“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 707: Còn Lý Do Thì Anh Ta Cũng Không Biết
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Chú Quyền cũng hiểu điều đó, nhưng lâu rồi không được gặp cậu chủ, ông ta cũng thấy nhớ cậu chủ, và cũng biết tâm trạng của ông chủ.Đối với nhà họ Bek, Bek Ji quá quan trọng. "Ông chủ, thế thì để tôi đi sắp xếp.Cậu chủ còn đi cùng bạn nữa". Ông cụ Bek lẳng lặng gật đầu.Chú Quyền đi rồi, ông ấy mới bắt đầu kích động.Lần trước biết Bek Ji bị thương, nguy hiểm đến tính mạng, ông ấy lo lắng không kém gì cháu gái.Lão tổ tông ở ngọn núi phía sau đã nói rồi, Bek Ji là bầu trời của nhà họ Bek, bầu trời ấy mà sụp thì ngày nhà họ Bek diệt vong cũng không xa nữa. ... Trong chiếc máy bay lớn như thế chỉ có mấy người Đông Phương Hạ, đủ để thấy đãi ngộ của anh tốt thế nào, huống chi còn là chuyên cơ cao cấp của nhà họ Bek. Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy ngồi trên chiếc ghế dựa xa hoa.Hai cô gái quan sát cách trang trí trong khoang máy bay, âm thầm tặc lưỡi.Lúc này, người bình tĩnh nhất là Tây Môn Kiếm và Vương Thiến Thiến. Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ ngồi phía sau nhóm Đông Phương Hạ.Thấy tiếp viên hàng không cung kính với Đông Phương Hạ như thế, ai nấy đều phải kinh ngạc.Tiếp viên hàng không của nhà họ Bek đều thuộc top đầu thế giới.Về trách nhiệm, bọn họ phải tôn trọng hành khách, nhưng Bạch Vỹ biết một số chuyện nội bộ, trước kia khi anh ta bảo vệ thủ trưởng ra nước ngoài, tiếp viên hàng không nhà họ Bek chưa từng tôn kính một ai từ tận đáy lòng. Trương Vũ Trạch còn hoảng hơn cả Bạch Vỹ.Vừa rồi khi lên máy bay, anh ta phát hiện ra nhân viên trên máy bay, từ tiếp viên hàng không cho đến cơ trưởng đều biết võ.Ngoài thân phận cậu cả nhà họ Đông Phương, rốt cuộc Huyết Lang còn có thân phận nào nữa? Trương Vũ Trạch vẫn chưa nghĩ thông được. Anh ta liếc nhìn Tây Môn Kiếm, thấy Tây Môn Kiếm đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bèn nhỏ giọng nói với Bạch Vỹ: "Bạch Vỹ, tôi nghĩ nơi mà chúng ta tới ngày hôm nay sẽ đáng ngạc nhiên lắm đấy". Bạch Vỹ cũng có cảm giác ấy: "Vũ Trạch, anh có biết chiếc máy bay chúng ta đang ngồi thuộc công ty hàng không nào không?" "Không biết". "Là công ty thuộc nhà họ Bek đứng đầu giới kinh doanh". Bạch Vỹ nhỏ giọng nói.Ngay từ lúc trước, anh ta đã hoài nghi thân phận của Đông Phương Hạ có liên quan tới gia tộc lớn ở châu Úc rồi.Bây giờ, anh ta phát hiện ra chiếc máy bay mà bọn họ đang ngồi là một trong những chiếc máy bay xa hoa nhất của nhà họ Bek, suy đoán ấy càng thêm chắc chắn. Trương Vũ Trạch vẫn luôn tiếp xúc với giới xã hội đen, từ mấy năm trước đã nghe thầy mình nhắc tới nhà họ Bek - gia tộc giàu có nhất thế giới.Hơn nữa, lúc dạy võ cho anh ta, thầy anh từng khuyên anh ta rằng, sau khi rời đi, bất kể làm gì thì cũng không nên xung đột với người nhà họ Bek ở châu Úc, còn lý do thì anh ta cũng không biết. Bây giờ, nghe Bạch Vỹ nói vậy, trong đầu Trương Vũ Trạch bỗng nhớ tới lời khuyên của thầy, bèn nghi hoặc hỏi: "Nhà họ Bek mà anh nói là nhà họ Bek ở châu Úc sao? Ý anh là, Huyết Lang có quan hệ với nhà họ Bek?" "Tôi không nói Huyết Lang có quan hệ với nhà họ Bek, nhưng nghe nói kiểu máy bay này của nhà họ Bek chỉ dành cho thành viên nội bộ và người của những gia tộc lớn trên thế giới". Trương Vũ Trạch hiểu ý của Bạch Vỹ.Cho dù Huyết Lang không phải người nhà họ Bek thì ít nhất cũng có quan hệ tốt với gia tộc ấy.Nghĩ tới điều đó, Trương Vũ Trạch không khỏi nhìn về phía Đông Phương Hạ. Đông Phương Hạ lẳng lặng ngồi ở chỗ của mình, trong lòng vô cùng cảm khái.Rời đi mấy tháng, vốn tưởng rằng trả thù nhà họ Tư Mã và Tào Bang xong thì anh sẽ được yên ổn, không ngờ giữa chừng lại xảy ra nhiều chuyện như thế..
Chú Quyền cũng hiểu điều đó, nhưng lâu rồi không được gặp cậu chủ, ông ta cũng thấy nhớ cậu chủ, và cũng biết tâm trạng của ông chủ.
Đối với nhà họ Bek, Bek Ji quá quan trọng.
"Ông chủ, thế thì để tôi đi sắp xếp.
Cậu chủ còn đi cùng bạn nữa".
Ông cụ Bek lẳng lặng gật đầu.
Chú Quyền đi rồi, ông ấy mới bắt đầu kích động.
Lần trước biết Bek Ji bị thương, nguy hiểm đến tính mạng, ông ấy lo lắng không kém gì cháu gái.
Lão tổ tông ở ngọn núi phía sau đã nói rồi, Bek Ji là bầu trời của nhà họ Bek, bầu trời ấy mà sụp thì ngày nhà họ Bek diệt vong cũng không xa nữa.
...
Trong chiếc máy bay lớn như thế chỉ có mấy người Đông Phương Hạ, đủ để thấy đãi ngộ của anh tốt thế nào, huống chi còn là chuyên cơ cao cấp của nhà họ Bek.
Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy ngồi trên chiếc ghế dựa xa hoa.
Hai cô gái quan sát cách trang trí trong khoang máy bay, âm thầm tặc lưỡi.
Lúc này, người bình tĩnh nhất là Tây Môn Kiếm và Vương Thiến Thiến.
Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ ngồi phía sau nhóm Đông Phương Hạ.
Thấy tiếp viên hàng không cung kính với Đông Phương Hạ như thế, ai nấy đều phải kinh ngạc.
Tiếp viên hàng không của nhà họ Bek đều thuộc top đầu thế giới.
Về trách nhiệm, bọn họ phải tôn trọng hành khách, nhưng Bạch Vỹ biết một số chuyện nội bộ, trước kia khi anh ta bảo vệ thủ trưởng ra nước ngoài, tiếp viên hàng không nhà họ Bek chưa từng tôn kính một ai từ tận đáy lòng.
Trương Vũ Trạch còn hoảng hơn cả Bạch Vỹ.
Vừa rồi khi lên máy bay, anh ta phát hiện ra nhân viên trên máy bay, từ tiếp viên hàng không cho đến cơ trưởng đều biết võ.
Ngoài thân phận cậu cả nhà họ Đông Phương, rốt cuộc Huyết Lang còn có thân phận nào nữa? Trương Vũ Trạch vẫn chưa nghĩ thông được.
Anh ta liếc nhìn Tây Môn Kiếm, thấy Tây Môn Kiếm đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bèn nhỏ giọng nói với Bạch Vỹ: "Bạch Vỹ, tôi nghĩ nơi mà chúng ta tới ngày hôm nay sẽ đáng ngạc nhiên lắm đấy".
Bạch Vỹ cũng có cảm giác ấy: "Vũ Trạch, anh có biết chiếc máy bay chúng ta đang ngồi thuộc công ty hàng không nào không?"
"Không biết".
"Là công ty thuộc nhà họ Bek đứng đầu giới kinh doanh".
Bạch Vỹ nhỏ giọng nói.
Ngay từ lúc trước, anh ta đã hoài nghi thân phận của Đông Phương Hạ có liên quan tới gia tộc lớn ở châu Úc rồi.
Bây giờ, anh ta phát hiện ra chiếc máy bay mà bọn họ đang ngồi là một trong những chiếc máy bay xa hoa nhất của nhà họ Bek, suy đoán ấy càng thêm chắc chắn.
Trương Vũ Trạch vẫn luôn tiếp xúc với giới xã hội đen, từ mấy năm trước đã nghe thầy mình nhắc tới nhà họ Bek - gia tộc giàu có nhất thế giới.
Hơn nữa, lúc dạy võ cho anh ta, thầy anh từng khuyên anh ta rằng, sau khi rời đi, bất kể làm gì thì cũng không nên xung đột với người nhà họ Bek ở châu Úc, còn lý do thì anh ta cũng không biết.
Bây giờ, nghe Bạch Vỹ nói vậy, trong đầu Trương Vũ Trạch bỗng nhớ tới lời khuyên của thầy, bèn nghi hoặc hỏi: "Nhà họ Bek mà anh nói là nhà họ Bek ở châu Úc sao? Ý anh là, Huyết Lang có quan hệ với nhà họ Bek?"
"Tôi không nói Huyết Lang có quan hệ với nhà họ Bek, nhưng nghe nói kiểu máy bay này của nhà họ Bek chỉ dành cho thành viên nội bộ và người của những gia tộc lớn trên thế giới".
Trương Vũ Trạch hiểu ý của Bạch Vỹ.
Cho dù Huyết Lang không phải người nhà họ Bek thì ít nhất cũng có quan hệ tốt với gia tộc ấy.
Nghĩ tới điều đó, Trương Vũ Trạch không khỏi nhìn về phía Đông Phương Hạ.
Đông Phương Hạ lẳng lặng ngồi ở chỗ của mình, trong lòng vô cùng cảm khái.
Rời đi mấy tháng, vốn tưởng rằng trả thù nhà họ Tư Mã và Tào Bang xong thì anh sẽ được yên ổn, không ngờ giữa chừng lại xảy ra nhiều chuyện như thế..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Chú Quyền cũng hiểu điều đó, nhưng lâu rồi không được gặp cậu chủ, ông ta cũng thấy nhớ cậu chủ, và cũng biết tâm trạng của ông chủ.Đối với nhà họ Bek, Bek Ji quá quan trọng. "Ông chủ, thế thì để tôi đi sắp xếp.Cậu chủ còn đi cùng bạn nữa". Ông cụ Bek lẳng lặng gật đầu.Chú Quyền đi rồi, ông ấy mới bắt đầu kích động.Lần trước biết Bek Ji bị thương, nguy hiểm đến tính mạng, ông ấy lo lắng không kém gì cháu gái.Lão tổ tông ở ngọn núi phía sau đã nói rồi, Bek Ji là bầu trời của nhà họ Bek, bầu trời ấy mà sụp thì ngày nhà họ Bek diệt vong cũng không xa nữa. ... Trong chiếc máy bay lớn như thế chỉ có mấy người Đông Phương Hạ, đủ để thấy đãi ngộ của anh tốt thế nào, huống chi còn là chuyên cơ cao cấp của nhà họ Bek. Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy ngồi trên chiếc ghế dựa xa hoa.Hai cô gái quan sát cách trang trí trong khoang máy bay, âm thầm tặc lưỡi.Lúc này, người bình tĩnh nhất là Tây Môn Kiếm và Vương Thiến Thiến. Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ ngồi phía sau nhóm Đông Phương Hạ.Thấy tiếp viên hàng không cung kính với Đông Phương Hạ như thế, ai nấy đều phải kinh ngạc.Tiếp viên hàng không của nhà họ Bek đều thuộc top đầu thế giới.Về trách nhiệm, bọn họ phải tôn trọng hành khách, nhưng Bạch Vỹ biết một số chuyện nội bộ, trước kia khi anh ta bảo vệ thủ trưởng ra nước ngoài, tiếp viên hàng không nhà họ Bek chưa từng tôn kính một ai từ tận đáy lòng. Trương Vũ Trạch còn hoảng hơn cả Bạch Vỹ.Vừa rồi khi lên máy bay, anh ta phát hiện ra nhân viên trên máy bay, từ tiếp viên hàng không cho đến cơ trưởng đều biết võ.Ngoài thân phận cậu cả nhà họ Đông Phương, rốt cuộc Huyết Lang còn có thân phận nào nữa? Trương Vũ Trạch vẫn chưa nghĩ thông được. Anh ta liếc nhìn Tây Môn Kiếm, thấy Tây Môn Kiếm đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bèn nhỏ giọng nói với Bạch Vỹ: "Bạch Vỹ, tôi nghĩ nơi mà chúng ta tới ngày hôm nay sẽ đáng ngạc nhiên lắm đấy". Bạch Vỹ cũng có cảm giác ấy: "Vũ Trạch, anh có biết chiếc máy bay chúng ta đang ngồi thuộc công ty hàng không nào không?" "Không biết". "Là công ty thuộc nhà họ Bek đứng đầu giới kinh doanh". Bạch Vỹ nhỏ giọng nói.Ngay từ lúc trước, anh ta đã hoài nghi thân phận của Đông Phương Hạ có liên quan tới gia tộc lớn ở châu Úc rồi.Bây giờ, anh ta phát hiện ra chiếc máy bay mà bọn họ đang ngồi là một trong những chiếc máy bay xa hoa nhất của nhà họ Bek, suy đoán ấy càng thêm chắc chắn. Trương Vũ Trạch vẫn luôn tiếp xúc với giới xã hội đen, từ mấy năm trước đã nghe thầy mình nhắc tới nhà họ Bek - gia tộc giàu có nhất thế giới.Hơn nữa, lúc dạy võ cho anh ta, thầy anh từng khuyên anh ta rằng, sau khi rời đi, bất kể làm gì thì cũng không nên xung đột với người nhà họ Bek ở châu Úc, còn lý do thì anh ta cũng không biết. Bây giờ, nghe Bạch Vỹ nói vậy, trong đầu Trương Vũ Trạch bỗng nhớ tới lời khuyên của thầy, bèn nghi hoặc hỏi: "Nhà họ Bek mà anh nói là nhà họ Bek ở châu Úc sao? Ý anh là, Huyết Lang có quan hệ với nhà họ Bek?" "Tôi không nói Huyết Lang có quan hệ với nhà họ Bek, nhưng nghe nói kiểu máy bay này của nhà họ Bek chỉ dành cho thành viên nội bộ và người của những gia tộc lớn trên thế giới". Trương Vũ Trạch hiểu ý của Bạch Vỹ.Cho dù Huyết Lang không phải người nhà họ Bek thì ít nhất cũng có quan hệ tốt với gia tộc ấy.Nghĩ tới điều đó, Trương Vũ Trạch không khỏi nhìn về phía Đông Phương Hạ. Đông Phương Hạ lẳng lặng ngồi ở chỗ của mình, trong lòng vô cùng cảm khái.Rời đi mấy tháng, vốn tưởng rằng trả thù nhà họ Tư Mã và Tào Bang xong thì anh sẽ được yên ổn, không ngờ giữa chừng lại xảy ra nhiều chuyện như thế..