“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 713: Ông Chủ Đang Chờ Mọi Người Đấy
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lúc này, Tây Môn Kiếm đi tới, cúi người với chú Quyền.Kể từ lúc anh ta hiểu chuyện, ông lão này vẫn luôn dạy dỗ anh ta, vậy nên anh ta cũng coi chú Quyền như bố mình. "Tốt...!Tốt...!Thằng nhóc Tây Môn, chú Quyền này không nhìn nhầm cậu rồi", chú Quyền lau đôi mắt ươn ướt, vui mừng vỗ bả vai rắn chắc của Tây Môn Kiếm. "Chú Quyền, chú vẫn khỏe chứ?" Tây Môn Kiếm quan tâm hỏi, Đông Phương Hạ cũng lo lắng cho sức khỏe của chú Quyền.Chú Quyền gật đầu, liếc nhìn dáng vẻ điển trai phóng khoáng của Đông Phương Hạ, thản nhiên nói: "Già rồi, không còn tác dụng gì nữa, cũng chẳng còn động lực như hồi còn trẻ.Cậu chủ, tôi nghe nói cậu xảy ra chuyện ở Yên Kinh, làm tôi lo quá..." "Chú Quyền, tôi không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi, chú đừng lo lắng.Tôi bình yên trở về rồi mà", mặc dù trên mặt mang theo nụ cười, nhưng trong lòng Đông Phương Hạ cũng chẳng dễ chịu gì.Chú Quyền là người đã phục vụ nhà họ Bek lâu lăm, anh cũng không sánh bằng được, nhưng ông ta lại cung kính anh hết mực, khiến anh rất cảm động. Đông Phương Hạ kéo Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy tới hai bên cạnh, nói: "Chú Quyền, để tôi giới thiệu với chú.Đây là Nam Cung Diệc Phi, đây là Thư Lăng Vy, bọn họ đều là vợ chưa cưới của tôi.Còn ba anh đây là đám anh em tôi quen ở Yên Kinh". "Lão xin gửi lời hỏi thăm tới hai vị thiếu phu nhân". Chú Quyền đã biết chuyện Đông Phương Hạ có vợ chưa cưới ở Yên Kinh rồi.Bây giờ nhìn thấy Diệc Phi và Lăng Vy, ông ta hơi cúi người chào hỏi. "Chào chú ạ". Diệc Phi và Lăng Vy vội vàng đáp lễ chú Quyền, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ và Vương Thiến Thiến cũng lên tiếng chào hỏi.Tạm chưa nói tới thân phận của chú Quyền, chỉ riêng tuổi tác của ông ta là đám Trương Vũ Trạch cũng phải kính cẩn chào hỏi rồi.Mặc dù chú Quyền tự xưng là "lão", nhưng bọn họ không mù, vẫn nhìn thấy thái độ của Huyết Lang với ông ta. "Cậu chủ, hai vị thiếu phu nhân, mau vào trong đi, ông chủ đang chờ mọi người đấy". Chú Quyền nhắc nhở, cả nhóm lên chiếc xe mui trần trong trang viên để đi vào.Trên con đường mà Đông Phương Hạ đi qua, bất kể là cao thủ trang viên hay người giúp việc thì đều cung kính đứng tại chỗ, cúi người chờ xe của bọn họ đi qua rồi mới tiếp tục cất bước. Nhìn thấy cảnh ấy, đám Trương Vũ Trạch sững sờ cả người.Lúc này, cho dù có ngốc đến mấy thì bọn họ cũng phải đoán ra được thân phận của Huyết Lang.Kể từ khi xuống máy bay trực thăng rồi lên xe tiến vào phạm vi trang viên, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ và Vương Thiến Thiến đã phát hiện ra hai bên đường toàn là cao thủ, vừa rồi bọn họ còn nhìn thấy tấm biển trên cổng trang viên, cùng với vẻ mặt của người giúp việc nơi đây. Điều khiến đám Trương Vũ Trạch ngạc nhiên nhất là khả năng phòng vệ trong trang viên nhà họ Bek đã đạt tới một mức độ khó tin.Trong trang viên, đến cả người giúp việc cũng biết võ, càng không nói tới những người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng ấy. Hiện giờ, rốt cuộc đám Trương Vũ Trạch cũng hiểu những lời mà Huyết Minh nói trong buổi tối mà Lang Quân tổ chức ăn mừng.Nếu những cao thủ này của nhà họ Bek tới Yên Kinh thì Tào Bang sẽ còn bị tiêu diệt nhanh hơn, chắc chắn là cao thủ nhà họ Bek không cùng một đẳng cấp với những quản lý trong Lang Quân rồi. Tây Môn Kiếm là người nhà họ Bek, thảo nào lại có võ nghệ cao cường như thế, còn Huyết Lang thì là cậu chủ nhà họ Bek..
Lúc này, Tây Môn Kiếm đi tới, cúi người với chú Quyền.
Kể từ lúc anh ta hiểu chuyện, ông lão này vẫn luôn dạy dỗ anh ta, vậy nên anh ta cũng coi chú Quyền như bố mình.
"Tốt...!Tốt...!Thằng nhóc Tây Môn, chú Quyền này không nhìn nhầm cậu rồi", chú Quyền lau đôi mắt ươn ướt, vui mừng vỗ bả vai rắn chắc của Tây Môn Kiếm.
"Chú Quyền, chú vẫn khỏe chứ?"
Tây Môn Kiếm quan tâm hỏi, Đông Phương Hạ cũng lo lắng cho sức khỏe của chú Quyền.
Chú Quyền gật đầu, liếc nhìn dáng vẻ điển trai phóng khoáng của Đông Phương Hạ, thản nhiên nói: "Già rồi, không còn tác dụng gì nữa, cũng chẳng còn động lực như hồi còn trẻ.
Cậu chủ, tôi nghe nói cậu xảy ra chuyện ở Yên Kinh, làm tôi lo quá..."
"Chú Quyền, tôi không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi, chú đừng lo lắng.
Tôi bình yên trở về rồi mà", mặc dù trên mặt mang theo nụ cười, nhưng trong lòng Đông Phương Hạ cũng chẳng dễ chịu gì.
Chú Quyền là người đã phục vụ nhà họ Bek lâu lăm, anh cũng không sánh bằng được, nhưng ông ta lại cung kính anh hết mực, khiến anh rất cảm động.
Đông Phương Hạ kéo Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy tới hai bên cạnh, nói: "Chú Quyền, để tôi giới thiệu với chú.
Đây là Nam Cung Diệc Phi, đây là Thư Lăng Vy, bọn họ đều là vợ chưa cưới của tôi.
Còn ba anh đây là đám anh em tôi quen ở Yên Kinh".
"Lão xin gửi lời hỏi thăm tới hai vị thiếu phu nhân".
Chú Quyền đã biết chuyện Đông Phương Hạ có vợ chưa cưới ở Yên Kinh rồi.
Bây giờ nhìn thấy Diệc Phi và Lăng Vy, ông ta hơi cúi người chào hỏi.
"Chào chú ạ".
Diệc Phi và Lăng Vy vội vàng đáp lễ chú Quyền, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ và Vương Thiến Thiến cũng lên tiếng chào hỏi.
Tạm chưa nói tới thân phận của chú Quyền, chỉ riêng tuổi tác của ông ta là đám Trương Vũ Trạch cũng phải kính cẩn chào hỏi rồi.
Mặc dù chú Quyền tự xưng là "lão", nhưng bọn họ không mù, vẫn nhìn thấy thái độ của Huyết Lang với ông ta.
"Cậu chủ, hai vị thiếu phu nhân, mau vào trong đi, ông chủ đang chờ mọi người đấy".
Chú Quyền nhắc nhở, cả nhóm lên chiếc xe mui trần trong trang viên để đi vào.
Trên con đường mà Đông Phương Hạ đi qua, bất kể là cao thủ trang viên hay người giúp việc thì đều cung kính đứng tại chỗ, cúi người chờ xe của bọn họ đi qua rồi mới tiếp tục cất bước.
Nhìn thấy cảnh ấy, đám Trương Vũ Trạch sững sờ cả người.
Lúc này, cho dù có ngốc đến mấy thì bọn họ cũng phải đoán ra được thân phận của Huyết Lang.
Kể từ khi xuống máy bay trực thăng rồi lên xe tiến vào phạm vi trang viên, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ và Vương Thiến Thiến đã phát hiện ra hai bên đường toàn là cao thủ, vừa rồi bọn họ còn nhìn thấy tấm biển trên cổng trang viên, cùng với vẻ mặt của người giúp việc nơi đây.
Điều khiến đám Trương Vũ Trạch ngạc nhiên nhất là khả năng phòng vệ trong trang viên nhà họ Bek đã đạt tới một mức độ khó tin.
Trong trang viên, đến cả người giúp việc cũng biết võ, càng không nói tới những người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng ấy.
Hiện giờ, rốt cuộc đám Trương Vũ Trạch cũng hiểu những lời mà Huyết Minh nói trong buổi tối mà Lang Quân tổ chức ăn mừng.
Nếu những cao thủ này của nhà họ Bek tới Yên Kinh thì Tào Bang sẽ còn bị tiêu diệt nhanh hơn, chắc chắn là cao thủ nhà họ Bek không cùng một đẳng cấp với những quản lý trong Lang Quân rồi.
Tây Môn Kiếm là người nhà họ Bek, thảo nào lại có võ nghệ cao cường như thế, còn Huyết Lang thì là cậu chủ nhà họ Bek..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lúc này, Tây Môn Kiếm đi tới, cúi người với chú Quyền.Kể từ lúc anh ta hiểu chuyện, ông lão này vẫn luôn dạy dỗ anh ta, vậy nên anh ta cũng coi chú Quyền như bố mình. "Tốt...!Tốt...!Thằng nhóc Tây Môn, chú Quyền này không nhìn nhầm cậu rồi", chú Quyền lau đôi mắt ươn ướt, vui mừng vỗ bả vai rắn chắc của Tây Môn Kiếm. "Chú Quyền, chú vẫn khỏe chứ?" Tây Môn Kiếm quan tâm hỏi, Đông Phương Hạ cũng lo lắng cho sức khỏe của chú Quyền.Chú Quyền gật đầu, liếc nhìn dáng vẻ điển trai phóng khoáng của Đông Phương Hạ, thản nhiên nói: "Già rồi, không còn tác dụng gì nữa, cũng chẳng còn động lực như hồi còn trẻ.Cậu chủ, tôi nghe nói cậu xảy ra chuyện ở Yên Kinh, làm tôi lo quá..." "Chú Quyền, tôi không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi, chú đừng lo lắng.Tôi bình yên trở về rồi mà", mặc dù trên mặt mang theo nụ cười, nhưng trong lòng Đông Phương Hạ cũng chẳng dễ chịu gì.Chú Quyền là người đã phục vụ nhà họ Bek lâu lăm, anh cũng không sánh bằng được, nhưng ông ta lại cung kính anh hết mực, khiến anh rất cảm động. Đông Phương Hạ kéo Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy tới hai bên cạnh, nói: "Chú Quyền, để tôi giới thiệu với chú.Đây là Nam Cung Diệc Phi, đây là Thư Lăng Vy, bọn họ đều là vợ chưa cưới của tôi.Còn ba anh đây là đám anh em tôi quen ở Yên Kinh". "Lão xin gửi lời hỏi thăm tới hai vị thiếu phu nhân". Chú Quyền đã biết chuyện Đông Phương Hạ có vợ chưa cưới ở Yên Kinh rồi.Bây giờ nhìn thấy Diệc Phi và Lăng Vy, ông ta hơi cúi người chào hỏi. "Chào chú ạ". Diệc Phi và Lăng Vy vội vàng đáp lễ chú Quyền, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ và Vương Thiến Thiến cũng lên tiếng chào hỏi.Tạm chưa nói tới thân phận của chú Quyền, chỉ riêng tuổi tác của ông ta là đám Trương Vũ Trạch cũng phải kính cẩn chào hỏi rồi.Mặc dù chú Quyền tự xưng là "lão", nhưng bọn họ không mù, vẫn nhìn thấy thái độ của Huyết Lang với ông ta. "Cậu chủ, hai vị thiếu phu nhân, mau vào trong đi, ông chủ đang chờ mọi người đấy". Chú Quyền nhắc nhở, cả nhóm lên chiếc xe mui trần trong trang viên để đi vào.Trên con đường mà Đông Phương Hạ đi qua, bất kể là cao thủ trang viên hay người giúp việc thì đều cung kính đứng tại chỗ, cúi người chờ xe của bọn họ đi qua rồi mới tiếp tục cất bước. Nhìn thấy cảnh ấy, đám Trương Vũ Trạch sững sờ cả người.Lúc này, cho dù có ngốc đến mấy thì bọn họ cũng phải đoán ra được thân phận của Huyết Lang.Kể từ khi xuống máy bay trực thăng rồi lên xe tiến vào phạm vi trang viên, Trương Vũ Trạch, Bạch Vỹ và Vương Thiến Thiến đã phát hiện ra hai bên đường toàn là cao thủ, vừa rồi bọn họ còn nhìn thấy tấm biển trên cổng trang viên, cùng với vẻ mặt của người giúp việc nơi đây. Điều khiến đám Trương Vũ Trạch ngạc nhiên nhất là khả năng phòng vệ trong trang viên nhà họ Bek đã đạt tới một mức độ khó tin.Trong trang viên, đến cả người giúp việc cũng biết võ, càng không nói tới những người đàn ông mặc đồ đen lạnh lùng ấy. Hiện giờ, rốt cuộc đám Trương Vũ Trạch cũng hiểu những lời mà Huyết Minh nói trong buổi tối mà Lang Quân tổ chức ăn mừng.Nếu những cao thủ này của nhà họ Bek tới Yên Kinh thì Tào Bang sẽ còn bị tiêu diệt nhanh hơn, chắc chắn là cao thủ nhà họ Bek không cùng một đẳng cấp với những quản lý trong Lang Quân rồi. Tây Môn Kiếm là người nhà họ Bek, thảo nào lại có võ nghệ cao cường như thế, còn Huyết Lang thì là cậu chủ nhà họ Bek..