“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 721: Nhớ Chị Nghiên Của Anh À
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ nghĩ như vậy, nhưng lại không nghĩ rằng Bek Er, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy là người phụ nữ của anh, đám Tây Môn Kiếm đâu dám tới bắt chuyện. Thấy cậu chủ đi tới, đám giúp việc trong phòng ăn lập tức chào hỏi.Nghe người giúp việc gọi cậu chủ, Bek Er lập tức nhìn sang. Nhìn loại rượu vang đắt đỏ và những món ăn nổi tiếng trên thế giới được vận chuyển bằng đường hàng không tới, Đông Phương Hạ không tỏ thái độ gì cả.Anh ngồi xuống, chú Quyền vội vàng rót rượu cho anh. Thấy thế, Đông Phương Hạ quay sang nói: "Chú Quyền, chú ngồi xuống ăn chung đi.Chú đứng tôi ngồi, tôi khó chịu lắm". "Không, không, cậu chủ, tôi đứng là được rồi.Đây là quy định, không thể phá lệ vì tôi được". "Chú Quyền, chú cũng biết tính cách của Bek Ji rồi mà.Về sau chắc mấy tháng anh ấy mới về được một lần, chú ngồi xuống ăn cơm luôn đi.Chú là người bề trên, làm sao bọn cháu dám để chú đứng, lại còn phục vụ bọn cháu nữa", Bek Er ở bên cạnh nói. Chú Quyền cảm động, khóe mắt ươn ướt, vội vàng xua tay, nói: "Không được, không được, đây là quy định! Cậu chủ, thiếu phu nhân, cô chủ, mọi người mau ăn đi, để nguội là không ngon đâu". Chú Quyền là ông lão nói một là một, nói hai là, Đông Phương Hạ và Bek Er đều hiểu tính cách của ông ta.Chú Quyền đã không chịu ngồi thì kiểu gì cũng sẽ không ngồi.Đông Phương Hạ nở nụ cười bất đắc dĩ, nói với Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy: "Diệc Phi, Lăng Vy, hai người cứ tự nhiên, đừng khách sáo.Vũ Trạch, Bạch Vỹ, Thiến Thiến, mọi người cũng vậy". Tất cả cùng gật đầu.Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ nhìn các món ăn trên bàn mà không nỡ ăn.Gia đình bình thường ở Yên Kinh ăn mười năm cũng không tốn bằng một bữa cơm của nhà họ Bek nữa, gato thật đấy! Trong bữa ăn, mọi người chỉ ăn thức ăn, không ai động gì tới cơm.Lúc này, Bek Er không còn tỏ ra cao ngạo nữa, liên tục trò chuyện với Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy. Ăn xong thì trời cũng sẩm tối.Cảnh đêm trong trang viên nhà họ Bek rất đẹp.Trên ban công của một tòa biệt thự khác, Đông Phương Hạ chống hai tay vào lan can, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao. Bek Er, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy đứng sau anh, trong tay bọn họ đều cầm một chiếc ly. Bek Er uống một ngụm rượu vang.Thấy Đông Phương Hạ vẫn quay lưng về phía bọn họ, cô ấy nhìn Diệc Phi và Lăng Vy rồi đi tới. "Sao vậy? Nhớ chị Nghiên của anh à?" Nghe vậy, Đông Phương Hạ nghiêng mặt sang, lặng lẽ nhìn Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy ở đằng sau, lườm Bek Er rồi nói: "Đi đi...!Đừng nói chuyện với anh". "Không giống Bek Ji nhà chúng ta chút nào, dám làm mà không dám nhận.Có cần em mang video của anh và chị Nghiên cho chị Nam Cung và chị Lăng Vy xem không?" Bek Er như cười như không, còn dùng ánh mắt phóng điện với Đông Phương Hạ, như thể đang nói, chẳng phải anh không sợ trời không sợ đất à? Sao bây giờ lại sợ vợ chưa cưới thế hả?.
Đông Phương Hạ nghĩ như vậy, nhưng lại không nghĩ rằng Bek Er, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy là người phụ nữ của anh, đám Tây Môn Kiếm đâu dám tới bắt chuyện.
Thấy cậu chủ đi tới, đám giúp việc trong phòng ăn lập tức chào hỏi.
Nghe người giúp việc gọi cậu chủ, Bek Er lập tức nhìn sang.
Nhìn loại rượu vang đắt đỏ và những món ăn nổi tiếng trên thế giới được vận chuyển bằng đường hàng không tới, Đông Phương Hạ không tỏ thái độ gì cả.
Anh ngồi xuống, chú Quyền vội vàng rót rượu cho anh.
Thấy thế, Đông Phương Hạ quay sang nói: "Chú Quyền, chú ngồi xuống ăn chung đi.
Chú đứng tôi ngồi, tôi khó chịu lắm".
"Không, không, cậu chủ, tôi đứng là được rồi.
Đây là quy định, không thể phá lệ vì tôi được".
"Chú Quyền, chú cũng biết tính cách của Bek Ji rồi mà.
Về sau chắc mấy tháng anh ấy mới về được một lần, chú ngồi xuống ăn cơm luôn đi.
Chú là người bề trên, làm sao bọn cháu dám để chú đứng, lại còn phục vụ bọn cháu nữa", Bek Er ở bên cạnh nói.
Chú Quyền cảm động, khóe mắt ươn ướt, vội vàng xua tay, nói: "Không được, không được, đây là quy định! Cậu chủ, thiếu phu nhân, cô chủ, mọi người mau ăn đi, để nguội là không ngon đâu".
Chú Quyền là ông lão nói một là một, nói hai là, Đông Phương Hạ và Bek Er đều hiểu tính cách của ông ta.
Chú Quyền đã không chịu ngồi thì kiểu gì cũng sẽ không ngồi.
Đông Phương Hạ nở nụ cười bất đắc dĩ, nói với Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy: "Diệc Phi, Lăng Vy, hai người cứ tự nhiên, đừng khách sáo.
Vũ Trạch, Bạch Vỹ, Thiến Thiến, mọi người cũng vậy".
Tất cả cùng gật đầu.
Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ nhìn các món ăn trên bàn mà không nỡ ăn.
Gia đình bình thường ở Yên Kinh ăn mười năm cũng không tốn bằng một bữa cơm của nhà họ Bek nữa, gato thật đấy!
Trong bữa ăn, mọi người chỉ ăn thức ăn, không ai động gì tới cơm.
Lúc này, Bek Er không còn tỏ ra cao ngạo nữa, liên tục trò chuyện với Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy.
Ăn xong thì trời cũng sẩm tối.
Cảnh đêm trong trang viên nhà họ Bek rất đẹp.
Trên ban công của một tòa biệt thự khác, Đông Phương Hạ chống hai tay vào lan can, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
Bek Er, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy đứng sau anh, trong tay bọn họ đều cầm một chiếc ly.
Bek Er uống một ngụm rượu vang.
Thấy Đông Phương Hạ vẫn quay lưng về phía bọn họ, cô ấy nhìn Diệc Phi và Lăng Vy rồi đi tới.
"Sao vậy? Nhớ chị Nghiên của anh à?"
Nghe vậy, Đông Phương Hạ nghiêng mặt sang, lặng lẽ nhìn Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy ở đằng sau, lườm Bek Er rồi nói: "Đi đi...!Đừng nói chuyện với anh".
"Không giống Bek Ji nhà chúng ta chút nào, dám làm mà không dám nhận.
Có cần em mang video của anh và chị Nghiên cho chị Nam Cung và chị Lăng Vy xem không?"
Bek Er như cười như không, còn dùng ánh mắt phóng điện với Đông Phương Hạ, như thể đang nói, chẳng phải anh không sợ trời không sợ đất à? Sao bây giờ lại sợ vợ chưa cưới thế hả?.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ nghĩ như vậy, nhưng lại không nghĩ rằng Bek Er, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy là người phụ nữ của anh, đám Tây Môn Kiếm đâu dám tới bắt chuyện. Thấy cậu chủ đi tới, đám giúp việc trong phòng ăn lập tức chào hỏi.Nghe người giúp việc gọi cậu chủ, Bek Er lập tức nhìn sang. Nhìn loại rượu vang đắt đỏ và những món ăn nổi tiếng trên thế giới được vận chuyển bằng đường hàng không tới, Đông Phương Hạ không tỏ thái độ gì cả.Anh ngồi xuống, chú Quyền vội vàng rót rượu cho anh. Thấy thế, Đông Phương Hạ quay sang nói: "Chú Quyền, chú ngồi xuống ăn chung đi.Chú đứng tôi ngồi, tôi khó chịu lắm". "Không, không, cậu chủ, tôi đứng là được rồi.Đây là quy định, không thể phá lệ vì tôi được". "Chú Quyền, chú cũng biết tính cách của Bek Ji rồi mà.Về sau chắc mấy tháng anh ấy mới về được một lần, chú ngồi xuống ăn cơm luôn đi.Chú là người bề trên, làm sao bọn cháu dám để chú đứng, lại còn phục vụ bọn cháu nữa", Bek Er ở bên cạnh nói. Chú Quyền cảm động, khóe mắt ươn ướt, vội vàng xua tay, nói: "Không được, không được, đây là quy định! Cậu chủ, thiếu phu nhân, cô chủ, mọi người mau ăn đi, để nguội là không ngon đâu". Chú Quyền là ông lão nói một là một, nói hai là, Đông Phương Hạ và Bek Er đều hiểu tính cách của ông ta.Chú Quyền đã không chịu ngồi thì kiểu gì cũng sẽ không ngồi.Đông Phương Hạ nở nụ cười bất đắc dĩ, nói với Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy: "Diệc Phi, Lăng Vy, hai người cứ tự nhiên, đừng khách sáo.Vũ Trạch, Bạch Vỹ, Thiến Thiến, mọi người cũng vậy". Tất cả cùng gật đầu.Trương Vũ Trạch và Bạch Vỹ nhìn các món ăn trên bàn mà không nỡ ăn.Gia đình bình thường ở Yên Kinh ăn mười năm cũng không tốn bằng một bữa cơm của nhà họ Bek nữa, gato thật đấy! Trong bữa ăn, mọi người chỉ ăn thức ăn, không ai động gì tới cơm.Lúc này, Bek Er không còn tỏ ra cao ngạo nữa, liên tục trò chuyện với Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy. Ăn xong thì trời cũng sẩm tối.Cảnh đêm trong trang viên nhà họ Bek rất đẹp.Trên ban công của một tòa biệt thự khác, Đông Phương Hạ chống hai tay vào lan can, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao. Bek Er, Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy đứng sau anh, trong tay bọn họ đều cầm một chiếc ly. Bek Er uống một ngụm rượu vang.Thấy Đông Phương Hạ vẫn quay lưng về phía bọn họ, cô ấy nhìn Diệc Phi và Lăng Vy rồi đi tới. "Sao vậy? Nhớ chị Nghiên của anh à?" Nghe vậy, Đông Phương Hạ nghiêng mặt sang, lặng lẽ nhìn Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy ở đằng sau, lườm Bek Er rồi nói: "Đi đi...!Đừng nói chuyện với anh". "Không giống Bek Ji nhà chúng ta chút nào, dám làm mà không dám nhận.Có cần em mang video của anh và chị Nghiên cho chị Nam Cung và chị Lăng Vy xem không?" Bek Er như cười như không, còn dùng ánh mắt phóng điện với Đông Phương Hạ, như thể đang nói, chẳng phải anh không sợ trời không sợ đất à? Sao bây giờ lại sợ vợ chưa cưới thế hả?.