“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 712: Chú Quyền Tôi Về Rồi!
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Hành tung của Bek Ji không cố định, vô cùng bí ẩn.Trong nhà họ Bek, ai cũng có xe của riêng mình, từ tuyến phòng ngự ngầm cho đến tuyến phòng ngự công khai đều biết đã lâu lắm rồi chiếc xe xa hoa của cậu chủ nhà mình không được lăn bánh, đỗ trong trang viên suốt ba tháng trời. Vậy nên, đám Bek Kan mới không nghĩ rằng cậu chủ nhà mình lại ở trong đội xe của Quyền Uy. Thấy Tây Môn Kiếm và mấy người lạ mặt đi theo cậu chủ, Bek Kan và đám vệ sĩ đằng sau sững sờ giây lát, sau đó đôi mắt ai ấy đều nhòe đi.Ngay tức khắc, Bek Kan tiến lên trước một bước, quỳ một gối xuống. "Bek Kan và toàn bộ tuyến phòng ngự công khai thứ ba kính chào cậu chủ!" "Kính chào cậu chủ!" Thấy thế, đám Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ đều sững sờ.Trong mấy ngày rời khỏi Yên Kinh, bọn họ đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, bây giờ cũng không ngoại lệ. Giây phút Đông Phương Hạ xuất hiện, đám Bek Kan quỳ xuống, các vệ sĩ trong tuyến ngầm đã nhìn thấy cậu chủ.Mặc dù rất kích động, nhưng bọn họ không hiện ra, vẫn tiếp tục ẩn núp, âm thầm bảo vệ sự an toàn của trang viên. Đông Phương Hạ mỉm cười, vươn tay dìu Bek Kan dậy, nhìn một lượt rồi nói: "Nhà họ Bek có các anh là tôi yên tâm rồi.Nhưng mà A Kan, chưa hỏi rõ đầu đuôi thế nào mà đã tự ý ra tay với người phe mình, chắc anh biết đó là tội gì chứ!", Đông Phương Hạ nói rất nhẹ, nhưng lại khiến đám Bek Kan lạnh toát sống lưng. "Cậu chủ dạy rất đúng, A Kan biết sai rồi!" Đông Phương Hạ gật đầu, quay người vào trong xe.Quyền Uy nhìn Bek Kan một cái rồi khởi động xe.Lần này, không một ai dám chặn xe của anh ta nữa, hiển nhiên tin Đông Phương Hạ trở về đã được truyền tới tuyến phòng ngự thứ tư và thứ năm. Nhìn đoàn xe chậm rãi biến mất trước mắt mình, Bek Kan vẫy tay bảo người của mình lùi lại.Cậu chủ vẫn y như trước, không thay đổi gì cả, nhưng trông chín chắn hơn khá nhiều. Trang viên nhà họ Bek rộng lớn tráng lệ, loáng thoáng mang theo cảm giác cổ xưa.Trên đời này, rất ít người được bước vào cánh cổng ấy.Trước cổng có hai con sư tử bằng đá, bên trên là một tấm biển, đại biểu cho địa vị của nhà họ Bek trên thế giới. Mỗi nhành cây ngọn cỏ ở đây đều đẹp đến ngỡ ngàng.Không khí trong lành mát mẻ, khiến người ta dễ dàng quên đi những chuyện vụn vặt phiền lòng. Ngoài trang viên có vô số người đàn ông mặc đồ đen tuần tra ngày đêm, đâu đâu cũng nhìn thấy những tia hồng ngoại.Chú Quyền đã chờ ở đây từ lâu rồi, người luôn bình tĩnh như ông ta cũng có vẻ sốt sắng, đứng ngồi không yên. Quyền Uy đưa nhóm Đông Phương Hạ tới trước cổng trang viên là lập tức quay ra bằng con đường cũ.Xuống xe, Đông Phương Hạ đứng trước cửa trang viên, nhìn cái nơi quen thuộc này, trong lòng vô cùng cảm khái.Nhìn thấy Đông Phương Hạ, nhóm vệ sĩ đều hết sức kích động. Chú Quyền nhìn đám Tây Môn Kiếm và Trương Vũ Trạch một cái rồi vội vàng đi tới.Ông ta cầm chặt tay Đông Phương Hạ, cúi người nói: "Cậu chủ, lão có lời thăm hỏi tới cậu!" "Chú Quyền, tôi về rồi!" Đông Phương Hạ vội vàng dìu chú Quyền, quan tâm nhìn ông ta một lượt. "Chú Quyền"..
Hành tung của Bek Ji không cố định, vô cùng bí ẩn.
Trong nhà họ Bek, ai cũng có xe của riêng mình, từ tuyến phòng ngự ngầm cho đến tuyến phòng ngự công khai đều biết đã lâu lắm rồi chiếc xe xa hoa của cậu chủ nhà mình không được lăn bánh, đỗ trong trang viên suốt ba tháng trời.
Vậy nên, đám Bek Kan mới không nghĩ rằng cậu chủ nhà mình lại ở trong đội xe của Quyền Uy.
Thấy Tây Môn Kiếm và mấy người lạ mặt đi theo cậu chủ, Bek Kan và đám vệ sĩ đằng sau sững sờ giây lát, sau đó đôi mắt ai ấy đều nhòe đi.
Ngay tức khắc, Bek Kan tiến lên trước một bước, quỳ một gối xuống.
"Bek Kan và toàn bộ tuyến phòng ngự công khai thứ ba kính chào cậu chủ!"
"Kính chào cậu chủ!"
Thấy thế, đám Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ đều sững sờ.
Trong mấy ngày rời khỏi Yên Kinh, bọn họ đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, bây giờ cũng không ngoại lệ.
Giây phút Đông Phương Hạ xuất hiện, đám Bek Kan quỳ xuống, các vệ sĩ trong tuyến ngầm đã nhìn thấy cậu chủ.
Mặc dù rất kích động, nhưng bọn họ không hiện ra, vẫn tiếp tục ẩn núp, âm thầm bảo vệ sự an toàn của trang viên.
Đông Phương Hạ mỉm cười, vươn tay dìu Bek Kan dậy, nhìn một lượt rồi nói: "Nhà họ Bek có các anh là tôi yên tâm rồi.
Nhưng mà A Kan, chưa hỏi rõ đầu đuôi thế nào mà đã tự ý ra tay với người phe mình, chắc anh biết đó là tội gì chứ!", Đông Phương Hạ nói rất nhẹ, nhưng lại khiến đám Bek Kan lạnh toát sống lưng.
"Cậu chủ dạy rất đúng, A Kan biết sai rồi!"
Đông Phương Hạ gật đầu, quay người vào trong xe.
Quyền Uy nhìn Bek Kan một cái rồi khởi động xe.
Lần này, không một ai dám chặn xe của anh ta nữa, hiển nhiên tin Đông Phương Hạ trở về đã được truyền tới tuyến phòng ngự thứ tư và thứ năm.
Nhìn đoàn xe chậm rãi biến mất trước mắt mình, Bek Kan vẫy tay bảo người của mình lùi lại.
Cậu chủ vẫn y như trước, không thay đổi gì cả, nhưng trông chín chắn hơn khá nhiều.
Trang viên nhà họ Bek rộng lớn tráng lệ, loáng thoáng mang theo cảm giác cổ xưa.
Trên đời này, rất ít người được bước vào cánh cổng ấy.
Trước cổng có hai con sư tử bằng đá, bên trên là một tấm biển, đại biểu cho địa vị của nhà họ Bek trên thế giới.
Mỗi nhành cây ngọn cỏ ở đây đều đẹp đến ngỡ ngàng.
Không khí trong lành mát mẻ, khiến người ta dễ dàng quên đi những chuyện vụn vặt phiền lòng.
Ngoài trang viên có vô số người đàn ông mặc đồ đen tuần tra ngày đêm, đâu đâu cũng nhìn thấy những tia hồng ngoại.
Chú Quyền đã chờ ở đây từ lâu rồi, người luôn bình tĩnh như ông ta cũng có vẻ sốt sắng, đứng ngồi không yên.
Quyền Uy đưa nhóm Đông Phương Hạ tới trước cổng trang viên là lập tức quay ra bằng con đường cũ.
Xuống xe, Đông Phương Hạ đứng trước cửa trang viên, nhìn cái nơi quen thuộc này, trong lòng vô cùng cảm khái.
Nhìn thấy Đông Phương Hạ, nhóm vệ sĩ đều hết sức kích động.
Chú Quyền nhìn đám Tây Môn Kiếm và Trương Vũ Trạch một cái rồi vội vàng đi tới.
Ông ta cầm chặt tay Đông Phương Hạ, cúi người nói: "Cậu chủ, lão có lời thăm hỏi tới cậu!"
"Chú Quyền, tôi về rồi!"
Đông Phương Hạ vội vàng dìu chú Quyền, quan tâm nhìn ông ta một lượt.
"Chú Quyền"..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Hành tung của Bek Ji không cố định, vô cùng bí ẩn.Trong nhà họ Bek, ai cũng có xe của riêng mình, từ tuyến phòng ngự ngầm cho đến tuyến phòng ngự công khai đều biết đã lâu lắm rồi chiếc xe xa hoa của cậu chủ nhà mình không được lăn bánh, đỗ trong trang viên suốt ba tháng trời. Vậy nên, đám Bek Kan mới không nghĩ rằng cậu chủ nhà mình lại ở trong đội xe của Quyền Uy. Thấy Tây Môn Kiếm và mấy người lạ mặt đi theo cậu chủ, Bek Kan và đám vệ sĩ đằng sau sững sờ giây lát, sau đó đôi mắt ai ấy đều nhòe đi.Ngay tức khắc, Bek Kan tiến lên trước một bước, quỳ một gối xuống. "Bek Kan và toàn bộ tuyến phòng ngự công khai thứ ba kính chào cậu chủ!" "Kính chào cậu chủ!" Thấy thế, đám Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ đều sững sờ.Trong mấy ngày rời khỏi Yên Kinh, bọn họ đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, bây giờ cũng không ngoại lệ. Giây phút Đông Phương Hạ xuất hiện, đám Bek Kan quỳ xuống, các vệ sĩ trong tuyến ngầm đã nhìn thấy cậu chủ.Mặc dù rất kích động, nhưng bọn họ không hiện ra, vẫn tiếp tục ẩn núp, âm thầm bảo vệ sự an toàn của trang viên. Đông Phương Hạ mỉm cười, vươn tay dìu Bek Kan dậy, nhìn một lượt rồi nói: "Nhà họ Bek có các anh là tôi yên tâm rồi.Nhưng mà A Kan, chưa hỏi rõ đầu đuôi thế nào mà đã tự ý ra tay với người phe mình, chắc anh biết đó là tội gì chứ!", Đông Phương Hạ nói rất nhẹ, nhưng lại khiến đám Bek Kan lạnh toát sống lưng. "Cậu chủ dạy rất đúng, A Kan biết sai rồi!" Đông Phương Hạ gật đầu, quay người vào trong xe.Quyền Uy nhìn Bek Kan một cái rồi khởi động xe.Lần này, không một ai dám chặn xe của anh ta nữa, hiển nhiên tin Đông Phương Hạ trở về đã được truyền tới tuyến phòng ngự thứ tư và thứ năm. Nhìn đoàn xe chậm rãi biến mất trước mắt mình, Bek Kan vẫy tay bảo người của mình lùi lại.Cậu chủ vẫn y như trước, không thay đổi gì cả, nhưng trông chín chắn hơn khá nhiều. Trang viên nhà họ Bek rộng lớn tráng lệ, loáng thoáng mang theo cảm giác cổ xưa.Trên đời này, rất ít người được bước vào cánh cổng ấy.Trước cổng có hai con sư tử bằng đá, bên trên là một tấm biển, đại biểu cho địa vị của nhà họ Bek trên thế giới. Mỗi nhành cây ngọn cỏ ở đây đều đẹp đến ngỡ ngàng.Không khí trong lành mát mẻ, khiến người ta dễ dàng quên đi những chuyện vụn vặt phiền lòng. Ngoài trang viên có vô số người đàn ông mặc đồ đen tuần tra ngày đêm, đâu đâu cũng nhìn thấy những tia hồng ngoại.Chú Quyền đã chờ ở đây từ lâu rồi, người luôn bình tĩnh như ông ta cũng có vẻ sốt sắng, đứng ngồi không yên. Quyền Uy đưa nhóm Đông Phương Hạ tới trước cổng trang viên là lập tức quay ra bằng con đường cũ.Xuống xe, Đông Phương Hạ đứng trước cửa trang viên, nhìn cái nơi quen thuộc này, trong lòng vô cùng cảm khái.Nhìn thấy Đông Phương Hạ, nhóm vệ sĩ đều hết sức kích động. Chú Quyền nhìn đám Tây Môn Kiếm và Trương Vũ Trạch một cái rồi vội vàng đi tới.Ông ta cầm chặt tay Đông Phương Hạ, cúi người nói: "Cậu chủ, lão có lời thăm hỏi tới cậu!" "Chú Quyền, tôi về rồi!" Đông Phương Hạ vội vàng dìu chú Quyền, quan tâm nhìn ông ta một lượt. "Chú Quyền"..