“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 657: Bây Giờ Anh Không Biết Cậu Ấy Là Ai
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tuy cách ăn mặc của Viên Hào không lọt được vào con mắt của giám đốc, nhưng dù sao Viên Hào cũng cùng Đông Phương Hạ đến đây, ông ta đâu dám đắc tội, lập tức trở nên khách sáo!“Vừa nãy người anh em đó nói cậu ta là Đông Phương Hạ, ông biết Đông Phương Hạ làm nghề gì và sống ở đâu không?”Giám đốc nghe xong, nhìn dò xét Viên Hào một lượt, nghi ngờ hỏi: “Bây giờ anh không biết cậu ấy là ai?”Viên Hào lắc đầu, nhìn giám đốc với dáng vẻ chờ đợi.“Vừa nãy cậu ấy đã nói tên của cậu ấy rồi! Cậu ấy là cháu của ông lão nhà họ Đông Phương.Bố là chủ nhiệm của văn phòng trung ương, chú là như này của quân khu Yên Kinh!”, lúc giám đốc nói đến Đông Phương Hùng, liền giơ ngón tay cái lên!“Cháu nội của ông lão nhà họ Đông Phương? Nhà họ Đông Phương nào? Lẽ nào cậu ấy là cháu của ông lão bên trên?”, Viên Hào ngạc nhiên hỏi.Thấy giám đốc gật đầu, anh ta liền sửng sốt tại chỗ! Nhưng câu nói tiếp theo của giám đốc suýt khiến anh ta ngã xuống đất.“Không những vậy, cậu Đông Phương còn là Huyết Lang của Lang Quân! Tôi nghĩ các anh không lạ gì với cái tên ‘Huyết Lang’ chứ!”Giám đốc thấy Viên Hào đờ đẫn đứng tại chỗ, ông ta cười bất lực, quay người đi vào đại sảnh!Viên Hào thực sự bị dọa sợ! Có lẽ anh ta cảm thấy xa lạ với cậu chủ nhà họ Đông Phương, nhưng Huyết Lang Lang Quân, là nhân vật như một vị thần! Đối với những tài xế mấy ngày nay đi khắp Yên Kinh như họ mà nói, đúng là như sét đánh ngang tai.Gần hai tháng nay, có biết bao nhiêu chuyện máu tanh trong đêm ở Yên Kinh, có chuyện nào không liên quan đến Lang Quân.Oài oài… Mình lại xưng anh em với nhân vật truyền kỳ như Huyết Lang, nếu để các anh em phía dưới biết, cho dù mình có một trăm cái mạng cũng không đủ giết!Cái tên “Tiểu Hạ” này, sau này mình còn dám gọi không! Mẹ kiếp, có mạng để gọi không có mạng để sống! Tiểu Hạ này không phải đang hại mình sao.…Trong phòng bao, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy cùng ngồi xuống! Vẻ mặt Tần Thư Tiệp đờ đẫn, sắc mặt vô cùng khó coi, khoảnh khắc Nam Cung Diệc Phi gọi ra cái tên “Đông Phương Hạ” trước đó, đầu óc cô đã không suy nghĩ được gì rồi!Hôm nay Tần Thư Tiệp mới về nước, nhưng điều khiến cô không ngờ là ngày đầu tiên về nước, cô còn chưa cả về nhà, lại gặp được chồng chưa cưới của mình ở bên ngoài, còn gặp phải trong lúc hẹn hò với người mà mình thích, lúc này, cuối cùng Tần Thư Tiệp cô đã biết tại sao vừa nãy Đông Phương Hạ tức giận như vậy!Thực ra, Tần Thư Tiệp nên sớm nhận ra! Với thân phận của hai cô gái Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy, liệu có cùng lúc xuất hiện đối tốt với một người đàn ông không! Huống hồ bọn họ đều là hoa đã có chủ..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tuy cách ăn mặc của Viên Hào không lọt được vào con mắt của giám đốc, nhưng dù sao Viên Hào cũng cùng Đông Phương Hạ đến đây, ông ta đâu dám đắc tội, lập tức trở nên khách sáo!
“Vừa nãy người anh em đó nói cậu ta là Đông Phương Hạ, ông biết Đông Phương Hạ làm nghề gì và sống ở đâu không?”
Giám đốc nghe xong, nhìn dò xét Viên Hào một lượt, nghi ngờ hỏi: “Bây giờ anh không biết cậu ấy là ai?”
Viên Hào lắc đầu, nhìn giám đốc với dáng vẻ chờ đợi.
“Vừa nãy cậu ấy đã nói tên của cậu ấy rồi! Cậu ấy là cháu của ông lão nhà họ Đông Phương.
Bố là chủ nhiệm của văn phòng trung ương, chú là như này của quân khu Yên Kinh!”, lúc giám đốc nói đến Đông Phương Hùng, liền giơ ngón tay cái lên!
“Cháu nội của ông lão nhà họ Đông Phương? Nhà họ Đông Phương nào? Lẽ nào cậu ấy là cháu của ông lão bên trên?”, Viên Hào ngạc nhiên hỏi.
Thấy giám đốc gật đầu, anh ta liền sửng sốt tại chỗ! Nhưng câu nói tiếp theo của giám đốc suýt khiến anh ta ngã xuống đất.
“Không những vậy, cậu Đông Phương còn là Huyết Lang của Lang Quân! Tôi nghĩ các anh không lạ gì với cái tên ‘Huyết Lang’ chứ!”
Giám đốc thấy Viên Hào đờ đẫn đứng tại chỗ, ông ta cười bất lực, quay người đi vào đại sảnh!
Viên Hào thực sự bị dọa sợ! Có lẽ anh ta cảm thấy xa lạ với cậu chủ nhà họ Đông Phương, nhưng Huyết Lang Lang Quân, là nhân vật như một vị thần! Đối với những tài xế mấy ngày nay đi khắp Yên Kinh như họ mà nói, đúng là như sét đánh ngang tai.
Gần hai tháng nay, có biết bao nhiêu chuyện máu tanh trong đêm ở Yên Kinh, có chuyện nào không liên quan đến Lang Quân.
Oài oài… Mình lại xưng anh em với nhân vật truyền kỳ như Huyết Lang, nếu để các anh em phía dưới biết, cho dù mình có một trăm cái mạng cũng không đủ giết!
Cái tên “Tiểu Hạ” này, sau này mình còn dám gọi không! Mẹ kiếp, có mạng để gọi không có mạng để sống! Tiểu Hạ này không phải đang hại mình sao.
…
Trong phòng bao, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy cùng ngồi xuống! Vẻ mặt Tần Thư Tiệp đờ đẫn, sắc mặt vô cùng khó coi, khoảnh khắc Nam Cung Diệc Phi gọi ra cái tên “Đông Phương Hạ” trước đó, đầu óc cô đã không suy nghĩ được gì rồi!
Hôm nay Tần Thư Tiệp mới về nước, nhưng điều khiến cô không ngờ là ngày đầu tiên về nước, cô còn chưa cả về nhà, lại gặp được chồng chưa cưới của mình ở bên ngoài, còn gặp phải trong lúc hẹn hò với người mà mình thích, lúc này, cuối cùng Tần Thư Tiệp cô đã biết tại sao vừa nãy Đông Phương Hạ tức giận như vậy!
Thực ra, Tần Thư Tiệp nên sớm nhận ra! Với thân phận của hai cô gái Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy, liệu có cùng lúc xuất hiện đối tốt với một người đàn ông không! Huống hồ bọn họ đều là hoa đã có chủ.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tuy cách ăn mặc của Viên Hào không lọt được vào con mắt của giám đốc, nhưng dù sao Viên Hào cũng cùng Đông Phương Hạ đến đây, ông ta đâu dám đắc tội, lập tức trở nên khách sáo!“Vừa nãy người anh em đó nói cậu ta là Đông Phương Hạ, ông biết Đông Phương Hạ làm nghề gì và sống ở đâu không?”Giám đốc nghe xong, nhìn dò xét Viên Hào một lượt, nghi ngờ hỏi: “Bây giờ anh không biết cậu ấy là ai?”Viên Hào lắc đầu, nhìn giám đốc với dáng vẻ chờ đợi.“Vừa nãy cậu ấy đã nói tên của cậu ấy rồi! Cậu ấy là cháu của ông lão nhà họ Đông Phương.Bố là chủ nhiệm của văn phòng trung ương, chú là như này của quân khu Yên Kinh!”, lúc giám đốc nói đến Đông Phương Hùng, liền giơ ngón tay cái lên!“Cháu nội của ông lão nhà họ Đông Phương? Nhà họ Đông Phương nào? Lẽ nào cậu ấy là cháu của ông lão bên trên?”, Viên Hào ngạc nhiên hỏi.Thấy giám đốc gật đầu, anh ta liền sửng sốt tại chỗ! Nhưng câu nói tiếp theo của giám đốc suýt khiến anh ta ngã xuống đất.“Không những vậy, cậu Đông Phương còn là Huyết Lang của Lang Quân! Tôi nghĩ các anh không lạ gì với cái tên ‘Huyết Lang’ chứ!”Giám đốc thấy Viên Hào đờ đẫn đứng tại chỗ, ông ta cười bất lực, quay người đi vào đại sảnh!Viên Hào thực sự bị dọa sợ! Có lẽ anh ta cảm thấy xa lạ với cậu chủ nhà họ Đông Phương, nhưng Huyết Lang Lang Quân, là nhân vật như một vị thần! Đối với những tài xế mấy ngày nay đi khắp Yên Kinh như họ mà nói, đúng là như sét đánh ngang tai.Gần hai tháng nay, có biết bao nhiêu chuyện máu tanh trong đêm ở Yên Kinh, có chuyện nào không liên quan đến Lang Quân.Oài oài… Mình lại xưng anh em với nhân vật truyền kỳ như Huyết Lang, nếu để các anh em phía dưới biết, cho dù mình có một trăm cái mạng cũng không đủ giết!Cái tên “Tiểu Hạ” này, sau này mình còn dám gọi không! Mẹ kiếp, có mạng để gọi không có mạng để sống! Tiểu Hạ này không phải đang hại mình sao.…Trong phòng bao, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy cùng ngồi xuống! Vẻ mặt Tần Thư Tiệp đờ đẫn, sắc mặt vô cùng khó coi, khoảnh khắc Nam Cung Diệc Phi gọi ra cái tên “Đông Phương Hạ” trước đó, đầu óc cô đã không suy nghĩ được gì rồi!Hôm nay Tần Thư Tiệp mới về nước, nhưng điều khiến cô không ngờ là ngày đầu tiên về nước, cô còn chưa cả về nhà, lại gặp được chồng chưa cưới của mình ở bên ngoài, còn gặp phải trong lúc hẹn hò với người mà mình thích, lúc này, cuối cùng Tần Thư Tiệp cô đã biết tại sao vừa nãy Đông Phương Hạ tức giận như vậy!Thực ra, Tần Thư Tiệp nên sớm nhận ra! Với thân phận của hai cô gái Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy, liệu có cùng lúc xuất hiện đối tốt với một người đàn ông không! Huống hồ bọn họ đều là hoa đã có chủ..