"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!…
Chương 213: C213: Bị hại mất rồi
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Xong!Bị hại mất rồi!Nhìn thấy ánh mắt của Mộ Dung Khinh Vũ, Trần Trường An cũng có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể hung hăng trợn mắtnhìn Đại Hoàng một cái."Ngươi trừng ta làm gì, cũng không phải là ngươi chưa từng đến đó bao giờ", Đại Hoàng buồn bực nói.Đến đó? "Ha ha ha". "Trần tiền bối quả nhiên là người có cá tính!"Bây giờ Mộ Dung Khinh Vũ đang rất tức giận, vô cùng tức giận.Loại người xinh đẹp như mình chủ động đưa tới cửa mà ngươi còn không để ý, thế mà ngươi lại thích đi thanh lâu?Đám người son phấn tầm thường trong thanh lâu tốt như vậy sao?Ngươi bị mù sao?Mộ Dung Khinh Vũ càng nghĩ càng tức giận, thậm chí còn sa vào trong hoài nghỉ thật sâu, chẳng lẽ mình thật sự kém như vậy ư?Trần Trường An cũng nghe ra vẻ châm chọc trong lời nói của Mộ Dung Khinh Vũ, nhưng mà hẳn cũng không cảm thấy xấu hổ, dù sao... đã nhiều năm như vậy rồi, chuyện lúng túng nào mà chưa từng xảy ra đâu."Còn có việc gì nữa không?", Trần Trường An cười hỏi."Gớ","Ta...Mộ Dung Khinh Vũ đang muốn nói, nhưng mà nhìn Đại Hoàng và Gố Tiên Nhi một chút, dường như có chút do dự."Cứ nói thẳng là được"."Được, tỷ tỷ của ta mời ngươi đến phủ thành chủ dùng tiệc tối, thuận tiện nói một chút về đại hội phong vương"."Hy vọng đến lúc đó tiền bối có thể nể mặt". Tiệc tối?"Được", Trần Trường An khẽ gật đầu."Vậy đến lúc đó ta sẽ tới đón tiền bối".Sau khi Mộ Dung Khinh Vũ rời đi, Đại Hoàng cười ha ha, nói: "Ta cũng đi"."Ngươi đi làm gì?", Trần Trường An cau mày hỏi."Còn không phải là chưa được gặp song sinh bao giờ ư, đi thấy chút việc đời"."Ngươi còn cần thấy việc đời? Một lần gọi mười người, ngươi đúng là trưởng thành nhanh thật đấy"."Ngô Danh Đao thì sao? Hắn ta gọi mấy người?", Trần Trường An tò mò hỏi."Hắn ta á? Hắn ta vẫn còn non lắm, chỉ biết gò bó ngồi ở một bên, không có chút thú vị nào cả, còn không chơi vui bằng Huyền Vô Đạo".Nhớ tới dáng vẻ gò bó của Ngô Danh Đao ở thanh lâu, Đại Hoàng cũng cảm thấy vô cùng buồn cười, nếu như không phải nhất định phải dẫn theo một người sống, Đại Hoàng cũng không muốn dẫn Ngô Danh Đao đi theo.Trần Trường An cũng lười phản ứng đến Đại Hoàng, lúc. chạng vạng tối, sau khi Mộ Dung Khinh Vũ tới, hai người liền trực tiếp đi đến phủ thành chủ.Mặc dù chỉ mới rời đi một ngày, nhưng bây giờ phủ thành chủ nhìn có vẻ đã không còn lạnh lẽo như lúc trước nữa.Vậy mà Mộ Dung Khinh Vũ lại trực tiếp dẫn Trần Trường An tới trong khuê phòng của Mộ Dung Khinh Nhu.Căn phòng của Mộ Dung Khinh Nhu khiến Trần Trường An có chút bất ngờ, không nghĩ tới vậy mà phòng ngủ của đối phương lại vô cùng thanh nhã, không có quá nhiều vật trang trí nặng nề tục khí.
Xong!
Bị hại mất rồi!
Nhìn thấy ánh mắt của Mộ Dung Khinh Vũ, Trần Trường An cũng có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể hung hăng trợn mắt
nhìn Đại Hoàng một cái.
"Ngươi trừng ta làm gì, cũng không phải là ngươi chưa từng đến đó bao giờ", Đại Hoàng buồn bực nói.
Đến đó? "Ha ha ha". "Trần tiền bối quả nhiên là người có cá tính!"
Bây giờ Mộ Dung Khinh Vũ đang rất tức giận, vô cùng tức giận.
Loại người xinh đẹp như mình chủ động đưa tới cửa mà ngươi còn không để ý, thế mà ngươi lại thích đi thanh lâu?
Đám người son phấn tầm thường trong thanh lâu tốt như vậy sao?
Ngươi bị mù sao?
Mộ Dung Khinh Vũ càng nghĩ càng tức giận, thậm chí còn sa vào trong hoài nghỉ thật sâu, chẳng lẽ mình thật sự kém như vậy ư?
Trần Trường An cũng nghe ra vẻ châm chọc trong lời nói của Mộ Dung Khinh Vũ, nhưng mà hẳn cũng không cảm thấy xấu hổ, dù sao... đã nhiều năm như vậy rồi, chuyện lúng túng nào mà chưa từng xảy ra đâu.
"Còn có việc gì nữa không?", Trần Trường An cười hỏi.
"Gớ",
"Ta...
Mộ Dung Khinh Vũ đang muốn nói, nhưng mà nhìn Đại Hoàng và Gố Tiên Nhi một chút, dường như có chút do dự.
"Cứ nói thẳng là được".
"Được, tỷ tỷ của ta mời ngươi đến phủ thành chủ dùng tiệc tối, thuận tiện nói một chút về đại hội phong vương".
"Hy vọng đến lúc đó tiền bối có thể nể mặt". Tiệc tối?
"Được", Trần Trường An khẽ gật đầu.
"Vậy đến lúc đó ta sẽ tới đón tiền bối".
Sau khi Mộ Dung Khinh Vũ rời đi, Đại Hoàng cười ha ha, nói: "Ta cũng đi".
"Ngươi đi làm gì?", Trần Trường An cau mày hỏi.
"Còn không phải là chưa được gặp song sinh bao giờ ư, đi thấy chút việc đời".
"Ngươi còn cần thấy việc đời? Một lần gọi mười người, ngươi đúng là trưởng thành nhanh thật đấy".
"Ngô Danh Đao thì sao? Hắn ta gọi mấy người?", Trần Trường An tò mò hỏi.
"Hắn ta á? Hắn ta vẫn còn non lắm, chỉ biết gò bó ngồi ở một bên, không có chút thú vị nào cả, còn không chơi vui bằng Huyền Vô Đạo".
Nhớ tới dáng vẻ gò bó của Ngô Danh Đao ở thanh lâu, Đại Hoàng cũng cảm thấy vô cùng buồn cười, nếu như không phải nhất định phải dẫn theo một người sống, Đại Hoàng cũng không muốn dẫn Ngô Danh Đao đi theo.
Trần Trường An cũng lười phản ứng đến Đại Hoàng, lúc. chạng vạng tối, sau khi Mộ Dung Khinh Vũ tới, hai người liền trực tiếp đi đến phủ thành chủ.
Mặc dù chỉ mới rời đi một ngày, nhưng bây giờ phủ thành chủ nhìn có vẻ đã không còn lạnh lẽo như lúc trước nữa.
Vậy mà Mộ Dung Khinh Vũ lại trực tiếp dẫn Trần Trường An tới trong khuê phòng của Mộ Dung Khinh Nhu.
Căn phòng của Mộ Dung Khinh Nhu khiến Trần Trường An có chút bất ngờ, không nghĩ tới vậy mà phòng ngủ của đối phương lại vô cùng thanh nhã, không có quá nhiều vật trang trí nặng nề tục khí.
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Xong!Bị hại mất rồi!Nhìn thấy ánh mắt của Mộ Dung Khinh Vũ, Trần Trường An cũng có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể hung hăng trợn mắtnhìn Đại Hoàng một cái."Ngươi trừng ta làm gì, cũng không phải là ngươi chưa từng đến đó bao giờ", Đại Hoàng buồn bực nói.Đến đó? "Ha ha ha". "Trần tiền bối quả nhiên là người có cá tính!"Bây giờ Mộ Dung Khinh Vũ đang rất tức giận, vô cùng tức giận.Loại người xinh đẹp như mình chủ động đưa tới cửa mà ngươi còn không để ý, thế mà ngươi lại thích đi thanh lâu?Đám người son phấn tầm thường trong thanh lâu tốt như vậy sao?Ngươi bị mù sao?Mộ Dung Khinh Vũ càng nghĩ càng tức giận, thậm chí còn sa vào trong hoài nghỉ thật sâu, chẳng lẽ mình thật sự kém như vậy ư?Trần Trường An cũng nghe ra vẻ châm chọc trong lời nói của Mộ Dung Khinh Vũ, nhưng mà hẳn cũng không cảm thấy xấu hổ, dù sao... đã nhiều năm như vậy rồi, chuyện lúng túng nào mà chưa từng xảy ra đâu."Còn có việc gì nữa không?", Trần Trường An cười hỏi."Gớ","Ta...Mộ Dung Khinh Vũ đang muốn nói, nhưng mà nhìn Đại Hoàng và Gố Tiên Nhi một chút, dường như có chút do dự."Cứ nói thẳng là được"."Được, tỷ tỷ của ta mời ngươi đến phủ thành chủ dùng tiệc tối, thuận tiện nói một chút về đại hội phong vương"."Hy vọng đến lúc đó tiền bối có thể nể mặt". Tiệc tối?"Được", Trần Trường An khẽ gật đầu."Vậy đến lúc đó ta sẽ tới đón tiền bối".Sau khi Mộ Dung Khinh Vũ rời đi, Đại Hoàng cười ha ha, nói: "Ta cũng đi"."Ngươi đi làm gì?", Trần Trường An cau mày hỏi."Còn không phải là chưa được gặp song sinh bao giờ ư, đi thấy chút việc đời"."Ngươi còn cần thấy việc đời? Một lần gọi mười người, ngươi đúng là trưởng thành nhanh thật đấy"."Ngô Danh Đao thì sao? Hắn ta gọi mấy người?", Trần Trường An tò mò hỏi."Hắn ta á? Hắn ta vẫn còn non lắm, chỉ biết gò bó ngồi ở một bên, không có chút thú vị nào cả, còn không chơi vui bằng Huyền Vô Đạo".Nhớ tới dáng vẻ gò bó của Ngô Danh Đao ở thanh lâu, Đại Hoàng cũng cảm thấy vô cùng buồn cười, nếu như không phải nhất định phải dẫn theo một người sống, Đại Hoàng cũng không muốn dẫn Ngô Danh Đao đi theo.Trần Trường An cũng lười phản ứng đến Đại Hoàng, lúc. chạng vạng tối, sau khi Mộ Dung Khinh Vũ tới, hai người liền trực tiếp đi đến phủ thành chủ.Mặc dù chỉ mới rời đi một ngày, nhưng bây giờ phủ thành chủ nhìn có vẻ đã không còn lạnh lẽo như lúc trước nữa.Vậy mà Mộ Dung Khinh Vũ lại trực tiếp dẫn Trần Trường An tới trong khuê phòng của Mộ Dung Khinh Nhu.Căn phòng của Mộ Dung Khinh Nhu khiến Trần Trường An có chút bất ngờ, không nghĩ tới vậy mà phòng ngủ của đối phương lại vô cùng thanh nhã, không có quá nhiều vật trang trí nặng nề tục khí.