“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 720: Chương 725
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Anh là gì của cô ấy? Chắc không phải là người thân đấy chứ? Không thể nào! Anh là người của nhà họ Đông Phương, ở Yên Kinh từ lúc chào đời, huống chi nhà anh chẳng dính dáng gì tới kiểu cao thủ như Lãnh Lạc cả.Tình nhân? Trong số những người phụ nữ mà anh từng chơi, tuyệt đối không có Lãnh Lạc.Vợ? Thì cũng có khả năng đấy, nhưng có liên quan gì đâu...!Đông Phương Hạ đoán đủ mọi kiểu quan hệ nhưng vẫn không tìm ra lời giải thích hợp lý.Mé chứ, vì chuyện của gia tộc thần bí, anh đã đủ nhức đầu rồi, bây giờ còn phải tốn nơ ron thần kinh nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này.Cái cô Lãnh Lạc đó cũng thật là, quan hệ gì mà lại khó mở miệng như thế...!Anh thầm mắng một tiếng, đi tới tòa nhà chính từ lúc nào chẳng hay.Nếu không nghe thấy tiếng ai đó gọi mình, chưa biết chừng anh vẫn đi tiếp ấy chứ, đến lúc đó sẽ đụng vào tường cho mà xem.Đông Phương Hạ ngoái đầu lại nhìn, thấy chú Quyền đang đi về phía mình.Anh cười nói: "Chú Quyền, trông chú mừng như nhặt được vàng vậy"."Cậu chủ, cậu đi đâu thế? Tôi tìm cậu khắp nơi.Ơ, sao sắc mặt cậu có vẻ nhợt nhạt vậy?""Vậy sao? Ha ha, không sao đâu.Vừa rồi tôi tới hồ Bích Tâm, có chuyện gì à?", Đông Phương Hạ cười ha ha.Hồ Bích Tâm là nơi mà Đông Phương Hạ thích nhất.Trước kia, mỗi lần có tâm sự là anh lại tới đó thư giãn.Sau khi biết chuyện ấy, chú Quyền đã ra lệnh cho các cao thủ trong trang viên, thấy cậu chủ tới đó thì không được tới gần, tránh quấy rầy cậu chủ.Nếu không, các cao thủ trong trang viên đã biết chuyện xảy ra ban nãy giữa Đông Phương Hạ và Lãnh Lạc rồi.Chú Quyền nhìn khắp người Đông Phương Hạ một lượt, không thấy có vết máu mới nói: "Tiệc tối đã chuẩn bị xong rồi.Cô chủ và thiếu phu nhân nói là bọn họ đang chờ cậu"."Ồ", Đông Phương Hạ gật đầu, nhìn bốn phía xung quanh.Anh tới gần chú Quyền, nhỏ giọng hỏi: "Chú Quyền, tôi hỏi chú chuyện này"."Mời cậu nói".Đông Phương Hạ véo mũi theo thói quen: "Chú có biết một cô gái tên là Lãnh Lạc không? Cô ấy khoảng hai mươi hai mốt gì đó, dáng vẻ lạnh lùng, võ công cao cường".Nghe vậy, chú Quyền ngẫm nghĩ, lục tìm trong trí nhớ một lúc rồi ngước mắt nói với Đông Phương Hạ: "Tôi biết"."Nói tôi nghe xem".Đông Phương Hạ thản nhiên nói, đôi mắt thâm thúy của anh híp lại."Cô ấy tới trang viên từ một tuần trước.Trước khi cô ấy đến, ông chủ nhận được tin từ lão tổ tông, nói là có một cô gái tên là Lãnh Lạc sẽ tới đây, bảo chúng tôi đưa cô ấy tới ngọn núi phía sau.Lúc ấy, chính tôi đã dẫn cô ấy lên núi".Biết ông già ở ngọn núi phía sau bảo Lãnh Lạc tới, Đông Phương Hạ nở nụ cười, lúc này mới dám chắc là Lãnh Lạc có quan hệ với ông ấy, nếu không, làm sao Lãnh Lạc lại xuất hiện ở đây, còn đi lại tùy tiện như thế nữa.Thì ra tất cả đều là ý của ông già đó.Nghĩ tới những điều đó, nỗi nghi hoặc trong lòng Đông Phương Hạ nhanh chóng được cởi bỏ.Anh quyết định ngày mai sẽ lên núi hỏi cho rõ ràng, tiện thể hỏi ông già đó xem mình và Lãnh Lạc có quan hệ gì với nhau.Thấy cậu chủ nhà mình lại rơi vào sự trầm tư, chú Quyền nở nụ cười bất đắc dĩ.Ông ta thầm nghĩ, bây giờ cậu chủ còn thích dùng não hơn cả trước kia nữa.Cô chủ đang chờ, cậu lại ở đây nghĩ chuyện nọ chuyện kia, cũng chỉ có mình cậu dám để cô chủ đợi lâu thế thôi..
Anh là gì của cô ấy? Chắc không phải là người thân đấy chứ? Không thể nào! Anh là người của nhà họ Đông Phương, ở Yên Kinh từ lúc chào đời, huống chi nhà anh chẳng dính dáng gì tới kiểu cao thủ như Lãnh Lạc cả.
Tình nhân? Trong số những người phụ nữ mà anh từng chơi, tuyệt đối không có Lãnh Lạc.
Vợ? Thì cũng có khả năng đấy, nhưng có liên quan gì đâu...!
Đông Phương Hạ đoán đủ mọi kiểu quan hệ nhưng vẫn không tìm ra lời giải thích hợp lý.
Mé chứ, vì chuyện của gia tộc thần bí, anh đã đủ nhức đầu rồi, bây giờ còn phải tốn nơ ron thần kinh nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này.
Cái cô Lãnh Lạc đó cũng thật là, quan hệ gì mà lại khó mở miệng như thế...!
Anh thầm mắng một tiếng, đi tới tòa nhà chính từ lúc nào chẳng hay.
Nếu không nghe thấy tiếng ai đó gọi mình, chưa biết chừng anh vẫn đi tiếp ấy chứ, đến lúc đó sẽ đụng vào tường cho mà xem.
Đông Phương Hạ ngoái đầu lại nhìn, thấy chú Quyền đang đi về phía mình.
Anh cười nói: "Chú Quyền, trông chú mừng như nhặt được vàng vậy".
"Cậu chủ, cậu đi đâu thế? Tôi tìm cậu khắp nơi.
Ơ, sao sắc mặt cậu có vẻ nhợt nhạt vậy?"
"Vậy sao? Ha ha, không sao đâu.
Vừa rồi tôi tới hồ Bích Tâm, có chuyện gì à?", Đông Phương Hạ cười ha ha.
Hồ Bích Tâm là nơi mà Đông Phương Hạ thích nhất.
Trước kia, mỗi lần có tâm sự là anh lại tới đó thư giãn.
Sau khi biết chuyện ấy, chú Quyền đã ra lệnh cho các cao thủ trong trang viên, thấy cậu chủ tới đó thì không được tới gần, tránh quấy rầy cậu chủ.
Nếu không, các cao thủ trong trang viên đã biết chuyện xảy ra ban nãy giữa Đông Phương Hạ và Lãnh Lạc rồi.
Chú Quyền nhìn khắp người Đông Phương Hạ một lượt, không thấy có vết máu mới nói: "Tiệc tối đã chuẩn bị xong rồi.
Cô chủ và thiếu phu nhân nói là bọn họ đang chờ cậu".
"Ồ", Đông Phương Hạ gật đầu, nhìn bốn phía xung quanh.
Anh tới gần chú Quyền, nhỏ giọng hỏi: "Chú Quyền, tôi hỏi chú chuyện này".
"Mời cậu nói".
Đông Phương Hạ véo mũi theo thói quen: "Chú có biết một cô gái tên là Lãnh Lạc không? Cô ấy khoảng hai mươi hai mốt gì đó, dáng vẻ lạnh lùng, võ công cao cường".
Nghe vậy, chú Quyền ngẫm nghĩ, lục tìm trong trí nhớ một lúc rồi ngước mắt nói với Đông Phương Hạ: "Tôi biết".
"Nói tôi nghe xem".
Đông Phương Hạ thản nhiên nói, đôi mắt thâm thúy của anh híp lại.
"Cô ấy tới trang viên từ một tuần trước.
Trước khi cô ấy đến, ông chủ nhận được tin từ lão tổ tông, nói là có một cô gái tên là Lãnh Lạc sẽ tới đây, bảo chúng tôi đưa cô ấy tới ngọn núi phía sau.
Lúc ấy, chính tôi đã dẫn cô ấy lên núi".
Biết ông già ở ngọn núi phía sau bảo Lãnh Lạc tới, Đông Phương Hạ nở nụ cười, lúc này mới dám chắc là Lãnh Lạc có quan hệ với ông ấy, nếu không, làm sao Lãnh Lạc lại xuất hiện ở đây, còn đi lại tùy tiện như thế nữa.
Thì ra tất cả đều là ý của ông già đó.
Nghĩ tới những điều đó, nỗi nghi hoặc trong lòng Đông Phương Hạ nhanh chóng được cởi bỏ.
Anh quyết định ngày mai sẽ lên núi hỏi cho rõ ràng, tiện thể hỏi ông già đó xem mình và Lãnh Lạc có quan hệ gì với nhau.
Thấy cậu chủ nhà mình lại rơi vào sự trầm tư, chú Quyền nở nụ cười bất đắc dĩ.
Ông ta thầm nghĩ, bây giờ cậu chủ còn thích dùng não hơn cả trước kia nữa.
Cô chủ đang chờ, cậu lại ở đây nghĩ chuyện nọ chuyện kia, cũng chỉ có mình cậu dám để cô chủ đợi lâu thế thôi..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Anh là gì của cô ấy? Chắc không phải là người thân đấy chứ? Không thể nào! Anh là người của nhà họ Đông Phương, ở Yên Kinh từ lúc chào đời, huống chi nhà anh chẳng dính dáng gì tới kiểu cao thủ như Lãnh Lạc cả.Tình nhân? Trong số những người phụ nữ mà anh từng chơi, tuyệt đối không có Lãnh Lạc.Vợ? Thì cũng có khả năng đấy, nhưng có liên quan gì đâu...!Đông Phương Hạ đoán đủ mọi kiểu quan hệ nhưng vẫn không tìm ra lời giải thích hợp lý.Mé chứ, vì chuyện của gia tộc thần bí, anh đã đủ nhức đầu rồi, bây giờ còn phải tốn nơ ron thần kinh nghĩ mấy chuyện vớ vẩn này.Cái cô Lãnh Lạc đó cũng thật là, quan hệ gì mà lại khó mở miệng như thế...!Anh thầm mắng một tiếng, đi tới tòa nhà chính từ lúc nào chẳng hay.Nếu không nghe thấy tiếng ai đó gọi mình, chưa biết chừng anh vẫn đi tiếp ấy chứ, đến lúc đó sẽ đụng vào tường cho mà xem.Đông Phương Hạ ngoái đầu lại nhìn, thấy chú Quyền đang đi về phía mình.Anh cười nói: "Chú Quyền, trông chú mừng như nhặt được vàng vậy"."Cậu chủ, cậu đi đâu thế? Tôi tìm cậu khắp nơi.Ơ, sao sắc mặt cậu có vẻ nhợt nhạt vậy?""Vậy sao? Ha ha, không sao đâu.Vừa rồi tôi tới hồ Bích Tâm, có chuyện gì à?", Đông Phương Hạ cười ha ha.Hồ Bích Tâm là nơi mà Đông Phương Hạ thích nhất.Trước kia, mỗi lần có tâm sự là anh lại tới đó thư giãn.Sau khi biết chuyện ấy, chú Quyền đã ra lệnh cho các cao thủ trong trang viên, thấy cậu chủ tới đó thì không được tới gần, tránh quấy rầy cậu chủ.Nếu không, các cao thủ trong trang viên đã biết chuyện xảy ra ban nãy giữa Đông Phương Hạ và Lãnh Lạc rồi.Chú Quyền nhìn khắp người Đông Phương Hạ một lượt, không thấy có vết máu mới nói: "Tiệc tối đã chuẩn bị xong rồi.Cô chủ và thiếu phu nhân nói là bọn họ đang chờ cậu"."Ồ", Đông Phương Hạ gật đầu, nhìn bốn phía xung quanh.Anh tới gần chú Quyền, nhỏ giọng hỏi: "Chú Quyền, tôi hỏi chú chuyện này"."Mời cậu nói".Đông Phương Hạ véo mũi theo thói quen: "Chú có biết một cô gái tên là Lãnh Lạc không? Cô ấy khoảng hai mươi hai mốt gì đó, dáng vẻ lạnh lùng, võ công cao cường".Nghe vậy, chú Quyền ngẫm nghĩ, lục tìm trong trí nhớ một lúc rồi ngước mắt nói với Đông Phương Hạ: "Tôi biết"."Nói tôi nghe xem".Đông Phương Hạ thản nhiên nói, đôi mắt thâm thúy của anh híp lại."Cô ấy tới trang viên từ một tuần trước.Trước khi cô ấy đến, ông chủ nhận được tin từ lão tổ tông, nói là có một cô gái tên là Lãnh Lạc sẽ tới đây, bảo chúng tôi đưa cô ấy tới ngọn núi phía sau.Lúc ấy, chính tôi đã dẫn cô ấy lên núi".Biết ông già ở ngọn núi phía sau bảo Lãnh Lạc tới, Đông Phương Hạ nở nụ cười, lúc này mới dám chắc là Lãnh Lạc có quan hệ với ông ấy, nếu không, làm sao Lãnh Lạc lại xuất hiện ở đây, còn đi lại tùy tiện như thế nữa.Thì ra tất cả đều là ý của ông già đó.Nghĩ tới những điều đó, nỗi nghi hoặc trong lòng Đông Phương Hạ nhanh chóng được cởi bỏ.Anh quyết định ngày mai sẽ lên núi hỏi cho rõ ràng, tiện thể hỏi ông già đó xem mình và Lãnh Lạc có quan hệ gì với nhau.Thấy cậu chủ nhà mình lại rơi vào sự trầm tư, chú Quyền nở nụ cười bất đắc dĩ.Ông ta thầm nghĩ, bây giờ cậu chủ còn thích dùng não hơn cả trước kia nữa.Cô chủ đang chờ, cậu lại ở đây nghĩ chuyện nọ chuyện kia, cũng chỉ có mình cậu dám để cô chủ đợi lâu thế thôi..