“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 656: Chương 661
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Viên Hào ngẩn người gật đầu, cùng Đông Phương Hạ rời khỏi đây với sự bảo vệ của mấy anh em! Người mà Viên Hào biết tối nay, rất khó tiêu hóa, không ngạc nhiên mới lạ đấy! Đông Phương Hạ vừa đi, Diệc Phi nhìn Trịnh Hưng Hải một cái, kéo Tần Thư Tiệp vào phòng bao khác, Thư Lăng Vy cũng đi theo vào! Trịnh Hưng Hải thấy vậy, biết mình không thích hợp ở lại đây! Người của Đông Phương Hạ ở đây, e rằng không mang được xác các anh em của mình đi được! Trịnh Hưng Hải nhìn Tây Môn Kiếm và mấy người lực lưỡng phía sau anh ta, hắn nhớ kỹ dáng vẻ của Tây Môn Kiếm, rồi quay người sải bước đi.Ngay cả hắn bỏ đi mà hắn cũng không nhìn những người chết vì hắn.Trịnh Hưng Hải an toàn rời khỏi đây! Nhưng Tây Môn Kiếm đã gọi điện thông báo cho Dạ Phong, bảo Dạ Phong phái người âm thầm theo dõi Trịnh Hưng Hải, điều tra rõ ràng thông tin của người này! Tối nay cậu chủ nhà mình nổi giận như vậy, không phải không có nguyên nhân.Sau đó, Tây Môn Kiếm phái người xử lý những xác chết ở đây! Mấy người Đông Phương Hạ đến đại sảnh tầng một, giám đốc sảnh thấy Đông Phương Hạ muốn ra về, ông ta cung kính tiễn mấy người Đông Phương Hạ đến trước cửa! Một cơn gió lạnh ập đến, Đông Phương Hạ bỗng co chặt người! Nhìn dòng xe qua lại không ngớt và ánh đèn neon chói mắt, anh hít sâu một hơi, lấy ra mười mấy tờ tiền giấy màu đỏ trong ví đưa cho Viên Hào, nói: “Ông anh, đây là tiền xe của anh! Có thời gian chúng ta lại gặp nhau”.“Người anh em, nhiều quá!” Đông Phương Hạ cười, nhét tiền xe vào trong tay của Viên Hào, đưa người của mình đi về phía chiếc xe biển số lợi hại đỗ ở bên ngoài.Viên Hào thấy vậy, nhìn tiền trong tay, lớn tiếng hỏi: “Người anh em, sau này tôi tìm cậu thế nào?” “Tôi tên là Đông Phương Hạ!” Đông Phương Hạ không quay đầu lại! Sau khi Viên Hào nhìn thấy anh chui vào chiếc Rolls-Royce, đôi mắt mở thật to, sau đó nghi hoặc, Tiểu Hạ cũng thật là, chỉ nói với mình một cái tên, Yên Kinh lớn như vậy, sau này tìm cậu ta thế nào! Khi phát hiện giám đốc sảnh vẫn đứng bên cạnh mình, Viên Hào nghĩ rằng giám đốc quen biết Đông Phương Hạ, anh ta đảo mắt, hỏi: “Giám đốc, tôi hỏi ông một chuyện được không?” “Anh cứ nói!”.
Viên Hào ngẩn người gật đầu, cùng Đông Phương Hạ rời khỏi đây với sự bảo vệ của mấy anh em! Người mà Viên Hào biết tối nay, rất khó tiêu hóa, không ngạc nhiên mới lạ đấy!
Đông Phương Hạ vừa đi, Diệc Phi nhìn Trịnh Hưng Hải một cái, kéo Tần Thư Tiệp vào phòng bao khác, Thư Lăng Vy cũng đi theo vào! Trịnh Hưng Hải thấy vậy, biết mình không thích hợp ở lại đây! Người của Đông Phương Hạ ở đây, e rằng không mang được xác các anh em của mình đi được!
Trịnh Hưng Hải nhìn Tây Môn Kiếm và mấy người lực lưỡng phía sau anh ta, hắn nhớ kỹ dáng vẻ của Tây Môn Kiếm, rồi quay người sải bước đi.
Ngay cả hắn bỏ đi mà hắn cũng không nhìn những người chết vì hắn.
Trịnh Hưng Hải an toàn rời khỏi đây! Nhưng Tây Môn Kiếm đã gọi điện thông báo cho Dạ Phong, bảo Dạ Phong phái người âm thầm theo dõi Trịnh Hưng Hải, điều tra rõ ràng thông tin của người này! Tối nay cậu chủ nhà mình nổi giận như vậy, không phải không có nguyên nhân.
Sau đó, Tây Môn Kiếm phái người xử lý những xác chết ở đây!
Mấy người Đông Phương Hạ đến đại sảnh tầng một, giám đốc sảnh thấy Đông Phương Hạ muốn ra về, ông ta cung kính tiễn mấy người Đông Phương Hạ đến trước cửa!
Một cơn gió lạnh ập đến, Đông Phương Hạ bỗng co chặt người! Nhìn dòng xe qua lại không ngớt và ánh đèn neon chói mắt, anh hít sâu một hơi, lấy ra mười mấy tờ tiền giấy màu đỏ trong ví đưa cho Viên Hào, nói:
“Ông anh, đây là tiền xe của anh! Có thời gian chúng ta lại gặp nhau”.
“Người anh em, nhiều quá!”
Đông Phương Hạ cười, nhét tiền xe vào trong tay của Viên Hào, đưa người của mình đi về phía chiếc xe biển số lợi hại đỗ ở bên ngoài.
Viên Hào thấy vậy, nhìn tiền trong tay, lớn tiếng hỏi: “Người anh em, sau này tôi tìm cậu thế nào?”
“Tôi tên là Đông Phương Hạ!”
Đông Phương Hạ không quay đầu lại! Sau khi Viên Hào nhìn thấy anh chui vào chiếc Rolls-Royce, đôi mắt mở thật to, sau đó nghi hoặc, Tiểu Hạ cũng thật là, chỉ nói với mình một cái tên, Yên Kinh lớn như vậy, sau này tìm cậu ta thế nào!
Khi phát hiện giám đốc sảnh vẫn đứng bên cạnh mình, Viên Hào nghĩ rằng giám đốc quen biết Đông Phương Hạ, anh ta đảo mắt, hỏi: “Giám đốc, tôi hỏi ông một chuyện được không?”
“Anh cứ nói!”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Viên Hào ngẩn người gật đầu, cùng Đông Phương Hạ rời khỏi đây với sự bảo vệ của mấy anh em! Người mà Viên Hào biết tối nay, rất khó tiêu hóa, không ngạc nhiên mới lạ đấy! Đông Phương Hạ vừa đi, Diệc Phi nhìn Trịnh Hưng Hải một cái, kéo Tần Thư Tiệp vào phòng bao khác, Thư Lăng Vy cũng đi theo vào! Trịnh Hưng Hải thấy vậy, biết mình không thích hợp ở lại đây! Người của Đông Phương Hạ ở đây, e rằng không mang được xác các anh em của mình đi được! Trịnh Hưng Hải nhìn Tây Môn Kiếm và mấy người lực lưỡng phía sau anh ta, hắn nhớ kỹ dáng vẻ của Tây Môn Kiếm, rồi quay người sải bước đi.Ngay cả hắn bỏ đi mà hắn cũng không nhìn những người chết vì hắn.Trịnh Hưng Hải an toàn rời khỏi đây! Nhưng Tây Môn Kiếm đã gọi điện thông báo cho Dạ Phong, bảo Dạ Phong phái người âm thầm theo dõi Trịnh Hưng Hải, điều tra rõ ràng thông tin của người này! Tối nay cậu chủ nhà mình nổi giận như vậy, không phải không có nguyên nhân.Sau đó, Tây Môn Kiếm phái người xử lý những xác chết ở đây! Mấy người Đông Phương Hạ đến đại sảnh tầng một, giám đốc sảnh thấy Đông Phương Hạ muốn ra về, ông ta cung kính tiễn mấy người Đông Phương Hạ đến trước cửa! Một cơn gió lạnh ập đến, Đông Phương Hạ bỗng co chặt người! Nhìn dòng xe qua lại không ngớt và ánh đèn neon chói mắt, anh hít sâu một hơi, lấy ra mười mấy tờ tiền giấy màu đỏ trong ví đưa cho Viên Hào, nói: “Ông anh, đây là tiền xe của anh! Có thời gian chúng ta lại gặp nhau”.“Người anh em, nhiều quá!” Đông Phương Hạ cười, nhét tiền xe vào trong tay của Viên Hào, đưa người của mình đi về phía chiếc xe biển số lợi hại đỗ ở bên ngoài.Viên Hào thấy vậy, nhìn tiền trong tay, lớn tiếng hỏi: “Người anh em, sau này tôi tìm cậu thế nào?” “Tôi tên là Đông Phương Hạ!” Đông Phương Hạ không quay đầu lại! Sau khi Viên Hào nhìn thấy anh chui vào chiếc Rolls-Royce, đôi mắt mở thật to, sau đó nghi hoặc, Tiểu Hạ cũng thật là, chỉ nói với mình một cái tên, Yên Kinh lớn như vậy, sau này tìm cậu ta thế nào! Khi phát hiện giám đốc sảnh vẫn đứng bên cạnh mình, Viên Hào nghĩ rằng giám đốc quen biết Đông Phương Hạ, anh ta đảo mắt, hỏi: “Giám đốc, tôi hỏi ông một chuyện được không?” “Anh cứ nói!”.