“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 708: Không Rời Đi Dù Chỉ Một Giây
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy biết Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà họ Bek, chỉ ngạc nhiên một hồi rồi bình thường trở lại.Đông Phương Hạ suy tư một lát rồi kể một vài chuyện quá khứ với Diệc Phi và Lăng Vy.Trong lúc bọn họ trò chuyện với nhau, tại sân bay quốc tế châu Úc, mười phút trước, trung tâm điều hành đột nhiên nhận được mệnh lệnh của nhà họ Bek, yêu cầu bọn họ chú ý sát sao chuyến bay SC****.Nhận được mệnh lệnh, quản lý trung tâm điều hành lập tức coi trọng chuyện này.Khoảng hai tiếng sau, nhân viên trong trung tâm điều hành phát hiện ra trên ra đa có mười mấy chấm nhỏ.Một lát sau, mười mấy chiếc trực thăng của nhà họ Bek hạ cánh trên đường băng.Một người đàn ông trung niên cao to dẫn mấy chục người được trang bị súng ống đầy đủ xuống máy bay, xếp thành hàng ngay trên đường băng.Xuyên qua cửa kính trong phòng chờ của sân bay, các hành khách đều nhìn thấy cảnh này.Những người biết đó là trực thăng của nhà họ Bek thì đều đoán xem hôm nay các cao thủ nhà họ Bek sắp đón người thừa kế của gia tộc lớn nào mà ngay cả vị đại thần Quyền Uy cũng đích thân tới.Những người không biết chuyện thì lấy làm ngạc nhiên, thầm nghĩ những người trên đường băng là ai, giữa ban ngày ban mặt mà dám cầm vũ khí nóng.Sao cảnh sát và đặc công ở đây lại bỏ mặc như vậy?Quyền Uy là con trai út của chú Quyền, đảm nhiệm chức tổng chỉ huy tuyến phòng ngự ngầm thứ hai của trang viên nhà họ Bek, võ nghệ không thua kém gì Tây Môn Kiếm.Trước kia Quyền Uy cũng từng so đấu với Tây Môn Kiếm rồi, nhưng đánh mấy lần mà không phân thắng bại được, nhưng tóm lại là Quyền Uy hơn một chút, thắng Tây Môn Kiếm chỉ là vấn đề thời gian.Đứng trên đường băng, vẻ mặt của Quyền Uy vô cùng nghiêm túc.Anh ta là người thuộc tuyến phòng ngự ngầm của nhà họ Bek, bình thường rất ít đi đón người khác.Nhưng hôm nay, anh ta nhận được lệnh của bố mình, nói là cậu chủ đang trên đường trở về, bảo người của bọn họ lưu ý.Quyền Uy tuyệt đối trung thành, biết cậu chủ trở về sau mấy tháng biến mất, anh ta lập tức dẫn các cao thủ nhà họ Bek tới đón.Thời tiết ở châu Úc ấm áp hơn Yên Kinh, lý do là vì vị trí địa lý gần xích đạo.Quyền Uy và mấy chục người đàn ông vạm vỡ đứng nghiêm ở đó, vẻ mặt lạnh lùng vô cảm.Bọn họ lẳng lặng đứng chờ.Khi cái bóng của bọn họ bắt đầu kéo dài, Quyền Uy nhận được tin từ trung tâm điều hành sân bay, nói là mười phút sau chuyến bay SC**** sẽ an toàn hạ cánh.Nhận được tin tức ấy, Quyền Uy không khỏi kích động.Anh ta ngước mắt nhìn về phía bắc, không rời đi dù chỉ một giây.Trên máy bay, nhóm Đông Phương Hạ đã ngủ được mấy tiếng rồi.Nghe thấy tiếng loa thông báo, mọi người mới thức dậy.Khi cảm nhận được máy bay đang hạ cánh, Nam Cung Diệc Phi, Thư Lăng Vy, Bạch Vỹ, Trương Vũ Trạch và Vương Thiến Thiến lập tức nhìn xuống và thấy được phong cảnh bên dưới, trong lòng ai cũng cảm thán châu Úc là một miền đất hứa.Một lát sau, tiếng loa thông báo êm tai lại vang lên.Vừa rồi đám Trương Vũ Trạch chỉ ngạc nhiên thôi, còn bây giờ thì chuyển thành hoảng sợ.Khi máy bay hạ cánh, bắt đầu trượt trên đường băng, bọn họ nhìn thấy mấy chục người đàn ông vạm vỡ được trang bị súng ống chạy theo máy bay.Đến khi máy bay dừng lại, bọn họ lập tức ập tới bao vây.Đông Phương Hạ cũng nhìn thấy cảnh ấy.Anh chỉ nói cho chú Quyền biết mình về thôi, không ngờ ông ta lại cử Quyền Uy tới đón mình..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy biết Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà họ Bek, chỉ ngạc nhiên một hồi rồi bình thường trở lại.
Đông Phương Hạ suy tư một lát rồi kể một vài chuyện quá khứ với Diệc Phi và Lăng Vy.
Trong lúc bọn họ trò chuyện với nhau, tại sân bay quốc tế châu Úc, mười phút trước, trung tâm điều hành đột nhiên nhận được mệnh lệnh của nhà họ Bek, yêu cầu bọn họ chú ý sát sao chuyến bay SC****.
Nhận được mệnh lệnh, quản lý trung tâm điều hành lập tức coi trọng chuyện này.
Khoảng hai tiếng sau, nhân viên trong trung tâm điều hành phát hiện ra trên ra đa có mười mấy chấm nhỏ.
Một lát sau, mười mấy chiếc trực thăng của nhà họ Bek hạ cánh trên đường băng.
Một người đàn ông trung niên cao to dẫn mấy chục người được trang bị súng ống đầy đủ xuống máy bay, xếp thành hàng ngay trên đường băng.
Xuyên qua cửa kính trong phòng chờ của sân bay, các hành khách đều nhìn thấy cảnh này.
Những người biết đó là trực thăng của nhà họ Bek thì đều đoán xem hôm nay các cao thủ nhà họ Bek sắp đón người thừa kế của gia tộc lớn nào mà ngay cả vị đại thần Quyền Uy cũng đích thân tới.
Những người không biết chuyện thì lấy làm ngạc nhiên, thầm nghĩ những người trên đường băng là ai, giữa ban ngày ban mặt mà dám cầm vũ khí nóng.
Sao cảnh sát và đặc công ở đây lại bỏ mặc như vậy?
Quyền Uy là con trai út của chú Quyền, đảm nhiệm chức tổng chỉ huy tuyến phòng ngự ngầm thứ hai của trang viên nhà họ Bek, võ nghệ không thua kém gì Tây Môn Kiếm.
Trước kia Quyền Uy cũng từng so đấu với Tây Môn Kiếm rồi, nhưng đánh mấy lần mà không phân thắng bại được, nhưng tóm lại là Quyền Uy hơn một chút, thắng Tây Môn Kiếm chỉ là vấn đề thời gian.
Đứng trên đường băng, vẻ mặt của Quyền Uy vô cùng nghiêm túc.
Anh ta là người thuộc tuyến phòng ngự ngầm của nhà họ Bek, bình thường rất ít đi đón người khác.
Nhưng hôm nay, anh ta nhận được lệnh của bố mình, nói là cậu chủ đang trên đường trở về, bảo người của bọn họ lưu ý.
Quyền Uy tuyệt đối trung thành, biết cậu chủ trở về sau mấy tháng biến mất, anh ta lập tức dẫn các cao thủ nhà họ Bek tới đón.
Thời tiết ở châu Úc ấm áp hơn Yên Kinh, lý do là vì vị trí địa lý gần xích đạo.
Quyền Uy và mấy chục người đàn ông vạm vỡ đứng nghiêm ở đó, vẻ mặt lạnh lùng vô cảm.
Bọn họ lẳng lặng đứng chờ.
Khi cái bóng của bọn họ bắt đầu kéo dài, Quyền Uy nhận được tin từ trung tâm điều hành sân bay, nói là mười phút sau chuyến bay SC**** sẽ an toàn hạ cánh.
Nhận được tin tức ấy, Quyền Uy không khỏi kích động.
Anh ta ngước mắt nhìn về phía bắc, không rời đi dù chỉ một giây.
Trên máy bay, nhóm Đông Phương Hạ đã ngủ được mấy tiếng rồi.
Nghe thấy tiếng loa thông báo, mọi người mới thức dậy.
Khi cảm nhận được máy bay đang hạ cánh, Nam Cung Diệc Phi, Thư Lăng Vy, Bạch Vỹ, Trương Vũ Trạch và Vương Thiến Thiến lập tức nhìn xuống và thấy được phong cảnh bên dưới, trong lòng ai cũng cảm thán châu Úc là một miền đất hứa.
Một lát sau, tiếng loa thông báo êm tai lại vang lên.
Vừa rồi đám Trương Vũ Trạch chỉ ngạc nhiên thôi, còn bây giờ thì chuyển thành hoảng sợ.
Khi máy bay hạ cánh, bắt đầu trượt trên đường băng, bọn họ nhìn thấy mấy chục người đàn ông vạm vỡ được trang bị súng ống chạy theo máy bay.
Đến khi máy bay dừng lại, bọn họ lập tức ập tới bao vây.
Đông Phương Hạ cũng nhìn thấy cảnh ấy.
Anh chỉ nói cho chú Quyền biết mình về thôi, không ngờ ông ta lại cử Quyền Uy tới đón mình.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy biết Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà họ Bek, chỉ ngạc nhiên một hồi rồi bình thường trở lại.Đông Phương Hạ suy tư một lát rồi kể một vài chuyện quá khứ với Diệc Phi và Lăng Vy.Trong lúc bọn họ trò chuyện với nhau, tại sân bay quốc tế châu Úc, mười phút trước, trung tâm điều hành đột nhiên nhận được mệnh lệnh của nhà họ Bek, yêu cầu bọn họ chú ý sát sao chuyến bay SC****.Nhận được mệnh lệnh, quản lý trung tâm điều hành lập tức coi trọng chuyện này.Khoảng hai tiếng sau, nhân viên trong trung tâm điều hành phát hiện ra trên ra đa có mười mấy chấm nhỏ.Một lát sau, mười mấy chiếc trực thăng của nhà họ Bek hạ cánh trên đường băng.Một người đàn ông trung niên cao to dẫn mấy chục người được trang bị súng ống đầy đủ xuống máy bay, xếp thành hàng ngay trên đường băng.Xuyên qua cửa kính trong phòng chờ của sân bay, các hành khách đều nhìn thấy cảnh này.Những người biết đó là trực thăng của nhà họ Bek thì đều đoán xem hôm nay các cao thủ nhà họ Bek sắp đón người thừa kế của gia tộc lớn nào mà ngay cả vị đại thần Quyền Uy cũng đích thân tới.Những người không biết chuyện thì lấy làm ngạc nhiên, thầm nghĩ những người trên đường băng là ai, giữa ban ngày ban mặt mà dám cầm vũ khí nóng.Sao cảnh sát và đặc công ở đây lại bỏ mặc như vậy?Quyền Uy là con trai út của chú Quyền, đảm nhiệm chức tổng chỉ huy tuyến phòng ngự ngầm thứ hai của trang viên nhà họ Bek, võ nghệ không thua kém gì Tây Môn Kiếm.Trước kia Quyền Uy cũng từng so đấu với Tây Môn Kiếm rồi, nhưng đánh mấy lần mà không phân thắng bại được, nhưng tóm lại là Quyền Uy hơn một chút, thắng Tây Môn Kiếm chỉ là vấn đề thời gian.Đứng trên đường băng, vẻ mặt của Quyền Uy vô cùng nghiêm túc.Anh ta là người thuộc tuyến phòng ngự ngầm của nhà họ Bek, bình thường rất ít đi đón người khác.Nhưng hôm nay, anh ta nhận được lệnh của bố mình, nói là cậu chủ đang trên đường trở về, bảo người của bọn họ lưu ý.Quyền Uy tuyệt đối trung thành, biết cậu chủ trở về sau mấy tháng biến mất, anh ta lập tức dẫn các cao thủ nhà họ Bek tới đón.Thời tiết ở châu Úc ấm áp hơn Yên Kinh, lý do là vì vị trí địa lý gần xích đạo.Quyền Uy và mấy chục người đàn ông vạm vỡ đứng nghiêm ở đó, vẻ mặt lạnh lùng vô cảm.Bọn họ lẳng lặng đứng chờ.Khi cái bóng của bọn họ bắt đầu kéo dài, Quyền Uy nhận được tin từ trung tâm điều hành sân bay, nói là mười phút sau chuyến bay SC**** sẽ an toàn hạ cánh.Nhận được tin tức ấy, Quyền Uy không khỏi kích động.Anh ta ngước mắt nhìn về phía bắc, không rời đi dù chỉ một giây.Trên máy bay, nhóm Đông Phương Hạ đã ngủ được mấy tiếng rồi.Nghe thấy tiếng loa thông báo, mọi người mới thức dậy.Khi cảm nhận được máy bay đang hạ cánh, Nam Cung Diệc Phi, Thư Lăng Vy, Bạch Vỹ, Trương Vũ Trạch và Vương Thiến Thiến lập tức nhìn xuống và thấy được phong cảnh bên dưới, trong lòng ai cũng cảm thán châu Úc là một miền đất hứa.Một lát sau, tiếng loa thông báo êm tai lại vang lên.Vừa rồi đám Trương Vũ Trạch chỉ ngạc nhiên thôi, còn bây giờ thì chuyển thành hoảng sợ.Khi máy bay hạ cánh, bắt đầu trượt trên đường băng, bọn họ nhìn thấy mấy chục người đàn ông vạm vỡ được trang bị súng ống chạy theo máy bay.Đến khi máy bay dừng lại, bọn họ lập tức ập tới bao vây.Đông Phương Hạ cũng nhìn thấy cảnh ấy.Anh chỉ nói cho chú Quyền biết mình về thôi, không ngờ ông ta lại cử Quyền Uy tới đón mình..