nào có xã hội đen đến Yên Kinh, nhưng sao mình lại không biết.

Bước vào phòng, Đông Phương Hạ để Đồng Đồng gọi những món mình thích, cũng bảo Viên Hào tùy ý! Còn anh đi hỏi giám đốc: “Giám đốc, vừa rồi lúc chúng ta đi vào, những người ở phía bên trái là ai vậy?”.

Đam Mỹ H Văn

“Thưa cậu Đông Phương, phòng bao đó là một đôi tình nhân! Nghe khẩu âm, người đàn ông là người nơi khác, còn người phụ nữ là người Yên Kinh”.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đó không phải là cậu Đông Phương sao! Cậu ấy…sao cậu ấy lại ăn mặc thành như vậy! Ôi trời ơi, may mà mình kịp nhận ra là cậu Đông Phương, bằng không chọc đến vị đại thần này, mình muốn chết cũng là việc xa xỉ!  Viên Hào vẫn luôn lo lắng, lúc phát hiện nhân viên bảo vệ không những không ngăn mình và những người khác lại, ngược lại còn cung kính khom lưng, không khỏi nhìn đến Đông Phương Hạ đang ôm Đồng Đồng!  Đông Phương Hạ ăn mặc như vậy, sau khi bước vào đại sảnh “Tần Lĩnh”, trông rất lạc lõng! Đương nhiên cũng đã thu hút rất nhiều ánh mắt nghi hoặc.Nhưng Đông Phương Hạ đã từng đến đây vài lần, nhân viên phục vụ ở đây không lạ gì với cậu ấm là anh! Giám đốc sảnh nhìn thấy nhân viên bảo vệ cho mấy người không ra gì vào, vừa định đi ra sa thải, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt của Đông Phương Hạ!  Có lẽ là bị ánh sáng mạnh của đại sảnh chiếu vào, Đồng Đồng đang ngủ say bất ngờ tỉnh dậy! Nhìn xung quanh một chút, Đồng Đồng nũng nịu hỏi Đông Phương Hạ: “Bố ơi, đây là đâu vậy?”  “Ừm…đây là nhà hàng! Công chúa nhỏ nhà chúng ta hôm nay chơi mệt rồi, bố dẫn cô công chúa ấy đến đây ăn cơm”, Đông Phương Hạ cười nói.“Ồ…”  Đông Phương Hạ và Đồng Đồng nói với nhau vài câu, giám đốc sảnh đã bước nhanh đến, cúi đầu trước mặt Đông Phương Hạ, giọng run run nói: “Cậu Đông Phương…cậu đến đây sao không báo trước, như vậy chúng tôi cũng tiện ra ngoài đón tiếp cậu!”  “Giám đốc không cần khách sáo, sắp xếp phòng ăn tốt nhất cho tôi”, Đông Phương Hạ mặt không biểu cảm nói.“Vâng…mời cậu Đông Phương!”  Viên Hào nghe thấy giám đốc sảnh của “Tần Lĩnh” gọi Đông Phương Hạ là “cậu Đông Phương”, muốn hỏi gì đó lại không mở lời được, ngay từ đầu anh ta đã phát hiện người anh em này không đơn giản! Lúc trước trấn áp được đám cậu ấm Yên Kinh hung hăng ngang ngược đó, bây giờ lại…  Dưới sự hướng dẫn của giám đốc sảnh, nhóm người Đông Phương Hạ đi đến tầng bốn, vừa chuẩn bị bước vào phòng, ở đầu bên kia được trải thảm đỏ, Đông Phương Hạ đột nhiên phát hiện ra bốn người đàn ông cao lớn đeo kính râm, mặc vest da đứng ở đó! Từ nét mặt và tư thế đứng của những người này, chắc chắn là người luyện võ! Hơi thở đó, chắc chắn là người của xã hội đen.Thấy vậy, Đông Phương Hạ có chút nghi hoặc! Ở Yên Kinh, lúc ra ngoài mình không thích mang theo những người anh em như này, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ bọn họ càng không thích! Lẽ nào có xã hội đen đến Yên Kinh, nhưng sao mình lại không biết.Bước vào phòng, Đông Phương Hạ để Đồng Đồng gọi những món mình thích, cũng bảo Viên Hào tùy ý! Còn anh đi hỏi giám đốc: “Giám đốc, vừa rồi lúc chúng ta đi vào, những người ở phía bên trái là ai vậy?”.Đam Mỹ H Văn“Thưa cậu Đông Phương, phòng bao đó là một đôi tình nhân! Nghe khẩu âm, người đàn ông là người nơi khác, còn người phụ nữ là người Yên Kinh”..

Chương 644: Bố Ơi Đây Là Đâu Vậy”