“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 645: Chú Tự Mình Hỏi Bố Cháu Đi!”
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Giám đốc cung kính nói cho Đông Phương Hạ, theo quy định của nhà hàng, việc như này bọn họ không tiện tiết lộ cho khách hàng, nhưng Đông Phương Hạ là ai chứ, không cẩn thận chọc đến ông lớn này, về sau “Tần Lĩnh” khó mà làm ăn nổi ở Yên Kinh!” “Ồ…”, Đông Phương Hạ nhàn nhạt đáp lại một câu, nói: “Được rồi, ông đi làm việc của mình đi! Không cần ở đây nữa!” “Vâng, có việc gì cậu Đông Phương cứ việc giao phó!”, giám đốc nói xong, gọi hai cô nhân viên phục vụ nhanh nhẹn đến, sau đó liền rời đi! Giám đốc vừa rời đi, Đông Phương Hạ lập tức gửi tin nhắn cho Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ, nói cho bọn họ địa điểm của mình, bảo bọn họ đến! Không lâu sau, sau khi toàn bộ các món ngon mà mấy người Đông Phương Hạ bọn họ gọi đều đã được đưa lên, Viên Hào cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò của mình, hỏi Đông Phương Hạ: “Tiểu Hạ, cậu…rốt cuộc cậu là ai? Sao bọn họ…” “Chú, cháu biết bố cháu là ai!” Nghe thấy câu hỏi của Viên Hào, Đồng Đồng không đợi Đông Phương Hạ lên tiếng, cười hi hi nói xen vào! “Đồng Đồng, người lớn nói chuyện trẻ con không được nói xen vào!”, Long Nhã Nhàn đã nhìn ra Viên Hào không biết thân phận của Đông Phương Hạ, sợ Đồng Đồng nói linh tinh, vội vàng ngăn lại.Viên Hào liếc nhìn Long Nhã Nhàn một cái, cười nói với Đồng Đồng: “Ồ…vậy công chúa nhỏ nói chú nghe, xem cháu có biết bố cháu làm gì không nào”.Đồng Đồng lắc lắc đầu: “Mẹ không cho cháu nói, cháu không dám nói! Chú tự mình hỏi bố cháu đi!” Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Đồng Đồng, Viên Hào thoạt đầu cũng ngây ra! Ngay sau đó, nói với Đông Phương Hạ: “Người anh em, cậu có thể dạy dỗ một cô con gái như vậy, tôi đây không thể không khâm phục cậu!” “Anh Hào quá khen rồi! Đây không phải là công lao của một mình tôi, đứa nhỏ đều là được mẹ nuôi nấng, tôi…cảm thấy xấu hổ!” Đông Phương Hạ đúng là không biết xấu hổ! Lại dám nói ra những lời như vậy! Xem ra anh thật sự coi Đồng Đồng là con gái của mình, Long Nhã Nhàn là vợ của mình rồi! Về phần Long Nhã Nhàn, thực sự không còn lời nào để nói với Đông Phương Hạ! Viên Hào tò mò về thân phận của Đông Phương Hạ nên cũng lên tiếng hỏi anh! Không phải Đông Phương Hạ không nói, mà là không muốn khiến những người bình thường sau khi biết thân phận của mình, họ lại cảm thấy sợ hãi từ tận sâu trong lòng! Dù sao sự tàn nhẫn của cái tên Huyết Lang cũng không phải là tin đồn! Còn nữa, gạt thân phận Huyết Lang sang một bên thì không nói, chỉ với thân phận cậu chủ nhà họ Đông Phương cũng khiến những tài xế như Viên Hào ngưỡng mộ rồi.Có lúc, Đông Phương Hạ thực sự muốn giao lưu cùng một vài người không biết thân phận của mình, như vậy, người khác mới không cảm thấy gò bó.Lúc này Đông Phương Hạ nhìn ánh mắt của Viên Hào, anh cười nói: “Sau này anh sẽ biết, anh Hào, nào, cạn ly!”, Đông Phương Hạ nói xong, bưng ly rượu, ra ý bảo Viên Hào cạn ly!.
Giám đốc cung kính nói cho Đông Phương Hạ, theo quy định của nhà hàng, việc như này bọn họ không tiện tiết lộ cho khách hàng, nhưng Đông Phương Hạ là ai chứ, không cẩn thận chọc đến ông lớn này, về sau “Tần Lĩnh” khó mà làm ăn nổi ở Yên Kinh!”
“Ồ…”, Đông Phương Hạ nhàn nhạt đáp lại một câu, nói: “Được rồi, ông đi làm việc của mình đi! Không cần ở đây nữa!”
“Vâng, có việc gì cậu Đông Phương cứ việc giao phó!”, giám đốc nói xong, gọi hai cô nhân viên phục vụ nhanh nhẹn đến, sau đó liền rời đi!
Giám đốc vừa rời đi, Đông Phương Hạ lập tức gửi tin nhắn cho Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ, nói cho bọn họ địa điểm của mình, bảo bọn họ đến!
Không lâu sau, sau khi toàn bộ các món ngon mà mấy người Đông Phương Hạ bọn họ gọi đều đã được đưa lên, Viên Hào cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò của mình, hỏi Đông Phương Hạ: “Tiểu Hạ, cậu…rốt cuộc cậu là ai? Sao bọn họ…”
“Chú, cháu biết bố cháu là ai!”
Nghe thấy câu hỏi của Viên Hào, Đồng Đồng không đợi Đông Phương Hạ lên tiếng, cười hi hi nói xen vào!
“Đồng Đồng, người lớn nói chuyện trẻ con không được nói xen vào!”, Long Nhã Nhàn đã nhìn ra Viên Hào không biết thân phận của Đông Phương Hạ, sợ Đồng Đồng nói linh tinh, vội vàng ngăn lại.
Viên Hào liếc nhìn Long Nhã Nhàn một cái, cười nói với Đồng Đồng: “Ồ…vậy công chúa nhỏ nói chú nghe, xem cháu có biết bố cháu làm gì không nào”.
Đồng Đồng lắc lắc đầu: “Mẹ không cho cháu nói, cháu không dám nói! Chú tự mình hỏi bố cháu đi!”
Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Đồng Đồng, Viên Hào thoạt đầu cũng ngây ra! Ngay sau đó, nói với Đông Phương Hạ: “Người anh em, cậu có thể dạy dỗ một cô con gái như vậy, tôi đây không thể không khâm phục cậu!”
“Anh Hào quá khen rồi! Đây không phải là công lao của một mình tôi, đứa nhỏ đều là được mẹ nuôi nấng, tôi…cảm thấy xấu hổ!”
Đông Phương Hạ đúng là không biết xấu hổ! Lại dám nói ra những lời như vậy! Xem ra anh thật sự coi Đồng Đồng là con gái của mình, Long Nhã Nhàn là vợ của mình rồi!
Về phần Long Nhã Nhàn, thực sự không còn lời nào để nói với Đông Phương Hạ!
Viên Hào tò mò về thân phận của Đông Phương Hạ nên cũng lên tiếng hỏi anh! Không phải Đông Phương Hạ không nói, mà là không muốn khiến những người bình thường sau khi biết thân phận của mình, họ lại cảm thấy sợ hãi từ tận sâu trong lòng! Dù sao sự tàn nhẫn của cái tên Huyết Lang cũng không phải là tin đồn!
Còn nữa, gạt thân phận Huyết Lang sang một bên thì không nói, chỉ với thân phận cậu chủ nhà họ Đông Phương cũng khiến những tài xế như Viên Hào ngưỡng mộ rồi.
Có lúc, Đông Phương Hạ thực sự muốn giao lưu cùng một vài người không biết thân phận của mình, như vậy, người khác mới không cảm thấy gò bó.
Lúc này Đông Phương Hạ nhìn ánh mắt của Viên Hào, anh cười nói: “Sau này anh sẽ biết, anh Hào, nào, cạn ly!”, Đông Phương Hạ nói xong, bưng ly rượu, ra ý bảo Viên Hào cạn ly!.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Giám đốc cung kính nói cho Đông Phương Hạ, theo quy định của nhà hàng, việc như này bọn họ không tiện tiết lộ cho khách hàng, nhưng Đông Phương Hạ là ai chứ, không cẩn thận chọc đến ông lớn này, về sau “Tần Lĩnh” khó mà làm ăn nổi ở Yên Kinh!” “Ồ…”, Đông Phương Hạ nhàn nhạt đáp lại một câu, nói: “Được rồi, ông đi làm việc của mình đi! Không cần ở đây nữa!” “Vâng, có việc gì cậu Đông Phương cứ việc giao phó!”, giám đốc nói xong, gọi hai cô nhân viên phục vụ nhanh nhẹn đến, sau đó liền rời đi! Giám đốc vừa rời đi, Đông Phương Hạ lập tức gửi tin nhắn cho Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ, nói cho bọn họ địa điểm của mình, bảo bọn họ đến! Không lâu sau, sau khi toàn bộ các món ngon mà mấy người Đông Phương Hạ bọn họ gọi đều đã được đưa lên, Viên Hào cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò của mình, hỏi Đông Phương Hạ: “Tiểu Hạ, cậu…rốt cuộc cậu là ai? Sao bọn họ…” “Chú, cháu biết bố cháu là ai!” Nghe thấy câu hỏi của Viên Hào, Đồng Đồng không đợi Đông Phương Hạ lên tiếng, cười hi hi nói xen vào! “Đồng Đồng, người lớn nói chuyện trẻ con không được nói xen vào!”, Long Nhã Nhàn đã nhìn ra Viên Hào không biết thân phận của Đông Phương Hạ, sợ Đồng Đồng nói linh tinh, vội vàng ngăn lại.Viên Hào liếc nhìn Long Nhã Nhàn một cái, cười nói với Đồng Đồng: “Ồ…vậy công chúa nhỏ nói chú nghe, xem cháu có biết bố cháu làm gì không nào”.Đồng Đồng lắc lắc đầu: “Mẹ không cho cháu nói, cháu không dám nói! Chú tự mình hỏi bố cháu đi!” Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Đồng Đồng, Viên Hào thoạt đầu cũng ngây ra! Ngay sau đó, nói với Đông Phương Hạ: “Người anh em, cậu có thể dạy dỗ một cô con gái như vậy, tôi đây không thể không khâm phục cậu!” “Anh Hào quá khen rồi! Đây không phải là công lao của một mình tôi, đứa nhỏ đều là được mẹ nuôi nấng, tôi…cảm thấy xấu hổ!” Đông Phương Hạ đúng là không biết xấu hổ! Lại dám nói ra những lời như vậy! Xem ra anh thật sự coi Đồng Đồng là con gái của mình, Long Nhã Nhàn là vợ của mình rồi! Về phần Long Nhã Nhàn, thực sự không còn lời nào để nói với Đông Phương Hạ! Viên Hào tò mò về thân phận của Đông Phương Hạ nên cũng lên tiếng hỏi anh! Không phải Đông Phương Hạ không nói, mà là không muốn khiến những người bình thường sau khi biết thân phận của mình, họ lại cảm thấy sợ hãi từ tận sâu trong lòng! Dù sao sự tàn nhẫn của cái tên Huyết Lang cũng không phải là tin đồn! Còn nữa, gạt thân phận Huyết Lang sang một bên thì không nói, chỉ với thân phận cậu chủ nhà họ Đông Phương cũng khiến những tài xế như Viên Hào ngưỡng mộ rồi.Có lúc, Đông Phương Hạ thực sự muốn giao lưu cùng một vài người không biết thân phận của mình, như vậy, người khác mới không cảm thấy gò bó.Lúc này Đông Phương Hạ nhìn ánh mắt của Viên Hào, anh cười nói: “Sau này anh sẽ biết, anh Hào, nào, cạn ly!”, Đông Phương Hạ nói xong, bưng ly rượu, ra ý bảo Viên Hào cạn ly!.