“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 709: Đã Chuẩn Bị Xong Hết Rồi
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lần này nhà họ Bek đi đón người, khiến bao hành khách trong sân bay chú ý tới.Khi thấy người mà nhà họ Bek đang chờ tới nơi, ai nấy đều tò mò nhìn người sắp xuất hiện ở đường băng. Ở châu Úc, thân phận của Đông Phương Hạ chẳng khác nào một vị thần.Ba năm trước, nhà họ Bek có thể vượt qua nhà họ Chu hoàn toàn là nhờ vào công của Bek Ji, chính anh đã dẫn dắt những nhân tài trên lĩnh vực kinh doanh của nhà họ Bek để gây dựng lên. Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng những người biết Đông Phương Hạ thì vẫn nhận ra anh chính là cậu chủ nhà họ Bek. Quyền Uy cung kính đứng bên dưới.Sau khi cửa máy bay mở ra, Đông Phương Hạ cũng xuất hiện trước mắt anh ta. Giây phút nhìn thấy cậu chủ nhà mình, đôi mắt của Quyền Uy hơi nhòe đi.Ba tháng không gặp, cậu chủ trưởng thành hơn nhiều rồi. Đám Tây Môn Kiếm đi đằng sau Đông Phương Hạ.Nhìn thấy Quyền Uy, trong mắt Tây Môn Kiếm cũng trào dâng tình cảm anh em sâu đậm. Quyền Uy cũng nhìn thấy Tây Môn Kiếm, nhưng anh ta không chào hỏi, chỉ bước lên hai bước, cung kính chào hỏi Đông Phương Hạ: "Cậu chủ!" Mới đầu đám cấp dưới mà Quyền Uy dẫn tới cũng không biết hôm nay bọn họ sẽ đi đón ai.Bây giờ nhìn thấy cậu chủ nhà mình, ai nấy đều vô cùng kích động.Mặc dù bọn họ không chạy tới thăm hỏi, nhưng mắt ai cũng đỏ lên. Đông Phương Hạ nhìn những người đứng quanh máy bay một lượt, cười nói: "Anh Uy, không ngờ người tới đón bọn em lại là anh đấy". "Cậu chủ, mời đi lối này.Đã chuẩn bị xong hết rồi". Đông Phương Hạ gật đầu, vừa nãy anh cũng nhìn thấy trực thăng rồi.Anh dẫn cả nhóm đi về phía trực thăng, người của Quyền Uy lập tức đi theo bảo vệ bọn họ.Mặc dù nơi này là địa bàn của mình, nhưng bọn họ vẫn lo sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Đi được mấy bước, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ mới phát hiện ra rằng bọn họ đang đi về phía mười mấy chiếc trực thăng kia.Cảm nhận được khí thế sắc bén của những người đàn ông áo đen này, bọn họ lập tức nhìn thẳng về phía trước.Lúc này, Đông Phương Hạ đang là người đi dẫn đầu. Lên trực thăng, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ mới phát hiện ra những chiếc trực thăng này bay với đội hình chiến đấu, bao quanh bảo vệ chiếc trực thăng của Đông Phương Hạ, khiến bọn họ càng thêm khiếp sợ. Rốt cuộc thân phận của Huyết Lang ở châu Úc là gì, vì sao... Hiện giờ, đám Trương Vũ Trạch không được đi cùng Đông Phương Hạ nữa.Mười mấy chiếc trực thăng bay uỳnh uỳnh trên không trung.Lúc này, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ vẫn không dám tin rằng có một ngày mình lại được trải nghiệm chuyện này. Giữa bầu trời xanh thẳm, cảnh vật bên dưới lọt hết vào mắt nhóm Trương Vũ Trạch.Kể từ khi lên máy bay tới châu Úc, bọn họ đã phát hiện ra mỗi một người xuất hiện bên cạnh mình đều là cao thủ, từ cơ trưởng, tiếp viên hàng không, cho đến cả phi công lái trực thăng, khiến cả đám hết sức ngạc nhiên. "Tây Môn, anh cứ úp úp mở mở với chúng tôi mãi, bây giờ có thể nói ra thân phận khác của Huyết Lang cho chúng tôi biết được rồi chứ?", Bạch Vỹ không kìm nổi cơn tò mò của mình được nữa..Kiếm Hiệp HayTây Môn Kiếm khoanh tay trước ngực.Thấy Trương Vũ Trạch cũng hoang mang chẳng kém, nhìn chằm chằm vào anh ta, chờ anh ta nói ra, Tây Môn Kiếm cười khẽ, nói: "Lát nữa các anh sẽ biết"..
Lần này nhà họ Bek đi đón người, khiến bao hành khách trong sân bay chú ý tới.
Khi thấy người mà nhà họ Bek đang chờ tới nơi, ai nấy đều tò mò nhìn người sắp xuất hiện ở đường băng.
Ở châu Úc, thân phận của Đông Phương Hạ chẳng khác nào một vị thần.
Ba năm trước, nhà họ Bek có thể vượt qua nhà họ Chu hoàn toàn là nhờ vào công của Bek Ji, chính anh đã dẫn dắt những nhân tài trên lĩnh vực kinh doanh của nhà họ Bek để gây dựng lên.
Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng những người biết Đông Phương Hạ thì vẫn nhận ra anh chính là cậu chủ nhà họ Bek.
Quyền Uy cung kính đứng bên dưới.
Sau khi cửa máy bay mở ra, Đông Phương Hạ cũng xuất hiện trước mắt anh ta.
Giây phút nhìn thấy cậu chủ nhà mình, đôi mắt của Quyền Uy hơi nhòe đi.
Ba tháng không gặp, cậu chủ trưởng thành hơn nhiều rồi.
Đám Tây Môn Kiếm đi đằng sau Đông Phương Hạ.
Nhìn thấy Quyền Uy, trong mắt Tây Môn Kiếm cũng trào dâng tình cảm anh em sâu đậm.
Quyền Uy cũng nhìn thấy Tây Môn Kiếm, nhưng anh ta không chào hỏi, chỉ bước lên hai bước, cung kính chào hỏi Đông Phương Hạ: "Cậu chủ!"
Mới đầu đám cấp dưới mà Quyền Uy dẫn tới cũng không biết hôm nay bọn họ sẽ đi đón ai.
Bây giờ nhìn thấy cậu chủ nhà mình, ai nấy đều vô cùng kích động.
Mặc dù bọn họ không chạy tới thăm hỏi, nhưng mắt ai cũng đỏ lên.
Đông Phương Hạ nhìn những người đứng quanh máy bay một lượt, cười nói: "Anh Uy, không ngờ người tới đón bọn em lại là anh đấy".
"Cậu chủ, mời đi lối này.
Đã chuẩn bị xong hết rồi".
Đông Phương Hạ gật đầu, vừa nãy anh cũng nhìn thấy trực thăng rồi.
Anh dẫn cả nhóm đi về phía trực thăng, người của Quyền Uy lập tức đi theo bảo vệ bọn họ.
Mặc dù nơi này là địa bàn của mình, nhưng bọn họ vẫn lo sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Đi được mấy bước, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ mới phát hiện ra rằng bọn họ đang đi về phía mười mấy chiếc trực thăng kia.
Cảm nhận được khí thế sắc bén của những người đàn ông áo đen này, bọn họ lập tức nhìn thẳng về phía trước.
Lúc này, Đông Phương Hạ đang là người đi dẫn đầu.
Lên trực thăng, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ mới phát hiện ra những chiếc trực thăng này bay với đội hình chiến đấu, bao quanh bảo vệ chiếc trực thăng của Đông Phương Hạ, khiến bọn họ càng thêm khiếp sợ.
Rốt cuộc thân phận của Huyết Lang ở châu Úc là gì, vì sao...
Hiện giờ, đám Trương Vũ Trạch không được đi cùng Đông Phương Hạ nữa.
Mười mấy chiếc trực thăng bay uỳnh uỳnh trên không trung.
Lúc này, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ vẫn không dám tin rằng có một ngày mình lại được trải nghiệm chuyện này.
Giữa bầu trời xanh thẳm, cảnh vật bên dưới lọt hết vào mắt nhóm Trương Vũ Trạch.
Kể từ khi lên máy bay tới châu Úc, bọn họ đã phát hiện ra mỗi một người xuất hiện bên cạnh mình đều là cao thủ, từ cơ trưởng, tiếp viên hàng không, cho đến cả phi công lái trực thăng, khiến cả đám hết sức ngạc nhiên.
"Tây Môn, anh cứ úp úp mở mở với chúng tôi mãi, bây giờ có thể nói ra thân phận khác của Huyết Lang cho chúng tôi biết được rồi chứ?", Bạch Vỹ không kìm nổi cơn tò mò của mình được nữa..
Kiếm Hiệp Hay
Tây Môn Kiếm khoanh tay trước ngực.
Thấy Trương Vũ Trạch cũng hoang mang chẳng kém, nhìn chằm chằm vào anh ta, chờ anh ta nói ra, Tây Môn Kiếm cười khẽ, nói: "Lát nữa các anh sẽ biết"..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lần này nhà họ Bek đi đón người, khiến bao hành khách trong sân bay chú ý tới.Khi thấy người mà nhà họ Bek đang chờ tới nơi, ai nấy đều tò mò nhìn người sắp xuất hiện ở đường băng. Ở châu Úc, thân phận của Đông Phương Hạ chẳng khác nào một vị thần.Ba năm trước, nhà họ Bek có thể vượt qua nhà họ Chu hoàn toàn là nhờ vào công của Bek Ji, chính anh đã dẫn dắt những nhân tài trên lĩnh vực kinh doanh của nhà họ Bek để gây dựng lên. Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng những người biết Đông Phương Hạ thì vẫn nhận ra anh chính là cậu chủ nhà họ Bek. Quyền Uy cung kính đứng bên dưới.Sau khi cửa máy bay mở ra, Đông Phương Hạ cũng xuất hiện trước mắt anh ta. Giây phút nhìn thấy cậu chủ nhà mình, đôi mắt của Quyền Uy hơi nhòe đi.Ba tháng không gặp, cậu chủ trưởng thành hơn nhiều rồi. Đám Tây Môn Kiếm đi đằng sau Đông Phương Hạ.Nhìn thấy Quyền Uy, trong mắt Tây Môn Kiếm cũng trào dâng tình cảm anh em sâu đậm. Quyền Uy cũng nhìn thấy Tây Môn Kiếm, nhưng anh ta không chào hỏi, chỉ bước lên hai bước, cung kính chào hỏi Đông Phương Hạ: "Cậu chủ!" Mới đầu đám cấp dưới mà Quyền Uy dẫn tới cũng không biết hôm nay bọn họ sẽ đi đón ai.Bây giờ nhìn thấy cậu chủ nhà mình, ai nấy đều vô cùng kích động.Mặc dù bọn họ không chạy tới thăm hỏi, nhưng mắt ai cũng đỏ lên. Đông Phương Hạ nhìn những người đứng quanh máy bay một lượt, cười nói: "Anh Uy, không ngờ người tới đón bọn em lại là anh đấy". "Cậu chủ, mời đi lối này.Đã chuẩn bị xong hết rồi". Đông Phương Hạ gật đầu, vừa nãy anh cũng nhìn thấy trực thăng rồi.Anh dẫn cả nhóm đi về phía trực thăng, người của Quyền Uy lập tức đi theo bảo vệ bọn họ.Mặc dù nơi này là địa bàn của mình, nhưng bọn họ vẫn lo sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Đi được mấy bước, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ mới phát hiện ra rằng bọn họ đang đi về phía mười mấy chiếc trực thăng kia.Cảm nhận được khí thế sắc bén của những người đàn ông áo đen này, bọn họ lập tức nhìn thẳng về phía trước.Lúc này, Đông Phương Hạ đang là người đi dẫn đầu. Lên trực thăng, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ mới phát hiện ra những chiếc trực thăng này bay với đội hình chiến đấu, bao quanh bảo vệ chiếc trực thăng của Đông Phương Hạ, khiến bọn họ càng thêm khiếp sợ. Rốt cuộc thân phận của Huyết Lang ở châu Úc là gì, vì sao... Hiện giờ, đám Trương Vũ Trạch không được đi cùng Đông Phương Hạ nữa.Mười mấy chiếc trực thăng bay uỳnh uỳnh trên không trung.Lúc này, Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ vẫn không dám tin rằng có một ngày mình lại được trải nghiệm chuyện này. Giữa bầu trời xanh thẳm, cảnh vật bên dưới lọt hết vào mắt nhóm Trương Vũ Trạch.Kể từ khi lên máy bay tới châu Úc, bọn họ đã phát hiện ra mỗi một người xuất hiện bên cạnh mình đều là cao thủ, từ cơ trưởng, tiếp viên hàng không, cho đến cả phi công lái trực thăng, khiến cả đám hết sức ngạc nhiên. "Tây Môn, anh cứ úp úp mở mở với chúng tôi mãi, bây giờ có thể nói ra thân phận khác của Huyết Lang cho chúng tôi biết được rồi chứ?", Bạch Vỹ không kìm nổi cơn tò mò của mình được nữa..Kiếm Hiệp HayTây Môn Kiếm khoanh tay trước ngực.Thấy Trương Vũ Trạch cũng hoang mang chẳng kém, nhìn chằm chằm vào anh ta, chờ anh ta nói ra, Tây Môn Kiếm cười khẽ, nói: "Lát nữa các anh sẽ biết"..